Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1061: Thêm Một Đứa Trẻ Mà Thôi
Cập nhật lúc: 27/12/2025 19:59
Chưa đợi Thịnh An Ninh đi thăm Ôn Tranh và mẹ Ôn, Ôn Tranh đã đến trường đi học. An An lại biến thành cái đuôi nhỏ, ngày ngày đi theo sau Ôn Tranh, còn nhất quyết phải mang đồ ăn ngon trong nhà cho anh, bánh bao buổi sáng cũng phải nhét một cái vào cặp sách mang đi cho Ôn Tranh.
Chu Hồng Vân không lay chuyển được con bé, chỉ có thể dùng giấy dầu bọc bánh bao lại, sau đó đặt vào ngăn kéo của chiếc cặp đeo chéo quân đội. Chiếc cặp quân đội dùng trong bộ đội quá lớn đối với An An, nhưng tiểu nha đầu này lại thích, bởi vì Ôn Tranh cũng có một cái giống hệt.
Chỉ là những ngày như vậy trôi qua chưa được vài ngày, lại truyền tới tin dữ, mẹ Ôn qua đời.
Bà đi rất đột ngột, buổi tối đi ngủ vẫn còn khỏe mạnh, sáng ra người đã không dậy nổi. Vẫn là Ôn Tranh gọi không tỉnh bà nội, chạy sang nhà hàng xóm gọi người tới giúp, hàng xóm qua nhìn một cái, người đã tắt thở rồi.
Thịnh An Ninh vẫn chưa đi làm, nghe thấy tin tức, cô cùng Chu Hồng Vân trước tiên đưa ba đứa nhỏ đến trường, sau đó lại tới bệnh viện xin nghỉ.
Chu Hồng Vân đợi lúc bọn trẻ không có mặt ở đó mới nhịn không được mà tiếc hận: "Sao một người đang yên đang lành, nói đi là đi luôn vậy? Chiều hôm qua chúng tôi còn gặp nhau mà, nói chuyện cũng vẫn bình thường, trông tinh thần còn tốt hơn trước nữa."
Sống chung một thời gian cũng là có tình cảm, người hôm qua còn gặp, hôm nay đã không còn, Chu Hồng Vân nói đoạn nhịn không được đỏ vành mắt: "Trước đó cũng không nhìn ra có bệnh gì, sao lại mất rồi, sau này Ôn Tranh làm sao bây giờ? Ai nha, nghĩ đến đứa nhỏ này, lòng tôi cứ thắt lại."
Thịnh An Ninh suốt dọc đường không nói chuyện, cùng Chu Hồng Vân đến căn nhà trước kia đơn vị phân cho Ôn Trường Sơn, trong phòng đã vây đầy người. Ôn Tranh mặc đồ tang, lặng lẽ quỳ bên giường, mà trên giường, mẹ Ôn giống như đang ngủ say, gương mặt an tường.
Tang lễ của mẹ Ôn tổ chức rất đơn giản, có thông báo cho Ôn Trường Giang và Trần Lệ Linh ở dưới quê. Ôn Trường Giang và Trần Lệ Linh tuy rằng đối với người già có chỗ không hài lòng, trong lòng oán hận, nhưng người đã mất, bọn họ vẫn phải tới.
Họ dẫn theo một đám họ hàng ở quê lên, khóc lóc gào thét đưa mẹ Ôn về quê an táng.
Chu Thời Huân đi theo, Thịnh An Ninh và Chu Hồng Vân cũng không tiện đi cùng, chỉ có thể dặn dò Chu Thời Huân, đợi sau khi lo xong tang lễ cho mẹ Ôn thì đưa Ôn Tranh trở về.
Thịnh An Ninh biết không còn mẹ Ôn chống lưng, vợ chồng Ôn Trường Giang càng không ưa Ôn Tranh, hơn nữa lại không còn tiền trợ cấp, e rằng sẽ không nuôi Ôn Tranh đâu.
Chỉ là sợ họ hàng làng xóm nói ra nói vào nên mới c.ắ.n răng để Ôn Tranh lại, nhưng như vậy, Ôn Tranh chắc chắn sẽ bị ngược đãi.
Chu Hồng Vân nghĩ đến Ôn Tranh đều cảm thấy đáng thương không chịu nổi: "Đứa nhỏ này thật sự đáng thương, từ nhỏ đã không có mẹ, bây giờ bố và bà nội đều đi rồi, lại còn trong cùng một tháng. Chị xem đi, quay đầu lại dưới quê nhất định sẽ nói Ôn Tranh mệnh cứng, khắc c.h.ế.t cha mẹ."
Thịnh An Ninh cũng nghĩ tới điểm này, thở dài một hơi: "Chúng ta đón Ôn Tranh về nuôi, nhà mình cũng không thiếu một miếng ăn của anh ấy. Chỉ là đứa nhỏ này trải qua nhiều chuyện như vậy, e rằng rất khó thoát ra khỏi thế giới của chính mình."
Nếu đổi lại là đứa trẻ khác, cô sẽ không nảy ra ý định nhận nuôi, dù sao nuôi một đứa trẻ không giống như nuôi một con ch.ó con mèo, mà là phải bồi dưỡng và giáo d.ụ.c, làm không tốt một chút ngược lại sẽ để lại thù hận.
Hơn nữa trong nhà còn có ba đứa nhỏ, trên con đường trưởng thành, ai có thể bảo đảm sẽ xử lý sự việc công bằng tuyệt đối?
Nhưng đối mặt với Ôn Tranh, cô không đành lòng bỏ mặc.
Ba ngày sau, Chu Thời Huân đưa Ôn Tranh trở về. Chỉ trong vòng ba ngày, Ôn Tranh vốn dĩ đã gầy nhỏ nay lại gầy đi một vòng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không có chút thịt nào, đôi mắt lộ ra đặc biệt lớn.
Thịnh An Ninh đau lòng nhưng không thể biểu hiện ra ngoài, cô sợ Ôn Tranh nhạy cảm sẽ buồn, liền gọi An An đi cùng Ôn Tranh chơi.
An An nhìn thấy Ôn Tranh, cười khanh khách chạy tới, dùng sức ôm lấy Ôn Tranh: "Anh Phong Tranh ơi, anh về rồi à? An An bây giờ biết làm toán rồi, biết làm rất nhiều bài nha."
Trong lòng Ôn Tranh vốn dĩ đang rất buồn bã, không chỉ vì bố và bà nội đã mất, mà khi còn ở dưới quê, cậu còn nghe thấy thím nói với người ta rằng cậu là ngôi sao chổi, từ khi sinh ra đã khắc c.h.ế.t mẹ, giờ lại khắc c.h.ế.t cả bố và bà nội.
Cậu không biết ngôi sao chổi là gì, cũng không biết thế nào là khắc c.h.ế.t, nhưng cậu có thể hiểu được ánh mắt của những người đó nhìn mình đều mang theo sự hoảng hốt.
Giống như cậu là một con quái vật vậy.
Buổi tối, lúc không có người, thím còn chỉ tay vào trán cậu, gương mặt dữ tợn gầm nhẹ: "Mày trở về làm gì? Bà nội mày cái đồ già không chịu c.h.ế.t kia, vậy mà không đưa tiền trợ cấp cho chúng tao, còn muốn chúng tao nuôi mày, nằm mơ đi. Tao không nuôi cái loại sao chổi như mày đâu, tốt nhất là mày nên cùng cái thằng bố c.h.ế.t tiệt với mụ già kia cùng c.h.ế.t đi cho rảnh."
Ánh sáng lờ mờ hắt lên biểu cảm vặn vẹo của Trần Lệ Linh trông giống hệt như lệ quỷ.
Ôn Tranh co rúm lại không dám nói lời nào, trái tim nhỏ bé như bị đông cứng, thắt c.h.ặ.t lại thành một nắm, mãi cho đến khi rời đi cùng Chu Thời Huân vẫn không hề buông lỏng.
Cậu không biết mình sẽ đi đâu, cũng không biết sau này phải làm sao, cậu quá nhỏ, có rất nhiều chuyện cậu không cách nào nghĩ thông suốt được.
Cậu chỉ biết rằng, trên thế giới này, sẽ không bao giờ có ai thương cậu như bố và bà nội nữa.
Lúc này, được An An mềm mại ấm áp ôm lấy, dùng giọng nói non nớt thủ thỉ với mình, cơ thể vốn luôn như bị đóng băng của cậu mới từ từ mềm lại.
Giống như được sưởi ấm một chút, trái tim đang thắt c.h.ặ.t cũng dần dần thả lỏng.
An An chẳng hề hay biết, vẫn rất vui vẻ nói: "Mẹ nói, sau này anh sẽ ở nhà em, vậy chúng ta là bạn tốt rồi, có thể cùng nhau đi học, An An rất ngoan, lên lớp sẽ không ồn ào đâu nhé."
Ôn Tranh mím môi nhìn An An, rất nghiêm túc gật đầu.
Thấy Ôn Tranh có phản ứng, Thịnh An Ninh thở phào một hơi, gọi Chu Chu và Mặc Mặc cũng lại chơi cùng Ôn Tranh, bốn đứa trẻ vào trong phòng ngủ cùng nhau xếp gỗ.
Lúc này Thịnh An Ninh mới hỏi Chu Thời Huân, tang lễ của mẹ Ôn có thuận lợi không? Anh đưa Ôn Tranh về có bị làm khó dễ gì không?
Chu Thời Huân lắc đầu: "Không ai làm khó cả, anh nói muốn đưa Ôn Tranh đi, vợ chồng Ôn Giang Trường đồng ý rất nhanh ch.óng."
Trần Lệ Linh còn cười hớn hở: "Ôn Tranh đi theo các em chắc chắn là tốt hơn ở với bọn chị rồi, nhìn điều kiện dưới quê mình xem, cả năm trông chờ vào ông trời, nếu Ôn Tranh ở lại, chẳng biết có được ăn no hay không nữa."
Chu Thời Huân cũng nghe thấy những lời bàn tán ở dưới quê, cũng hiểu rõ nếu để Ôn Tranh lại đó thì sẽ chẳng có cuộc sống tốt đẹp gì.
Cho dù Thịnh An Ninh không nói chuyện nhận nuôi Ôn Tranh, anh cũng sẽ đề nghị, chẳng qua là thêm một đứa trẻ, dù thế nào cũng có thể nuôi lớn được.
Anh không thể trơ mắt nhìn con của chiến hữu bị ngược đãi mà không quản.
Thịnh An Ninh hừ lạnh: "Biết ngay họ là hạng người như vậy mà, sau này cứ để Ôn Tranh ở lại nhà chúng ta, tiền lương của hai chúng ta cũng đủ nuôi bốn đứa nhỏ, quay đầu tôi nhận thêm việc viết lách gì đó cũng có thể kiếm thêm tiền."
Bây giờ cô có thể danh chính ngôn thuận gửi bài cho các tạp chí y học, với trình độ của cô, lấy tiền nhuận b.út là chuyện rất dễ dàng.
Chu Thời Huân gật đầu: "Anh cũng có ý đó, lúc anh về còn gặp chiến hữu của Trường Sơn, họ cũng sợ Ôn Tranh không có người nuôi nên muốn cùng nhau nuôi dưỡng thằng bé đấy."
Ôn Tranh cứ như vậy bắt đầu cuộc sống tại nhà Thịnh An Ninh, chỉ là đứa trẻ này càng trở nên ít nói hơn, cũng chỉ có An An cứ luôn ở bên cạnh líu ríu nói không ngừng thì cậu mới có thể thỉnh thoảng phản hồi lại một chút.
Thịnh An Ninh cứ lo lắng, cứ tiếp tục như vậy, tâm lý đứa trẻ này liệu có nảy sinh vấn đề gì không.
--------------------
