Trọng Sinh Thập Niên 70: Thôn Phụ Nhỏ - Chương 18: Bệnh Thần Kinh
Cập nhật lúc: 20/02/2026 20:07
Chờ nhìn thấy một người khom lưng chui vào phòng nhỏ của mình, nháy mắt liền cảm thấy có một loại cảm giác đặc biệt kiên định và an toàn. Nhưng đối phương bước chân quá lớn, một bước đã chen vào phạm vi an toàn của cô, khi cô sợ tới mức như con thỏ con nhảy ra, đối phương lại một tay đè cô lại nhét vào trong bóng tối phía sau.
Sau đó người nhà họ Triệu đều chen chúc trước cửa phòng nhỏ với vẻ mặt ngơ ngác, bọn họ chân ngắn lại chậm, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra a!
Nhưng lúc này Điền Ngọc Tú lại như là hiểu ra cái gì đó, rít lên: “Triệu Tiểu Lan cái đồ không biết xấu hổ này, tại sao lại cởi quần áo.”
Triệu Tiểu Lan đang hoảng loạn cài nốt cái cúc áo cuối cùng, nhưng nghe được Điền Ngọc Tú ép hỏi thì cả người liền không xong rồi. Người phụ nữ này rõ ràng là hiểu lầm cô và Diệp Quốc Hào có chuyện gì, nhưng cô ta có mắt không vậy, Diệp Quốc Hào là từ phía sau xông tới, mình thay quần áo thì có liên quan gì đến hắn.
Vì thế từ sau lưng Diệp Quốc Hào nho nhỏ thò ra một cái đầu, kỳ quái hỏi: “Tôi ở trong phòng mình cởi quần áo, làm sao vậy?”
“Ban ngày ban mặt, cô cởi quần áo làm gì?” Điền Ngọc Tú tức giận đến tay run run, đặc biệt là nhìn thấy động tác Diệp Quốc Hào che chở cho cô thì trong lòng liền không thoải mái. Hai nhà là hàng xóm, từ nhỏ cô ta đã rất thích Diệp Quốc Hào, đặc biệt là sau khi hắn đi lính thường xuyên gửi tiền về. Bởi vì Diệp Quốc Hào có một phần tiền là nhờ bọn họ giúp đỡ chăm sóc Diệp lão thái thái, cho nên mỗi lần hắn gửi tiền tới thì nhà bọn họ liền sẽ dư dả một thời gian thậm chí còn được ăn thịt. Dần dà, cô ta đã cảm thấy đương nhiên, càng là đem quân phục Diệp Quốc Hào gửi về xin lấy sửa lại để mặc.
Bởi vì mấy bộ quân phục đó khiến cô ta được rất nhiều cô gái hâm mộ, cho nên càng làm cô ta thêm hư vinh, cơ hồ coi Diệp Quốc Hào như vật sở hữu của riêng mình.
“Ai quy định ban ngày ban mặt không thể thay quần áo hả, hơn nữa cô đi đường chính không đi lại nhảy vào vườn làm cái gì?” Triệu Tiểu Lan lạnh mặt, nhảy tường chạy tới nhìn thấy mình thay quần áo còn thẩm vấn mình, thật là đồ bệnh thần kinh.
“Ngọc Tú, cháu nói chuyện kiểu gì thế? Con gái bác ở trong phòng mình thay quần áo chọc tới cháu sao, hơn nữa cháu dẫm nát vườn nhà bác qua đây làm gì? Còn lén lút chạy tới, vạn nhất dọa Tiểu Lan sợ thì làm sao, gan con bé vốn dĩ đã nhỏ.” Mẹ Tiểu Lan không vui, cô con gái bảo bối này nhát gan nhất, vạn nhất bị dọa sợ thì biết làm sao?
“Anh Quốc Hào, em... em chỉ là... bác gái Diệp bảo em tới tìm anh về ăn cơm.”
Điền Ngọc Tú nhìn về phía Diệp Quốc Hào, trong ánh mắt tràn đầy ủy khuất, sau đó nói tiếp: “Em cũng không phải cố ý, chỉ là sốt ruột nên đi đường tắt, ai biết đụng phải Tiểu Lan đang thay quần áo. Ban ngày ban mặt thay quần áo, em còn tưởng có chuyện gì...”
“Điền Ngọc Tú, chú ý ảnh hưởng.” Giọng nói trầm thấp của Diệp Quốc Hào giống như một cái loa âm thanh nổi cỡ nhỏ vang lên trong phòng, chấn động đến tâm can mọi người đều run rẩy. Mà Điền Ngọc Tú bị hắn nhìn chằm chằm càng là sợ tới mức run lên, nói: “Em, em cũng không phải cố ý, anh Quốc Hào sao anh có thể vì Triệu Tiểu Lan mà hung dữ với em, em đi mách bác gái Diệp.” Nói xong khóc lóc chạy như bay.
Mẹ Tiểu Lan kéo con gái qua, hỏi: “Có bị dọa không, có cần gọi hồn không.”
Phụt!
Triệu Tiểu Lan thiếu chút nữa bật cười, nhưng cảm thấy nếu mình muốn gả cho Diệp Quốc Hào thì nên sớm một chút làm hắn đề phòng Điền Ngọc Tú, vạn nhất ngày nào đó bị nha đầu kia chiếm tiện nghi thì làm sao?
Vì thế giả dạng làm bộ dáng thỏ con trắng xoa xoa mắt, nói: “Mẹ đừng lo lắng, con không sao, chỉ là tưởng đàn ông, thiếu chút nữa bị dọa khóc.”
“Không khóc không khóc, không sao đâu không sao đâu.” Mẹ Tiểu Lan vỗ đầu con gái an ủi.
Triệu Chí Minh nhíu mày nói: “Lát nữa con sẽ lấp cái lối đi phía sau lại, miễn cho có người không đi đường chính lại đi đường tắt. Có điều cái con Điền Ngọc Tú kia bị sao thế, có bệnh à.”
Anh hai đúng là anh hai, hoàn toàn nói trúng chân tướng, nhưng chẳng phải là có bệnh sao, bệnh thần kinh!
“Được rồi, không có việc gì là tốt rồi, chúng ta ăn cơm đi.”
Triệu Chính Tùng cảm thấy đây không phải chuyện lớn gì, huống hồ còn có khách ở đây! Vì thế liền tiếp đón Diệp Quốc Hào ăn cơm.
Nhưng Diệp Quốc Hào lại nói: “Có tô vít không?”
“Có, cậu muốn thứ đó làm gì?” Triệu Chính Tùng kỳ quái hỏi.
Diệp Quốc Hào không nói chuyện, đi đến trước cửa nhỏ sờ soạng cái chốt cửa bị hắn tông cong, sau đó thô bạo tháo xuống, hai tay dùng sức. Tiếp theo, cái chốt cửa vốn đang cong queo liền thẳng tắp...
Triệu Tiểu Lan vèo vèo vèo lùi lại ba bước nhỏ, hoảng sợ mở to hai mắt, người đàn ông này sức lực cũng quá lớn đi, cái chốt cửa đó là sắt đấy, thảo nào kiếp trước có thể làm cô ngất đi, lại còn phải tĩnh dưỡng nửa tháng, nguyên lai người ta là có bản lĩnh thật sự a!
Cô nước mắt chảy ròng ròng, con gái à, vì con mà mẹ cũng thật liều mạng.
Cốt truyện yêu đương ngọt ngào đâu không thấy, cố tình còn phải chịu đựng sự tàn phá của người đàn ông đáng sợ như cha con, thật đáng sợ có hay không.
“Oa, chú Diệp chú thật lợi hại, thế này cũng bẻ thẳng được.” Triệu Chí Minh vừa đưa tô vít vừa khen ngợi.
Diệp Quốc Hào cũng không đáp lời hắn, rất nhanh lắp lại chốt cửa, sau đó quay đầu lại nói với con thỏ nhỏ đang co rúm một bên: “Về sau cẩn thận.” Sau đó sải bước đi ra ngoài ăn cơm.
Nhưng trong lòng lại có chút thất thần, cảm thấy xem ra con gái thật sự không chịu nổi dọa, chẳng phải chỉ là thay quần áo bị nhìn thấy sao? Đến nỗi dọa thành cái dạng kia, mặt mũi trắng bệch. Chẳng lẽ cái cô Điền Ngọc Tú kia nhìn thấy rất nhiều...
Đương nhiên, nếu hắn biết thỏ con kỳ thật là bị hắn dọa, chỉ sợ liền càng thêm buồn bực.
Nhưng bởi vì chuyện của Điền Ngọc Tú mà tâm tình không tốt, càng nghĩ càng cảm thấy trong n.g.ự.c nghẹn một cục tức, liền ăn cơm cũng toát ra sát khí.
Cha con nhà họ Triệu bồi hắn ăn mà có chút run như cầy sấy, buổi sáng làm việc đã vì theo không kịp mà mệt, giờ ăn cơm cũng áp suất thấp, bọn họ đều kêu rên nghĩ ngày mai ngàn vạn lần đừng đến giúp nữa, bằng không bọn họ nhất định sẽ sớm già đi mất.
Buổi trưa nghỉ ngơi một lát cánh đàn ông lại đi làm việc, lúc đi mẹ Tiểu Lan cười nói: “Buổi tối lại đến ăn cơm nhé, chúng ta ăn mì sợi.”
Diệp Quốc Hào há miệng, hắn là muốn về nhà, nhưng nghĩ nhà họ Triệu cũng không dễ dàng, vì thế cũng liền không khách khí gật đầu. Có điều hắn trộm nhìn thoáng qua vị trí phòng nhỏ, cả buổi trưa cũng chưa thấy Triệu Tiểu Lan đi ra, chẳng lẽ thật sự sợ hãi?
Buổi chiều làm việc có chút thấp thỏm, buổi tối trở về bước chân nóng nảy chút, thế nhưng về đến nhà họ Triệu trước cả cha con nhà họ Triệu.
Cha con nhà họ Triệu là liền chạy có vẻ run rẩy cũng theo không kịp, bọn họ cảm thấy mình có chút như là đang bị Diệp Quốc Hào huấn luyện binh lính, gắt gao đi theo bước chân lãnh đạo không dám có nửa điểm chậm trễ, nếu không khẳng định sẽ bị phê bình.
Diệp Quốc Hào khi đi vào nhà họ Triệu thế nhưng theo bản năng thả lỏng bước chân, ngay cả hắn cũng không biết mình đang làm gì, tại sao lại làm như vậy, ngay cả hô hấp cũng biến nhẹ, dường như đang chờ đợi con mồi của mình xuất hiện để cho đòn chí mạng.
Nhưng hiển nhiên, con mồi của hắn không xuất hiện, xuất hiện chính là mẹ Tiểu Lan, trên mặt còn mang theo chút lo lắng.
