Trọng Sinh Thập Niên 70: Thôn Phụ Nhỏ - Chương 6: Ái Chà, Gã Tồi
Cập nhật lúc: 20/02/2026 20:04
Bất quá ở cái thời đại này, có thể mặc quân phục quả thực chính là sự tồn tại ch.ói lọi nhất, hơn nữa loại quần áo này còn không dễ kiếm, trừ phi có người nhà đi bộ đội hoặc là thân hữu mới có thể kiếm được một hai cái. Cho nên, Điền Ngọc Tú hôm nay mặc vào chính là để khoe khoang.
Đời trước, Diệp lão thái thái vì lấy lòng cô, lấy lòng Kiều Kiều mà kiếm được một bao to, đều bị cô ném đi. Kỳ thật người ta cũng là suy nghĩ đã lâu, xoay sở mấy vòng mới đưa đồ vật đến tay cô.
Đáng tiếc, lúc ấy vì sợ gã tồi kia hiểu lầm cô còn có quan hệ gì với Diệp Quốc Hào nên cô đối với người nhà họ đều mặt nặng mày nhẹ.
Nhưng lúc ấy trong lòng vẫn là vô cùng luyến tiếc. Trọng sinh một đời, đối với mấy thứ này đã không thèm để ý nữa.
“Vậy thì cô cứ mặc đi.” Không nghĩ tới Điền Ngọc Tú này còn nhớ thương Diệp Quốc Hào, trước kia sao không nhìn ra nhỉ? Hơn nữa, sau này bọn họ dường như không đến với nhau...
Nghĩ đến đây liền thấy chua xót, bất quá chỉ là một mối quan hệ ngoài ý muốn, một đôi con cái ngoài ý muốn, kết quả Diệp Quốc Hào thế mà vì thế trả giá cả đời. Chính mình thật là ngốc, càng nghĩ càng khó chịu, cô xoay người muốn đi.
Điền Ngọc Tú lại coi đó là cô đang ghen ghét, giống như một con gà trống thắng trận quay đầu bỏ đi. Vốn dĩ cô ta liền không phục Triệu Tiểu Lan độc chiếm vị trí ở đội hát thơ ca, đã sớm muốn đả kích cô một chút.
Đáng tiếc, cô ta không ngờ Triệu Tiểu Lan căn bản không coi cô ta ra gì. Quay đầu lại đi được vài bước liền nghe được trên đầu có một giọng nói ôn nhuận: “Tiểu Lan, Điền Ngọc Tú bắt nạt em phải không?”
Giọng nói này làm toàn bộ tế bào của Triệu Tiểu Lan đều đông cứng, nỗi hận trong lòng cũng toàn bộ dâng lên. Cả đời ủy khuất, cả đời hận thù hơn phân nửa bắt nguồn từ hắn, cái gã tồi Bạch Quang Viễn mà cô dùng nửa đời người mới nhìn thấu.
Cô đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén và lạnh băng giống như một con d.a.o.
Trước mặt cô, Bạch Quang Viễn mặc quần màu xanh quân đội, áo sơ mi trắng bằng sợi tổng hợp làm cho cả người trông có vẻ văn hóa, trên mặt còn đeo một cặp kính gọng vàng, thoạt nhìn hào hoa phong nhã.
Kỳ thật Triệu Tiểu Lan biết, cặp mắt kính kia căn bản không có độ, hắn làm như vậy bất quá chỉ là giả vờ học vấn cao thâm. Hắn mới tốt nghiệp tiểu học thì có học vấn gì tốt, tuy nói cả ngày thấy hắn cầm một quyển sách, nhưng học cũng đều là chút tri thức cầm thú.
Ánh mắt của Triệu Tiểu Lan làm Bạch Quang Viễn hoảng sợ. Hắn xác thật có chút ý tứ với cô, rốt cuộc cả cái thôn này muốn nói cô gái xinh đẹp cũng không có mấy người, mà Triệu Tiểu Lan xem như nổi bật nhất trong đó. Chẳng những lớn lên đẹp còn có học vấn, hắn vẫn luôn cảm thấy mình so với đám nông dân thô lỗ kia mạnh hơn gấp trăm lần, nếu tìm được một cô vợ có học vấn thì còn không bị người ta hâm mộ c.h.ế.t sao. Trước kia hắn thường thường tiếp xúc với Triệu Tiểu Lan, thậm chí từng đề cập chuyện tìm hiểu với cô.
Triệu Tiểu Lan chỉ đỏ mặt né tránh, nhưng hắn nhìn ra được cô có hảo cảm với mình, thậm chí còn tặng một chiếc khăn tay cho hắn. Vốn tưởng rằng hai người sẽ có phát triển, kết quả lại bị cô trừng mắt như vậy, trong lòng thực sự không thoải mái, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, chỉ nói: “Tiểu Lan, em làm sao vậy?”
Làm sao vậy?
Triệu Tiểu Lan lúc này mới nhớ ra mình đã trọng sinh, kiếp này đã không muốn cùng hắn có nửa điểm liên quan. Kiếp trước, hắn thừa dịp cô cần người ở bên cạnh nhất mà trăm phương nghìn kế muốn lấy thân xác cô, sau đó cô vì hổ thẹn với hắn, cho nên liền như vậy cái gì cũng không cần mà bước vào cửa nhà họ Bạch.
Kết quả, khổ cả đời, còn hại cả nhà Diệp Quốc Hào.
Lần này, nếu lại bị loại bại hoại văn nhã như hắn lừa gạt thì cô đúng là sống uổng phí một đời.
“Không có việc gì, gặp phải một con ch.ó điên. Anh không sao chứ, không có việc gì thì tránh đường cho tôi về nhà.”
Con ch.ó điên mà Triệu Tiểu Lan nói không phải Điền Ngọc Tú mà là hắn, chỉ là Bạch Quang Viễn tưởng cô nói Điền Ngọc Tú cho nên thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là, nghe ngữ khí xa cách của cô, nào có loại e lệ và dịu dàng trước kia, không khỏi kỳ quái nói: “Tiểu Lan, em đừng để ý cô ta, chờ rảnh rỗi anh báo thù cho em.”
“Không cần, tôi và anh không có quan hệ gì, muốn báo thù tôi còn có hai ông anh trai.” Thấy hắn không tránh ra, Triệu Tiểu Lan liền đi sang bên cạnh, nhưng Bạch Quang Viễn đã lại ngăn cản cô, cau mày nói: “Đồng chí Triệu Tiểu Lan, em rốt cuộc là bị làm sao vậy, anh không nhớ có đắc tội với em.”
Đắc tội rồi, chỉ là anh còn chưa trải qua thôi.
“Anh người này thật lạ, tôi cũng chưa nói anh đắc tội tôi mà. Tôi chỉ là muốn về nhà, anh năm lần bảy lượt chặn đường tôi làm cái gì? Có chuyện thì nói, không có chuyện cứ đứng ở đây muốn cho người khác nhìn thấy thì hay ho lắm à?” Triệu Tiểu Lan nhíu mày, trong lòng không thoải mái. Người đàn ông này có phải hay không quá mức coi trọng bản thân, ngay cả không để ý tới hắn cũng không được sao? Nếu không phải nể tình hắn còn chưa trải qua, không muốn mình còn chưa sinh con đã mang danh g.i.ế.c người thì cô mới nhịn xuống không động thủ.
“Em... Được, anh thừa nhận Lưu Vân Hà thôn bên cạnh xác thật cùng anh đi một chuyến Cung Tiêu Xã, nhưng anh chỉ là thấy cô ấy một thân con gái có nguy hiểm mới đi theo, em đừng hiểu lầm...”
“Anh cũng đừng hiểu lầm, tôi và anh cái gì quan hệ cũng không có, tại sao phải hiểu lầm anh chứ? Anh tránh ra, nếu không tôi kêu người đấy.” Triệu Tiểu Lan chiều cao không chiếm ưu thế, cho nên liền ngẩng đầu giống như một con gà chọi nhỏ trừng mắt nhìn Bạch Quang Viễn, nghiêm túc không mang theo một chút tình cảm.
Bạch Quang Viễn tức đến đỏ mặt tía tai. Hắn cũng sợ gây chuyện cho gia đình. Tuy nói nhà bọn họ ở trấn trên buôn bán nhỏ sinh hoạt điều kiện tốt, nhưng bởi vì thành phần không tốt nên vẫn luôn không có người nguyện ý qua lại. Người thời đại này đều có một loại di chứng, đó chính là sợ lại đả kích địa chủ phú nông gì đó, cũng đều không muốn chịu liên lụy.
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y. Triệu Tiểu Lan, cô chờ đấy, ngày nào đó tôi nhất định sẽ ấn cô dưới thân dạy dỗ một trận ra trò. Nhìn thân hình thon thả của cô đi qua, hắn cảm giác được một tia nóng rực trong lòng.
Triệu Tiểu Lan chỉ cảm thấy sau lưng bị một đôi mắt phức tạp như sói nhìn chằm chằm vô cùng khó chịu, cuống quít chạy về nhà còn vỗ vỗ n.g.ự.c. Người đàn ông này thật là tà tâm bất t.ử, về sau hắn nếu còn dám làm gì với cô, tất nhiên cô sẽ không để hắn yên.
Bất quá trước mắt cô phải nấu cơm. Hôm nay làm cơm kê, sau đó làm món khoai tây nghiền rắc chút hành thái. Buổi trưa trở về cô lại được khen ngợi một trận, không khỏi có điểm bất đắc dĩ, bất quá chỉ là làm vài bữa cơm thôi mà, có đến mức đó không!
Nhưng cô vẫn rất cao hứng, rốt cuộc kiếp này có thể nhìn thấy mọi người vui vẻ liền rất tốt.
Ngày tháng cứ thế bình đạm trôi qua. Triệu Tiểu Lan nhìn lịch, mắt thấy sắp sang tháng sáu. Nhớ rõ đầu tháng sáu đã xảy ra một sự kiện, đó chính là vị hôn thê của anh cả, Quách Nguyệt, đ.á.n.h nhau với người ta, còn đ.á.n.h người ta phải vào bệnh viện trấn trên.
Nói đến người chị dâu này, Triệu Tiểu Lan kiếp trước một chút cũng không ưa nổi. Trước khi gả vào cửa đã nghe chị ấy cãi nhau đ.á.n.h nhau với người khác, cô cảm thấy con gái mà làm như vậy thật sự quá đáng, cho nên liền tương đối xa lạ với chị ấy. Sau này chính mình xảy ra chuyện loại đó, người chị dâu chưa vào cửa này còn giúp cô đi tìm nhà họ Bạch đòi sính lễ, nhưng chính mình lúc ấy mỡ heo che tâm, nói cái gì mà chị ấy muốn nhìn mình không gả được. Sau này, cô bởi vì gã tồi họ Bạch kia mà cả ngày về nhà mẹ đẻ vay tiền, người chị dâu này đối với cô càng ngày càng lãnh đạm cho nên cô liền càng ngày càng hận chị ấy.
Nhưng chờ sống lại một đời ngẫm lại, nếu không phải bởi vì người chị dâu này vun vén, cái nhà này chỉ sợ sớm bởi vì cô mà cửa nát nhà tan.
Anh cả Triệu Chí Hoa vừa nghe tin tức này liền mặt cũng không rửa chạy sang thôn bên cạnh. Triệu Tiểu Lan suy nghĩ một chút nói: “Em cũng đi.”
