Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1060: Nhà Dột Còn Gặp Đêm Mưa

Cập nhật lúc: 27/12/2025 19:59

Trần Lệ Linh và Ôn Trường Giang đâu có dám đi gặp công an gì chứ, bọn họ vốn chỉ muốn lấy tiền tuất của Ôn Trường Sơn, nào ngờ lại kéo theo bao nhiêu chuyện rắc rối thế này.

Nghe thấy Thịnh An Ninh muốn lôi bọn họ đi gặp công an, hai người cảm thấy bắp chân đều đang run rẩy, liên tục lùi bước, lời nói cũng trở nên lộn xộn: "Không phải, chúng tôi không có, chúng tôi không có ý định bế con gái cô đi, chúng tôi là đến tìm Lượng Lượng. Là cô ta..."

Ôn Trường Giang thấy Trần Lệ Linh nói không rõ ràng, anh ta lại càng không biết nói gì hơn, dứt khoát nắm tay Trần Lệ Linh kéo ra phía ngoài bệnh viện.

Tiền tuất có thể để sau này đòi, nếu còn ở lại đây, không khéo lại phải vào đồn ngồi.

Hai người lảo đảo rời đi, Thịnh An Ninh cũng không đuổi theo, vốn dĩ cô cũng chỉ muốn dọa dẫm bọn họ một chút. Cô ngồi xuống ôm lấy An An, rồi lại nắm tay Ôn Tranh: "Các con rất tuyệt, phát hiện có điều bất thường đã biết lớn tiếng kêu cứu."

Ôn Tranh mím cái miệng nhỏ nhắn, quay đầu nhìn An An, là An An kêu cứu chứ không phải cậu, cậu vẫn chưa dũng cảm và thông minh bằng An An.

Thịnh An Ninh rõ ràng nhìn thấu suy nghĩ của Ôn Tranh, cậu bé này vẫn còn rất đơn thuần, có tâm sự gì đều viết hết lên mặt. Cô xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cậu: "Con cũng rất lợi hại, có thể dẫn em gái tìm được đến bệnh viện."

Ôn Tranh mím môi, có chút lo lắng mở lời: "Bà nội có sao không cô?"

Thịnh An Ninh lắc đầu: "Bà nội tốt lắm, một hồi nữa là có thể chuyển sang phòng bệnh thường rồi, đến lúc đó con có thể vào thăm bà."

Vợ chồng Trần Lệ Linh đi không lâu sau thì Tống Tu Ngôn dẫn theo can sự Trần tới.

Thịnh An Ninh ở ngoài phòng bệnh bầu bạn với hai đứa nhỏ, Tống Tu Ngôn đưa can sự Trần vào trong phòng nói chuyện với bà nội Ôn một hồi lâu.

Đến khi trở ra, trên tay can sự Trần đã có thêm một phần văn kiện, anh ta gật đầu chào Thịnh An Ninh rồi rời đi.

Thịnh An Ninh đoán rằng, bà nội Ôn đã nhờ can sự Trần giúp đỡ đưa ra chủ ý, để lại tiền tuất của Ôn Trường Sơn cho Ôn Tranh. Nghĩ đến đây cô không nén nổi tiếng than thở, người già quả thực không dễ dàng gì.

Bà nội Ôn đúng là nghĩ như vậy, bà luôn cảm thấy mình không sống được bao lâu nữa, cho dù còn sống thì sức khỏe bà không tốt, cũng không chịu nổi vợ chồng Ôn Trường Giang cứ dăm ba bữa lại tới quấy nhiễu. Bà không giữ nổi số tiền này, nếu bà c.h.ế.t đi, tiền chắc chắn sẽ rơi vào tay đôi vợ chồng kia.

Sau khi biết chuyện, can sự Trần đã hiến kế cho bà, đem tiền giao cho người mà bà nội Ôn tín nhiệm bảo quản, ai nuôi dưỡng Ôn Tranh thì mỗi năm đưa một phần, số còn lại đợi đến khi Ôn Tranh trưởng thành sẽ giao toàn bộ cho cậu.

Bà nội Ôn đồng ý, chỉ là nghĩ một vòng những người tin tưởng được, vẫn không tìm thấy ai thích hợp. Không phải bà không tin gia đình Thịnh An Ninh, mà là nếu để bọn Trần Lệ Linh biết tiền nằm trong tay Thịnh An Ninh, e rằng bọn họ sẽ thỉnh thoảng lại tới cửa gây chuyện.

Bà không thể mang lại rắc rối cho nhà Thịnh An Ninh, cuối cùng vẫn phải làm phiền can sự Trần, hỏi xem số tiền này cơ quan có thể bảo quản giúp không. Nếu sau này dì của Ôn Tranh đến đón cậu thì giao hết tiền cho dì, nếu không có ai thì cứ theo như đã nói, mỗi năm trích ra tiền sinh hoạt phí.

Thịnh An Ninh thấy làm vậy cũng không có vấn đề gì, ít nhất vợ chồng Trần Lệ Linh không dám đi tìm can sự Trần đòi tiền.

Điều duy nhất đáng tiếc là, hơn một ngàn đồng quý giá ở hiện tại, đến sau này có khi chẳng đủ cho một tháng sinh hoạt phí.

Bà nội Ôn nhìn thấy Ôn Tranh, sắc mặt tốt hơn nhiều, bà cười hiền từ: "Lượng Lượng, lần sau không được như thế nữa nhé. Bà đã dặn con rồi, đừng tin lời chú và thím, sao con vẫn còn tin? Lần sau không được đâu đấy."

Ôn Tranh đi tới, lặng lẽ tựa vào lòng bà nội Ôn, trong mắt luôn rưng rưng lệ, cậu cố gắng kìm nén mới không để nước mắt chảy ra.

Bà nội Ôn thở dài, xoa xoa đỉnh đầu cậu: "Đứa nhỏ đáng thương, bà cũng vì không nỡ bỏ con, nếu không đã sớm đi đoàn tụ với ông nội và bố con rồi."

Ôn Tranh xoay người, đôi cánh tay nhỏ gầy guộc ôm c.h.ặ.t lấy bà nội Ôn, nước mắt lã chã rơi xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn cứ cọ mãi vào lòng bà: "Bà nội, bà không được rời xa con."

Thịnh An Ninh không chịu nổi cảnh này, cô dắt An An cùng Tống Tu Ngôn lặng lẽ lui ra ngoài, để hai bà cháu yên tĩnh ở bên nhau một lát.

Bước ra khỏi phòng bệnh, Thịnh An Ninh lau nước mắt, thở hắt ra một hơi rồi quay sang nhìn Tống Tu Ngôn: “Anh về thật là kịp thời, nếu không phải anh gặp được An An, hai đứa nhỏ này không chừng hôm nay đã bị đưa về nông thôn thật rồi.”

Có lẽ sẽ không bị lạc mất, nhưng chắc chắn phải chịu một phen kinh hãi.

Tống Tu Ngôn cũng cảm thấy rất là trùng hợp, anh xoa xoa cái đầu nhỏ của An An: “Tiểu nha đầu thông minh lắm đấy.”

Lúc nghe thấy tiếng động đi qua, anh đã cảm giác như là An An, nhìn kỹ lại thì đúng thật là cô bé, không ngờ sau khi trở về người đầu tiên nhìn thấy lại chính là An An.

An An được khen ngợi, trong lòng vui mừng không thôi, còn không quên tự khoe một chút: “An An thông minh lắm đó nha.”

Tống Tu Ngôn nhịn không được cười, bế An An lên: “Đúng, An An thông minh nhất.”

Sau đó anh nhìn Thịnh An Ninh: “Không ngờ Trường Sơn lại ra đi như vậy.”

Thịnh An Ninh cũng không ngạc nhiên khi Tống Tu Ngôn và Ôn Trường Sơn quen biết nhau, dù sao bọn họ đều quen Chu Thời Huân, cô thở dài theo: “Đúng vậy, chính là đáng thương cho Ôn Tranh, còn nhỏ như thế.”

Bây giờ cô chỉ hy vọng mẹ Ôn có thể mau ch.óng khỏe lại, ở bên Ôn Tranh thêm được ngày nào hay ngày nấy.

Tống Tu Ngôn còn phải về đơn vị báo danh, sau khi trò chuyện đơn giản vài câu với Thịnh An Ninh, anh lại vội vã rời đi. Thịnh An Ninh nhìn theo bóng lưng Tống Tu Ngôn, tâm tình lại tốt hơn một chút, Tống Tu Ngôn đã trở về, anh và Chung Nguyên chắc là sẽ có kết quả tốt thôi.

Mẹ Ôn ở viện hai ngày, Ôn Tranh cũng ở trong bệnh viện bầu bạn, sau khi xuất viện, cậu bé lại theo mẹ Ôn trở về nhà.

Hơn nữa Ôn Tranh cũng luôn không đi học, An An liền rất không vui, mỗi ngày đến trường đều không thấy anh Phong Tranh đâu, về nhà là lại chu môi: “Anh Phong Tranh hôm nay lại không đi học, sao anh Phong Tranh lại không đi học nữa rồi?”

Thịnh An Ninh định bụng lúc nghỉ ngơi sẽ đưa An An đi thăm mẹ Ôn và Ôn Tranh, thuận tiện hỏi Chu Thời Huân: “Tống Tu Ngôn về rồi, có cần mời anh ấy đến nhà mình ăn cơm không?”

Chu Thời Huân lắc đầu: “Không cần, dạo này cậu ấy bận tối mắt tối mũi, đợi bận xong đợt này rồi nói sau.”

Thịnh An Ninh nhịn không được nói thầm một câu: “Bận như vậy, chuyện với Chung Nguyên khi nào mới có tiến triển đây? Anh về có gặp anh ấy không?”

Chu Thời Huân tự nhiên là đã gặp Tống Tu Ngôn, cũng biết Thịnh An Ninh chắc chắn lo lắng chuyện của Tống Tu Ngôn và Chung Nguyên, nên còn đặc biệt hỏi thăm: “Tống Tu Ngôn vẫn rất tích cực, ngày trở về đã đi thăm Chung Nguyên rồi.”

Thịnh An Ninh chớp chớp mắt, cười nhìn Chu Thời Huân: “Cái này mà cũng nói với anh sao? Vậy tiến triển thế nào rồi?”

Chu Thời Huân rất thẳng thắng đem những gì mình biết kể hết ra: “Cậu ấy mang quà tặng cho Chung Nguyên, còn tặng quà cho cả bố mẹ Chung Nguyên nữa, hơn nữa bố mẹ cô ấy không có từ chối. Không giống như trước đây lạnh mặt đuổi cậu ấy đi, mà còn cho cậu ấy vào nhà uống một ly trà.”

Mắt Thịnh An Ninh sáng lên: “Thật sao, vậy là có hy vọng rồi, xem ra chú Chung bọn họ đã nghĩ thông suốt, sau này không làm khó hai người trẻ tuổi này nữa. Tôi thấy không chừng cuối năm là có thể uống rượu mừng của hai người bọn họ rồi đấy.”

Chu Hồng Vân cảm thấy đây là chuyện tốt: “Cuối cùng cũng có một chuyện tốt rồi, tôi cảm giác từ khi chúng ta đến đây toàn gặp phải một số chuyện không hay.”

Thịnh An Ninh cũng thấy vậy, thật nhiều sự việc tích tụ lại, đúng là không có việc nào khiến lòng người cảm thấy vui vẻ cả.

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.