Trọng Sinh Thập Niên 70: Thôn Phụ Nhỏ - Chương 5: Mẹ Người Ấy
Cập nhật lúc: 20/02/2026 20:04
Chuyện của gã tồi kia Triệu Tiểu Lan một chút cũng không muốn quản. Ngày hôm sau là ngày các cô gái trong thôn đi đọc thơ ca cổ vũ cho đội sản xuất làm việc, đây cũng là cách kiếm công điểm. Hơn nữa vì Triệu Tiểu Lan từng học một năm cấp ba nên ở đây coi như là có bằng cấp cao, cô vốn dĩ thích viết chút thơ ca, lại gõ cái mâm nhỏ nói ra, nghe cũng rất cảm động lòng người.
Thơ ca là do cô biên soạn trước đó, đơn giản chỉ là mấy từ ngữ nói về lao động vinh quang linh tinh.
Cũng không có mấy câu, hiện tại nghe lại thật sự là nông cạn đến mức không nói nên lời, cứ như thơ ca nhi đồng vậy.
Lần này có năm sáu cô gái tới, đều từ mười lăm đến mười tám mười chín tuổi, đứng ở bờ ruộng hát như vậy thật đúng là rất đẹp mắt. Triệu Tiểu Hoa hôm nay còn cố ý mặc đẹp hơn một chút, rốt cuộc đây cũng coi như là biểu diễn mà!
Kiếp trước cô thích văn học, vẫn luôn không có cơ hội phát huy, nhưng nhớ rõ mấy năm sống ở thành phố cũng tạm ổn, cô từng viết bản thảo cho tạp chí, thậm chí còn nhận được một khoản nhuận b.út. Nếu có cơ hội, cô thật sự muốn làm công việc mình yêu thích.
“Tiểu Lan nhà chị sinh ra cũng thật xinh xắn, về sau nhất định có thể tìm được nhà chồng tốt.” Một bà thím cùng thôn cười ha hả khen ngợi.
Mẹ Triệu cười nói: “Nhà tôi có mỗi mụn con gái này, còn phải nuôi thêm hai năm nữa.” Bất quá nhìn con gái đứng ở bờ ruộng như đóa hoa, trong lòng bà vui mừng, chuyện muốn giữ cô lại là thật.
“Tôi nói này mẹ Tiểu Lan, giữ thêm mấy năm nữa là thành gái lỡ thì đấy, coi chừng không gả được đến lúc đó lại phải nuôi báo cô.” Điền Mai ở một bên nói chêm vào một câu. Hôm đó nghe Triệu Tiểu Lan nói như lọt vào trong sương mù, về hỏi con gái lại chẳng hỏi ra được gì nên bà ta vẫn luôn nghẹn cục tức.
“Chuyện này không cần chị dâu lo, nhà chúng tôi còn nuôi nổi.” Mẹ Triệu hừ một tiếng, tiếp tục làm việc không thèm để ý đến Điền Mai.
Triệu Tiểu Lan cũng không biết các bà mẹ đấu khẩu, chỉ là hát xong thơ ca liền cùng đám con gái trong thôn cười đùa trở về. Cô vốn định về thôn sẽ nấu cơm trưa cho cha mẹ và các anh, hôm nay làm chút món ngon, công việc ở đội sản xuất thật sự rất mệt.
Nhưng đi được một đoạn liền nghe thấy con bé tên Xuân Nhi nói nhỏ: “Mau nhìn kìa, bà già mù kia lại tới nghe thơ ca, cũng không sợ ngã c.h.ế.t.”
Triệu Tiểu Lan nghe ra sự khinh miệt trong lời nói của nó, nhưng lại không ngăn được sự kích động trong lòng. Bà già mù trong miệng Xuân Nhi chính là mẹ của Diệp Quốc Hào, Diệp lão thái thái. Bà mắt không phải mù, chẳng qua là bị đục thủy tinh thể nên nhìn không rõ người. Nếu kiếp trước trừ hai cha con họ ra, người cô có lỗi nhất chính là vị Diệp lão thái thái này.
Khi đó cô gả cho gã tồi họ Bạch, vừa mới kết hôn bảy tháng liền sinh hạ một đôi song sinh, nhưng lại bị ném mất đứa con trai, chỉ sống được con gái Bạch Kiều Kiều. Loại chuyện này người trong thôn làm sao không rõ, gã tồi họ Bạch cho cô sắc mặt xem, ngay cả mẹ chồng cũng vừa đ.á.n.h vừa mắng cô. Có mấy lần, Diệp lão thái thái này liền dựng gậy lên che chở, người khác đều mặc kệ nhưng bà lại quản.
Nhưng kiếp trước Triệu Tiểu Lan một chút cũng không coi trọng người nhà họ Diệp, cho nên rõ ràng bà giúp cô nhưng vẫn bị cô mắng đuổi đi. Nhưng Diệp lão thái thái một câu cũng không nói nhiều, luôn là thở dài rời đi.
Nghĩ lại lúc ấy bà đại khái là biết Bạch Kiều Kiều là cháu nội mình, cho nên mới nhường nhịn cô như vậy, cũng luôn chờ Kiều Kiều trên đường đi học. Mỗi lần đều mang mấy viên kẹo, trộm đưa cho con gái cô.
Có một lần bị cô phát hiện, cô cảm thấy bà già này không có ý tốt muốn bắt cóc con gái, vì thế còn động thủ đ.á.n.h người ta.
Con gái Bạch Kiều Kiều lại rất thích bà cụ này, thế mà lôi kéo bà. Nhưng Triệu Tiểu Lan vốn dĩ đã bị ánh mắt thành kiến của người trong thôn nhìn chằm chằm đến phát hỏa, hơn nữa cả nhà gã tồi họ Bạch đối xử với cô cũng không tốt, vì thế liền trút hết giận lên người con bé, trước mặt Diệp lão thái thái đ.á.n.h con gái mình.
Cuối cùng vẫn là Diệp Quốc Hào về thăm người thân kéo lại. Lúc ấy cô rất sợ người đàn ông đó, tuy rằng anh một câu không nói dắt mẹ mình rời đi, nhưng hiện tại nghĩ lại, lúc ấy anh dường như vô cùng đau lòng nhìn Bạch Kiều Kiều một cái.
Hiện tại nghĩ đến mà tim cô đau xót. Nguyên lai hai mẹ con họ đều biết Kiều Kiều là người nhà mình, hơn nữa vô cùng yêu thích. Nhưng lại không thể nhận, chỉ có thể yên lặng nhìn chăm chú. Lúc ấy, Diệp Quốc Hào tựa hồ đã là đoàn trưởng, bên người còn mang theo một cậu lính nhỏ, thậm chí về quê đều là lái xe hơi.
Rõ ràng là một gia đình tốt như vậy, nhưng cô lại vì ánh mắt của người khác cùng sự lừa gạt của cả nhà họ Bạch mà ngạnh sinh sinh bỏ lỡ, đặc biệt bọn chúng còn dám g.i.ế.c con trai cô, nghĩ đến liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng có một chuyện hiện tại ngẫm lại lại có chút hối hận, đó chính là cái c.h.ế.t của Diệp lão thái thái cũng là do cô gián tiếp gây ra.
Bà vốn dĩ mắt đã không nhìn thấy, có một lần mẹ chồng họ Bạch đ.á.n.h Bạch Kiều Kiều, ép cô bé nóng nảy chạy trốn vào trong núi. Mọi người đều tìm khắp thôn, kết quả Diệp lão thái thái cũng vào núi. Bạch Kiều Kiều đêm đó được tìm thấy ở nhà kho trường học, nhưng Diệp lão thái thái lại rơi xuống khe suối, vừa đói vừa rét một ngày một đêm, đợi khi tìm được bà thì người đã đông cứng.
Triệu Tiểu Lan nắm c.h.ặ.t t.a.y. Kiếp trước mình thật sự là không có tâm, một chút cũng không có.
Vì thế, khi đi ngang qua Diệp lão thái thái hiền từ, cô liền chào hỏi: “Bà nội Diệp, bà tới nghe thơ ca ạ? Lát nữa bà có tự về được không?” Cô cố tình nói giọng nhẹ nhàng, tùy ý.
Bởi vì Diệp lão thái thái vai vế trong thôn rất cao, cho nên cô phải xưng hô là bà nội.
Diệp lão thái thái lập tức cười, nói: “Là tam nha đầu nhà họ Triệu phải không? Giọng cháu nghe thật hay.”
“Cảm ơn bà nội Diệp, để cháu đưa bà về nhé?”
Triệu Tiểu Lan cảm thấy bờ ruộng này khó đi, một người già mắt kém vạn nhất ngã thì làm sao?
“Cháu cứ đi làm việc đi, không cần đâu, bà tự về được.” Diệp lão thái thái xua tay. Bà tuy rằng mắt không tốt nhưng vẫn có thể tự đi về, sao có thể làm phiền mấy cô gái nũng nịu này đưa về?
Triệu Tiểu Lan cũng không cưỡng cầu, nhìn bà đi xa mới nghe được Xuân Nhi nói: “Tiểu Lan, cậu cũng thật là.”
Triệu Tiểu Lan gật gật đầu mới cùng các nàng trở về thôn, nhưng lại phát hiện trong đó một cô gái vẫn luôn xụ mặt. Cô nghĩ nghĩ rốt cuộc nhớ tới tên cô ta là Điền Ngọc Tú, là con gái anh trai Điền Mai. Mình chọc tới cô ta lúc nào nhỉ?
Đám người đều đi rồi, cô cũng muốn về nhà thì Điền Ngọc Tú thế mà gọi giật lại: “Triệu Tiểu Lan, cô nịnh bợ bà già nhà người ta như vậy, có phải có ý với con trai bà ấy không?”
Triệu Tiểu Lan trong lòng thót một cái. Cô xác thật có ý với Diệp Quốc Hào, nhưng hành vi hôm nay chỉ là muốn quan tâm bà cụ một chút mà thôi.
Nhưng mà, Điền Ngọc Tú này không nên biết chuyện trong lòng cô chứ, tại sao cô ta đột nhiên lại nói như vậy?
“Điền Ngọc Tú, cô có ý gì hả? Tôi chỉ chào hỏi bà nội Diệp một tiếng, cô hỏi như vậy là sao?”
“Hừ, tôi nói cho cô biết, loại như cô không xứng với anh Quốc Hào đâu, nhân lúc còn sớm mà bỏ cái tâm tư đó đi!”
Triệu Tiểu Lan nhíu mày, hôm nay ra cửa nhất định không xem hoàng lịch, nếu không sao lại gặp phải kẻ điên này.
Nhưng đảo mắt cô dường như đoán ra được, không khỏi cười lạnh nói: “Tôi không xứng, chẳng lẽ cô xứng sao? Điền Ngọc Tú, cô là con gái lớn mà nói những lời này không biết xấu hổ à.”
“Cô... Cô mới không biết xấu hổ, nịnh bợ mẹ người ta liền cho rằng có thể gả cho anh Quốc Hào, tưởng bở.” Nói xong cô ta nhéo nhéo áo mình, nói: “Thấy cái áo này không, chính là anh Quốc Hào lần trước về cho nhà tôi đấy.”
Trên người cô ta mặc một cái áo quân phục, đã được sửa lại cho nhỏ bớt để mặc vừa.
Triệu Tiểu Lan hoàn toàn không để ý, bởi vì nhà Điền Ngọc Tú và nhà họ Diệp là hàng xóm. Vì Diệp lão thái thái mắt không tốt lắm, cho nên Diệp Quốc Hào nhờ mẹ Điền Ngọc Tú giúp đỡ chăm sóc, bộ quân phục cũ này tặng cho nhà bọn họ cũng không có gì không đúng.
