Trọng Sinh Thập Niên 70: Thôn Phụ Nhỏ - Chương 17: Cơm Trưa Và Xem Náo Nhiệt
Cập nhật lúc: 20/02/2026 20:06
Phải biết kiếp trước cô không tiếp xúc nhiều với Diệp Quốc Hào, ngoại trừ ngày bí thư chi bộ gả con gái ra thì hầu như chỉ nhìn thấy hắn vài lần trong thôn ngoài xóm, sau đó liền sợ tới mức bỏ chạy.
Trên người Diệp Quốc Hào có loại sát khí rất nặng, ánh mắt sắc bén như d.a.o, cái đầu cao gần 1 mét 9 lại tạo cảm giác áp bức rất lớn, cho nên mỗi người tiếp cận hắn đều sẽ không tự chủ được mà sợ hãi, càng miễn bàn đến Triệu Tiểu Lan của kiếp trước.
Lúc ấy cô vốn dĩ chỉ là một cô gái thôn quê không có kiến thức gì, cả đời trừ thị trấn ra cũng chưa từng đi nơi nào khác. Hơn nữa quan niệm thẩm mỹ của cô lúc đó cũng giống một số cô gái cùng thời, đều thích kiểu thư sinh đeo kính trông có chút học vấn, cho nên đối với Diệp Quốc Hào thì có thể trốn liền trốn.
Kiếp này đột nhiên tiếp xúc nhiều, cũng không biết về sau là tốt hay xấu.
Đang suy nghĩ thì thấy mẹ mua đậu phụ đã về, vì thế liền giúp bà nấu cơm trưa. Nấu xong hai người liền ngồi ở đó vừa khâu giày vừa chờ. Triệu Tiểu Lan bởi vì mắt kém, cho nên ngồi dưới giàn nho trong sân khâu đế giày, bởi vì mũi kim to nên có thể nhìn thấy. Cô trước kia được trong nhà chiều chuộng nên việc gì cũng không biết làm, nhưng sau khi trọng sinh thì cô lại biết làm tất cả. Chẳng qua để tỏ vẻ mình không biết, cô vẫn phải giả vờ thỉnh giáo mẹ Tiểu Lan hồi lâu, hiện tại mới bắt đầu tự mình khâu một đôi đế giày.
Có điều làm việc này hơi tốn sức, cô cần phải giơ đế giày lên dưới ánh mặt trời, nheo mắt nhìn một chút, căn đúng vị trí rồi mới động thủ.
Nhưng dưới ánh mặt trời nheo mắt, cô trông giống như một con mèo lười biếng, hơn nữa lại mặc quần áo vải bông hoa, cho nên hẳn chính là một con mèo mướp lớn.
Diệp Quốc Hào được cha con nhà họ Triệu mời về ăn cơm, hắn tuy rằng đi cuối cùng nhưng khổ nỗi vóc người cao, từ xa đã thấy được trong sân có con mèo mướp lớn đang khâu đế giày, không khỏi trong lòng ấm áp, khóe miệng nhịn không được nhếch lên. Ngày thường hắn phải giữ tác phong nghiêm túc, rốt cuộc dưới trướng còn có một đám binh lính phải huấn luyện. Nhưng đối mặt với cô như vậy, dường như luôn không thể cứng rắn nổi.
“A, mọi người về rồi, Tiểu Lan mau múc nước cho chú rửa mặt, mẹ đi dọn bàn.”
“Vâng, con khâu nốt mấy mũi này rồi đi ngay.”
Mấy mũi kim bất quá chỉ là chuyện nửa phút, Triệu Tiểu Lan lại bắt đầu đối diện với mặt trời nheo mắt ngắm chỗ muốn hạ kim.
Đột nhiên, trước mắt tối sầm lại, ánh nắng biến mất khiến cô không ngắm chuẩn lỗ kim. Đang cảm thấy kỳ quái, liền nghe được cái bóng đen kia tựa hồ nói với cô một câu.
Bởi vì tốc độ quá nhanh cô có chút không phản ứng kịp, nhưng chờ cái bóng kia dời đi cô mới nghĩ ra, Diệp Quốc Hào vừa mới nói: “Cẩn thận chút.”
Ý này là cô khâu đế giày hại mắt, cho nên bảo cô cẩn thận?
Chẳng lẽ là, hắn đang quan tâm mình?
Được người chồng kiếp sau, cha của con gái mình quan tâm, cảm giác sao lại khiến người ta kích động mà thẹn thùng thế này?
Vì thế mặt Triệu Tiểu Lan lập tức đỏ lên, nhịn không được nhìn cái bóng dáng cao lớn kia một cái cũng không khâu đế giày nữa, chủ động múc nước cho bọn họ gội đầu rửa mặt.
Bởi vì hiện tại thời tiết nóng, cho nên cũng không cần đun nước gì, để một cái chậu lớn trong sân bất quá hai giờ là nước đã ấm. Cô đổ nước vào chậu rửa mặt, sau đó treo khăn lông lên giá gỗ, nói: “Chú, rửa mặt đi ạ!”
Người ta là khách, tự nhiên phải để hắn rửa trước.
Chỉ là cô không nghĩ tới, người nào đó bị tiếng “chú” này đả kích đến khóe miệng giật một cái, sau đó đè nén cảm giác quái dị dưới đáy lòng, cởi bỏ áo ngoài ngắn tay, chỉ mặc chiếc áo ba lỗ quân dụng rồi bắt đầu rửa.
Đàn ông rửa mặt đâu có giống phụ nữ an an tĩnh tĩnh, kia quả thực chính là một cái vòi phun nước cỡ nhỏ. Triệu Tiểu Lan bởi vì bị thân hình cơ bắp màu đồng cổ kia làm cho kinh ngạc nhất thời quên tránh, kết quả bị b.ắ.n nước đầy người.
Cô thật không cảm thấy thế nào, chỉ là cảm thấy mát mẻ, cho nên còn cười vài tiếng, sau đó lùi lại vài bước định mạo hiểm đưa hộp xà phòng lên. Chỉ là không nghĩ tới, đang gội đầu cảm giác có người đến gần, Diệp Quốc Hào hơi ngẩng đầu lên lại ngoài ý muốn nhìn thấy một cảnh tượng mỹ diệu. Bởi vì nước b.ắ.n lên chiếc áo hoa của Triệu Tiểu Lan, quần áo mùa hè lại vừa đơn vừa mỏng, cho nên chỗ dính nước đã trở nên trong suốt, in ra làn da trắng như tuyết của cô, mà nơi đó đúng là dưới cổ, vị trí cao ngất trở lên, hoàn toàn không có áo lót che chắn, cứ như trần trụi nhìn thấy thân mình thiếu nữ vậy.
Diệp Quốc Hào cảm thấy người căng thẳng, vội nói: “Cô tránh ra.”
Triệu Tiểu Lan hoảng sợ, sao đột nhiên lại dùng loại ngữ khí khàn khàn mà tràn ngập nguy hiểm này nói chuyện với cô, chẳng lẽ mình đắc tội hắn?
Vì thế hừ một tiếng, ném hộp xà phòng sang một bên rồi xoay người chạy vào phòng, vừa dọn dẹp đồ trên bàn vừa tức giận, một đại nam nhân sao lại có thể nói chuyện với con gái như vậy, tính cách này thật sự không đáng yêu chút nào, thảo nào cả đời không có phụ nữ.
Nghĩ đến đây lại nhớ tới kiếp trước, không biết như thế nào cơn giận cũng tan biến. Tuy nói khả năng không có phụ nữ là do tính cách hắn, nhưng cũng không thể loại trừ có một phần lớn nguyên nhân là do cô. Thôi, nếu về sau có thể sống tốt với nhau thì sống, không thể thì cũng sẽ không để hắn không nhìn thấy con cái, ít nhất phải để bọn họ thường xuyên qua lại mới được.
Mẹ Tiểu Lan rõ ràng cảm giác được Triệu Tiểu Lan không vui, nhưng cũng không biết vì sao, chờ dọn xong bàn thấy cánh đàn ông sắp vào phòng liền nói: “Đi lau qua quần áo đi, ướt hết rồi kìa.”
“Ướt?” Triệu Tiểu Lan cúi đầu nhìn thoáng qua trước n.g.ự.c mình, không khỏi mặt “oanh” một cái nóng bừng lên. Cô lập tức chui vào phòng mình tìm cái áo thay, nhưng trong quá trình đó lại nhớ tới tình huống vừa rồi.
Người kia tựa hồ ngẩng đầu, sau đó hắn tựa hồ đang khom lưng, tầm mắt nếu thật sự nâng lên thì chẳng phải là...
Mặt cô đã nóng không thể nóng hơn được nữa, vội vàng tròng áo vào, nhưng vừa cài cúc lại vừa căng thẳng. Hắn nhất định là nhìn thấy rồi, cho nên mới bảo cô tránh ra. Thật là mất mặt quá đi, sự trong sạch của cô a! Tuy nói sớm muộn gì có một ngày cũng phải cho hắn, nhưng bị nhìn thấy trước thế này thật sự rất xấu hổ.
Đang lúc cài cúc áo trước n.g.ự.c thì đột nhiên ngẩng đầu nhìn thấy một người đứng dưới cửa sổ phòng mình. Con gái khi thay quần áo luôn có chút căng thẳng quá độ, ngay cả cửa phòng mình cũng đã chốt lại. Nhưng cửa sổ phòng nhỏ này của cô bên ngoài là giàn nho, sau đó là góc vườn, ngày thường cũng không có người đi lại, từ bên ngoài vườn cũng không nhìn thấy bên trong cửa sổ cho nên liền không đóng. Rốt cuộc lúc này cửa sổ đóng lại có chút tốn sức, cần phải từ bên ngoài đẩy vào trong mới được.
Cho nên thình lình bên ngoài có người đứng, cô làm sao có thể không kinh hãi.
“A...” Theo bản năng hét to, hai tay túm c.h.ặ.t chiếc áo sơ mi còn chưa cài xong cúc. Chờ nhìn rõ người đứng bên ngoài là Điền Ngọc Tú thì cô đã không còn sợ hãi như vậy, dù sao cũng là con gái với nhau nhìn thấy cũng chẳng có gì.
Nhưng không nghĩ tới người trong nhà nghe được tiếng cô hét sợ hãi liền đều xông tới. Vừa rồi cô vốn đã chốt cửa, nhưng cũng không biết là vị đại lực sĩ nào “rầm” một tiếng, cái chốt cửa của cô liền biến thành phế thải.
“...” Một cái chốt cửa tốn 5 hào lận đó!
