Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 948: Ăn Lẩu
Cập nhật lúc: 11/04/2026 17:09
"Không ăn được cay thì mình gọi lẩu uyên ương, nửa cay nửa không cay là được mà." Tiểu Ngư Nhi chớp chớp đôi mắt to tròn mong mỏi nhìn Trương Vĩ.
Trương Vĩ c.ắ.n răng dậm chân: "Được, đi, mình ăn lẩu uyên ương!"
Khuôn mặt Tiểu Ngư Nhi bừng lên nụ cười rạng rỡ, nắm c.h.ặ.t hai tay reo hò: "Tuyệt quá, đi mau thôi!"
"Anh Vĩ, đi đâu đấy, cho anh em ké với?" Đám loi choi đầu xanh đầu đỏ bàn bên cạnh nhao nhao lên.
"Đi nếm mùi đời, dắt tụi bây theo làm mắm à." Trương Vĩ mới 17 tuổi, đã bỏ học lêu lổng cùng đám lưu manh trạc tuổi, mở miệng ra là toàn những lời ong bướm sỗ sàng.
"Thì nếm mùi đời ngay tại đây cũng được, ra ngoài làm chi cho mệt." Đám nhóc cười cợt nhả, ánh mắt đầy ám muội.
"Biến, biến, chuyện đại sự để bọn mày dòm ngó à."
"Anh nói bậy bạ gì thế." Tiểu Ngư Nhi đỏ bừng mặt, đá nhẹ vào chân Trương Vĩ một cái.
Đám thanh niên xung quanh cười ồ lên trêu chọc.
Tiểu Ngư Nhi lườm bọn chúng rồi chạy vội ra khỏi quán.
"Anh em, cho tao mượn ít tiền." Trương Vĩ thừa dịp Tiểu Ngư Nhi đi khuất, liền thò tay vào túi mấy tên nhóc xung quanh lục lọi.
"Sáng mới chia chác xong, ra ngoài ăn bám gái mà không đủ à?" Đám nhóc vội vã che túi lại.
"Giữa mùa đông giá rét, nếm mùi đời ngoài đường thì cũng phải thuê cái nhà nghỉ chứ." Trương Vĩ tiếp tục sờ soạng.
"Vãi đạn, mày còn tính thuê nhà nghỉ á? Vô quán bar, chui vào toilet, góc hành lang, bạ đâu làm đó, vừa kích thích lại đỡ tốn tiền." Đám lưu manh giữ khư khư túi tiền.
"Tao có quỵt đâu, mày không cho tao mượn, sau này có chuyện đừng hòng nhờ vả anh Vĩ này nhé." Trương Vĩ buông lời đe dọa.
Mấy tên nhóc miễn cưỡng rút ra mỗi đứa một trăm tệ đưa cho Trương Vĩ.
Trương Vĩ đắc ý cười: "Đời người không có gái là phí nửa thanh xuân. Anh em ở lại chơi vui vẻ nhé, đi đây."
Ngoài trời rét căm căm, Tiểu Ngư Nhi đứng xoa tay xuýt xoa chờ Trương Vĩ.
Trương Vĩ bước ra, khoác tay lên vai Tiểu Ngư Nhi: "Đi, đi ăn lẩu."
Tiểu Ngư Nhi gạt tay gã ra: "Đừng có đụng chân đụng tay."
"Tuân lệnh công chúa." Nói rồi gã nắm lấy tay Tiểu Ngư Nhi, kéo tuột về phía quán lẩu.
Tiểu Ngư Nhi vùng vằng vài cái không được đành ngoan ngoãn đi theo.
Lúc hai người đến, đã qua giờ cao điểm ăn uống nên chỉ phải đợi chừng nửa tiếng.
Trương Vĩ đẩy cuốn menu về phía Tiểu Ngư Nhi: "Em thích ăn gì cứ gọi, không cần khách sáo."
"Thế thì em không khách sáo đâu nhé!" Đã lâu không được đi ăn nhà hàng, nhìn món nào Tiểu Ngư Nhi cũng thèm, cứ thế mà gọi lia lịa.
Thấy nó gọi hơn chục món mà chưa có dấu hiệu dừng lại, mí mắt Trương Vĩ giật thót.
"Từng này đủ cho hai đứa mình ăn rồi, muốn ăn thì mai anh lại dẫn em đi."
"Thật không?" Cầm cuốn menu che nửa khuôn mặt, Tiểu Ngư Nhi để lộ đôi mắt tinh nghịch.
"Đương nhiên, anh Vĩ đời nào lừa em. Kêu nhiều ăn không hết lại phí, để mai tới ăn tiếp." Trương Vĩ mạnh miệng.
Tiểu Ngư Nhi tiếc nuối đặt menu xuống: "Anh nói đúng, mai mình lại đến nhé."
Lẩu cực kỳ ngon. Trương Vĩ mang tiếng không ăn được cay mà đũa cứ gắp thoăn thoắt bên nồi cay nồng, còn Tiểu Ngư Nhi thì cắm cúi ăn không kịp ngẩng mặt.
Hai người đ.á.n.h bay cả bàn đồ ăn, chỉ thiếu điều húp cạn luôn nồi nước lẩu.
"Ngon bá cháy, thảo nào ngày nào cũng đông nghịt người xếp hàng." Tiểu Ngư Nhi chép miệng thòm thèm.
"Em thích thì ngày nào mình cũng đến đây ăn, ăn cho tới lúc ngán thì thôi." Trương Vĩ vỗ n.g.ự.c cái bộp.
"Thật á? Ở đây đắt lắm đấy." Tiểu Ngư Nhi chớp chớp mắt đầy kỳ vọng.
"Có đáng là bao, em không biết nhà anh làm nghề gì à?" Trương Vĩ vênh mặt.
Hai đứa mới quen nhau ở tiệm net, Tiểu Ngư Nhi làm sao rành gia cảnh nhà gã.
"Anh không phải người thủ đô đúng không." Ngữ điệu của Trương Vĩ nghe không giống người vùng này.
Trương Vĩ gật gù: "Ừ, quê anh ở Giang Bắc, nhà mở mỏ than. Ba anh lo lót cho anh lên thủ đô đi học."
Tiểu Ngư Nhi nhìn cái đầu vàng ch.óe của gã, nghĩ thầm: Cái trường quái nào mà cho học sinh nhuộm tóc sặc sỡ thế này.
Trương Vĩ vuốt vuốt mớ tóc vàng: "Hắc hắc, anh học trường dân lập, nạp tiền là đậu, cốt để lấy cái bằng tốt nghiệp ấy mà."
"Ba anh tâm lý ghê!" Tiểu Ngư Nhi ngưỡng mộ ra mặt. Nhìn ba người ta kìa, con cái học hành lẹt đẹt thì bỏ tiền mua bằng, tiền bạc tha hồ xài, cớ sao nó không được đầu t.h.a.i vào cái nhà giàu nứt vách như vậy.
"Cũng bình thường thôi. Ăn no nê rồi, hay mình lên bar quẩy một chuyến nhé?" Trương Vĩ đổi chủ đề.
Quán bar à, Tiểu Ngư Nhi chưa đi bao giờ. Nghe đồn trong đó phức tạp đủ thành phần, nó vừa tò mò lại vừa e dè. Dù sao nó và thằng nhóc tóc vàng này cũng chỉ mới quen biết qua loa ở quán net, chưa thực sự thân thiết.
"Thôi, quay lại quán net đi, em hẹn đ.á.n.h game với bạn rồi. Mai hẵng đi." Tiểu Ngư Nhi nghĩ ngợi một lát rồi từ chối.
"Quán net thì chơi lúc nào chẳng được. Trong bar vui lắm, nhộn nhịp cực kỳ." Trương Vĩ thổi phù lọn tóc mái dài lòa xòa.
"Để mai đi, hôm nay lỡ hẹn với bạn rồi. Dù sao mai mình cũng lại đi ăn lẩu mà."
"Không phải em sợ chứ? Trong đó toàn thanh niên đôi mươi, trai gái đủ cả. Không ai quen ai, mạnh ai nấy quẩy, giống ăn lẩu thôi mà. Em đừng nghĩ quán bar toàn người xấu, nếu toàn người xấu thì ai cho mở. Đi, anh dắt em đi mở mang tầm mắt, quẩy xong mình lại đi net thâu đêm."
Trương Vĩ ỉ ôi ngon ngọt, Tiểu Ngư Nhi siêu lòng, lẽo đẽo theo gã đến quán bar.
Chưa kịp bước tới cửa quán bar, tiếng nhạc đập thình thịch đã vọng ra đinh tai nhức óc. Xung quanh cửa là những nhóm thanh niên nam nữ túm năm tụm ba phì phèo t.h.u.ố.c lá.
Tiểu Ngư Nhi tò mò ngó nghiêng: "Vào đây chắc đắt đỏ lắm nhỉ?"
"Vào cổng không tốn tiền. Không gọi rượu thì nhảy nhót cũng miễn phí luôn. Vào lẹ đi." Trương Vĩ kéo tuột Tiểu Ngư Nhi vào trong.
Bảo vệ ngoài cửa soát người qua loa rồi cho vào.
"Họ soát cái gì thế?" Tiểu Ngư Nhi ngơ ngác.
"Cấm mang rượu bia với đồ ăn ngoài vào. Ở trong có bán, đắt c.ắ.t c.ổ, tụi nó làm giàu nhờ cái đó mà." Trương Vĩ quen thói, thông thạo dẫn Tiểu Ngư Nhi vào trong.
Bên trong ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc chát chúa rung bần bật cả sàn nhà. Giữa quán là một bục nhảy, mấy cô nàng ăn mặc thiếu vải đang uốn éo điêu luyện. Dưới sàn, đám đông lắc lư quay cuồng, nhảy nhót điên loạn.
Hai bên hông là các bàn VIP, người ta vừa nhâm nhi rượu mạnh vừa nhún nhảy theo điệu nhạc.
Vừa bước vào, Tiểu Ngư Nhi cảm giác tim đập thình thịch liên hồi, cơ thể vô thức lắc lư theo điệu nhạc. Hai người đi vào chẳng ai thèm ngó ngàng, đúng như lời Trương Vĩ nói, mạnh ai nấy chơi.
Tên nhóc Trương Vĩ như cá gặp nước, hào hứng kéo Tiểu Ngư Nhi ra sàn. Mái tóc vàng ch.ói lọi giật liên hồi, cái đầu gật gù như lên đồng...
"Nhảy theo anh này, phải thế này mới sung."
Tiểu Ngư Nhi bắt chước lắc lư vài cái, đầu óc bắt đầu lâng lâng. Nhưng chính cái cảm giác chuếnh choáng cộng thêm bầu không khí cuồng nhiệt khiến nó phấn khích tột độ. Nó vốn biết nhảy múa, học theo động tác của mấy cô gái xinh đẹp xung quanh, chẳng mấy chốc đã hòa nhịp, quẩy hết mình.
