Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1041: Có Người Tìm Chuyện
Cập nhật lúc: 27/12/2025 19:55
Thịnh An Ninh nhìn Viên Ngọc Cầm đang cười hì hì chào hỏi hai đứa nhỏ, cô có thể cảm nhận rõ ràng rằng, tuy giọng nói của chị ta nhẹ nhàng vui vẻ nhưng rõ ràng là trung khí không đủ. Ngay cả lúc cãi nhau với chồng vừa rồi, nghe giọng thì có vẻ vang dội nhưng thực chất lại phải lấy hơi liên tục.
Viên Ngọc Cầm nói chuyện với Chu Chu và Mặc Mặc xong, vừa đứng thẳng người dậy thì Mã Ngọc Thành cũng đi tới.
Dù anh ta chưa từng gặp Thịnh An Ninh, nhưng đã thấy ảnh của cô và bọn nhỏ ép dưới tấm kính trên bàn làm việc của Chu Thời Huân.
Anh ta nở nụ cười chất phác chào hỏi: "Là người nhà Chu chủ nhiệm phải không, gia đình cô đến được vài ngày rồi mà giờ tôi mới gặp, khi nào rảnh thì sang nhà tôi chơi."
Viên Ngọc Cầm liếc xéo anh ta một cái: "Sang nhà làm gì? Để xem cái bản mặt lúc nào cũng kéo dài ra rồi thở dài tuyệt vọng của anh à?"
Một câu nói khiến Mã Ngọc Thành không dám ho he thêm lời nào, cũng làm Thịnh An Ninh rất ngượng ngùng, chẳng biết nên ứng phó với cảnh tượng này thế nào.
Viên Ngọc Cầm như người không có lỗi gì, cười nhìn Thịnh An Ninh: "An Ninh, cô có thể đến tìm tôi, dạo này tôi đều ở nhà. Vốn dĩ định mời mọi người sang ăn cơm, nhưng hai hôm nay hơi bận, đợi tôi chuẩn bị xong sẽ gọi mọi người sang ăn nhé."
Thịnh An Ninh chỉ có thể máy móc gật đầu nói tốt. Cô vốn định nhắc nhở Viên Ngọc Cầm đi kiểm tra sức khỏe một chút, nhưng nghĩ lại, nào có ai vừa gặp mặt đã mở miệng bảo người ta đi bệnh viện khám bệnh, nghe qua đã thấy điềm xấu, lại khiến lòng người thêm khó chịu.
Viên Ngọc Cầm nói xong một tràng phong phong hỏa hỏa, lại hô Mã Ngọc Thành về nhà: "Mau về nhà đi, nếu không muốn sống chung nữa thì chiều nay chúng ta đi ly hôn."
Chị ta hoàn toàn không đoái hoài đến việc Thịnh An Ninh còn đứng bên cạnh, nói xong liền mang theo cơn giận rời đi trước.
Sắc mặt Mã Ngọc Thành đầy xấu hổ gật đầu với Thịnh An Ninh, sau đó đuổi theo Viên Ngọc Cầm.
Thịnh An Ninh nhìn theo bóng lưng hai người, thầm tính toán tìm một cơ hội thích hợp để nhắc nhở Viên Ngọc Cầm, nếu không bệnh nghề nghiệp của cô lại tái phát, sẽ cứ suy nghĩ mãi về chuyện này. Hoặc là bàn bạc với Chu Thời Huân xem anh ấy có cách nào không.
Dẫn Chu Chu và Mặc Mặc về đến nhà, An An đã mang hết đồ ăn và đồ chơi trong nhà ra. Chỉ là vì mới đến nên đồ chơi rất hạn chế, trái lại có một thùng gỗ xếp hình.
Ôn Tranh rất yên lặng ngồi trên ghế nhỏ chơi xếp hình. Những khối gỗ màu sắc rực rỡ này đối với cậu bé mà nói thì quá xa xỉ, cậu chưa từng thấy bao giờ.
An An giống như một cái đuôi nhỏ, dính sát bên cạnh Ôn Tranh: "Anh ơi, anh ăn bánh quy không?"
Ôn Tranh yên lặng lắc đầu.
An An lại cầm quả táo: "Anh ơi, anh muốn ăn táo không?"
Ôn Tranh lại lắc đầu.
An An cảm thấy rất hối hận, sớm biết thế này cô bé sẽ không lấy đồ chơi cho anh nữa. Anh có gỗ xếp hình rồi là chẳng thèm để ý đến cô bé nữa.
Càng nghĩ càng giận, cô bé bĩu cái miệng nhỏ nhắn đứng bên cạnh Ôn Tranh, tay nhỏ thỉnh thoảng lại đưa qua phá đám một cái, đẩy đổ khối gỗ Ôn Tranh vừa dựng xong. Ôn Tranh cũng không giận, bị đẩy đổ lại tiếp tục xếp, tùy ý để An An ở một bên quấy rối.
Còn Chu Hồng Vân và mẹ Ôn thì ngồi trên sofa trò chuyện.
Nghe thấy mẹ về, An An chạy lại tìm Thịnh An Ninh mách tội: "Mẹ ơi, mẹ ơi, anh không chơi với con."
Thịnh An Ninh nhìn qua, phát hiện Ôn Tranh hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, không có chút phản ứng nào với âm thanh bên ngoài. Cô xoa xoa cái đầu nhỏ của An An, an ủi cô bé một chút rồi đi về phía Ôn Tranh.
Sự chú ý của Ôn Tranh vẫn đặt trên những khối gỗ, hoàn toàn không phát hiện có người tới gần.
Thịnh An Ninh cũng không làm phiền cậu bé, ngồi xổm xuống nhìn những khối gỗ Ôn Tranh đang dựng. Cậu bé rất có ý tưởng riêng, một đống gỗ xếp hình đã được cậu dựng thành một tòa thành nhỏ, còn có cả lầu phòng thủ.
Không giống như An An, chỉ biết xếp gỗ thật cao, ai cao nhất người đó thắng.
Mẹ Ôn thấy Thịnh An Ninh đứng xem hồi lâu mà Ôn Tranh vẫn không chào hỏi, vội vàng hô một tiếng: "Lượng Lượng, sao không biết chào dì thế con."
Thịnh An Ninh muốn ngăn lại nhưng không kịp, chỉ thấy Ôn Tranh bỗng chốc quay đầu, trong đáy mắt trong trẻo đầy vẻ ngơ ngác, dường như vẫn chưa thoát ra khỏi thế giới của chính mình, tay vẫn còn siết c.h.ặ.t một khối gỗ, ngơ ngác nhìn Thịnh An Ninh.
Tựa như một con thú nhỏ bị kinh động, trông vô cùng đáng thương.
Thịnh An Ninh rất không đành lòng, vội vàng xoa đầu Ôn Tranh: "Không sao, không sao đâu, cháu cứ chơi đi, một hồi nữa mới chào dì cũng được."
Chu Hồng Vân cũng nói với mẹ Ôn: "Ai nha, chị làm đứa nhỏ sợ rồi. An Ninh vẫn thường bảo với tôi, lúc trẻ con đang làm một việc gì đó thì nhất định đừng có quấy rầy, nếu không sẽ phá hỏng sự tập trung của nó."
Mẹ Ôn ngẩn người một chút: "À, tôi chỉ là thấy đứa nhỏ này vô lễ quá thôi."
Thịnh An Ninh xua tay, ra hiệu mẹ Ôn đừng để bụng, cô dịu dàng cười nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Ôn Tranh: "Vừa rồi cháu lắp ghép rất giỏi, cháu có thể nói cho dì biết cháu nghĩ thế nào mà làm được như vậy không?"
Ôn Tranh cúi đầu nhìn tay Thịnh An Ninh, mím cái miệng nhỏ nhắn không nói một lời, giống như đang nỗ lực suy nghĩ xem nên trả lời câu hỏi của Thịnh An Ninh thế nào.
Thịnh An Ninh cũng không làm khó Ôn Tranh: "Giờ cháu có muốn cùng chơi với bọn An An không? Hay là cháu muốn chơi xếp hình tiếp?"
Lần này Ôn Tranh không hề do dự, đưa tay chỉ chỉ vào bộ xếp hình, biểu thị cậu bé vẫn muốn chơi xếp hình.
Thịnh An Ninh xoa đầu cậu: "Vậy thì tiếp tục chơi xếp hình nhé."
An An không vui vẻ gì mà chu mỏ, tựa ở một bên nhìn Ôn Tranh chơi xếp hình, nhưng cũng không phá phách nữa.
Mãi cho đến giờ cơm trưa, mẹ Ôn mới dẫn Ôn Tranh rời đi. Bất kể Chu Hồng Vân và Thịnh An Ninh có níu kéo thế nào, bà vẫn khách khí không chịu ở lại.
Tiễn mẹ Ôn và Ôn Tranh xong, An An ủ rũ cúi đầu, không vui ngồi trên chiếc ghế nhỏ, cái miệng nhỏ nhắn cứ chu lên.
Chu Hồng Vân cười đi tới: "An An của chúng ta làm sao thế này? Ai làm An An không vui rồi?"
An An phồng má, rất không vui: "Không thích tiểu ca ca nữa, sau này không chơi với anh ấy nữa, anh ấy chẳng chơi với An An gì cả."
Thịnh An Ninh dở khóc dở cười: "Anh đến nhà mình là khách, anh thích chơi xếp hình thì con nên chơi cùng anh chứ? Đợi anh chơi chán xếp hình rồi thì chẳng phải sẽ chơi với con sao? Nếu con thật sự không thích tiểu ca ca, vậy sau này mẹ không cho anh ấy đến nhà mình nữa nhé, được không?"
An An lại bắt đầu xoắn xuýt, tiểu ca ca trông xinh đẹp như vậy, sau này không được gặp anh ấy cũng không được.
Có lẽ mẹ nói đúng, sau này anh chơi chán xếp hình rồi sẽ chơi với mình thôi. Cái đầu nhỏ xoay chuyển, bỗng nhiên nảy ra một ý: "Đem xếp hình tặng cho anh ấy, để anh ấy mang về nhà chơi, như vậy sẽ rất nhanh chơi chán thôi."
Chu Chu vừa nghe thấy thế đã cuống lên: "Không được cho, đó là của con."
An An lườm em: "Cho anh, chính là cho anh Tranh."
Hai đứa nhỏ thoáng cái đã cãi nhau ầm ĩ. Thịnh An Ninh đã quen rồi, chuyện của bọn trẻ cứ để chính bọn nó tự giải quyết, thật sự không giải quyết được cô mới tham dự vào giúp đỡ.
Cô không thèm để ý đến hai đứa nữa, đi thẳng vào bếp nấu cơm.
Chu Hồng Vân cũng vào giúp nhặt rau. Chẳng được bao lâu, bỗng ngửi thấy trong phòng khách tràn ngập một mùi hôi thối, tựa như mùi từ nhà vệ sinh bay ra.
Thịnh An Ninh nhăn mũi, còn tưởng là đứa nào đại tiện ra quần, vội vàng từ bếp chạy ra: "Sao mà thối thế này?"
Ba đứa nhỏ vẫn ngồi ngoan trên ghế, nghe thấy tiếng mẹ thì vẻ mặt ngơ ngác nhìn sang. An An cũng ngửi thấy mùi, tay nhỏ bịt cái mũi nhỏ: "Mẹ ơi, thối quá đi."
Thịnh An Ninh ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy trước ban công thoáng qua một bóng người...
--------------------
