Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 949: Mua Máy Tính
Cập nhật lúc: 11/04/2026 17:09
Không gian chen chúc chật chội, Tiểu Ngư Nhi cảm thấy có bàn tay ai đó vừa nhéo vào m.ô.n.g mình. Quay lại thì chẳng biết là ai, nó lảng sang chỗ khác, Trương Vĩ lập tức bám theo sát rạt.
Hai người không gọi rượu, cứ thế nhún nhảy trên sàn.
Trương Vĩ tự nhảy một lúc rồi sán lại ôm eo Tiểu Ngư Nhi nhảy chung.
Tiểu Ngư Nhi không thích bị đụng chạm, bèn viện cớ đi vệ sinh. Trương Vĩ cười hềnh hệch, đòi dẫn nó đi.
Rời khỏi sàn nhảy, dọc theo một hành lang hẹp dẫn đến nhà vệ sinh, từng cặp nam nữ quấn lấy nhau như sam, hôn hít quên trời quên đất.
Tiểu Ngư Nhi đỏ bừng mặt, cúi gằm mặt không dám ngẩng lên.
Cứ tưởng vào trong nhà vệ sinh sẽ khá hơn, ai ngờ cảnh tượng bên trong còn khiến người ta đỏ mặt tía tai hơn, chẳng phân biệt nổi đâu là phòng nam đâu là phòng nữ.
Tiểu Ngư Nhi giải quyết nhanh gọn rồi rảo bước ra ngoài. Trương Vĩ bám theo, ép c.h.ặ.t nó vào tường, bốn mắt nhìn nhau. Gã hất mái tóc lòa xòa, ghé sát mặt tới.
Tiểu Ngư Nhi né vội: "Anh làm gì đấy, đừng có thế."
"Nói không là có đấy." Tiểu Ngư Nhi bị ép c.h.ặ.t vào tường, không thể nhúc nhích. Gã nhóc lại sán tới.
Tim Tiểu Ngư Nhi đập như trống bỏi, hai tay bị gã ghì c.h.ặ.t, thân thể bị ép cứng đờ.
"Đừng làm thế, em sợ." Tiểu Ngư Nhi nài nỉ.
"Sợ cái gì, hôn một cái thôi, có chửa được đâu mà lo. Em nhìn họ kìa, mình cũng thử xem sao. Ngoan! Mai anh lại dắt em đi ăn lẩu." Trương Vĩ ngon ngọt dụ dỗ, mặt ngày càng áp sát.
"Anh mua cho em cái máy tính được không?"
"Được, anh sẽ bảo ba mua cho anh một cái, rồi tụi mình cùng chơi."
Nửa giờ sau, Tiểu Ngư Nhi với đôi môi sưng mọng bị Trương Vĩ dắt trở lại sàn nhảy. Quan hệ giữa hai đứa dường như thân mật hơn hẳn, khi nhảy múa cũng buông thả hơn, thỉnh thoảng lại trao nhau những nụ hôn cuồng nhiệt mặc kệ ánh nhìn của người xung quanh.
Nửa đêm về sáng, cả hai thấm mệt. Bàn VIP thì không có tiền để ngồi, Trương Vĩ đành dắt Tiểu Ngư Nhi rời khỏi quán bar.
"Em mệt rã rời rồi, bước không nổi nữa." Tiểu Ngư Nhi ngồi thụp xuống vỉa hè.
"Cục cưng, lên anh cõng!"
Tiểu Ngư Nhi trèo lên lưng Trương Vĩ.
"Khuya khoắt thế này rồi, qua nhà anh ngủ một giấc đi, mai mình đi chơi tiếp." Trương Vĩ ướm lời.
"Không, em về nhà em cơ." Tiểu Ngư Nhi bĩu môi.
"Thế anh sang nhà em cũng được." Trương Vĩ cười nhăn nhở.
"Đồ đáng ghét, khi nào ba anh mới mua máy tính cho anh đây?" Tiểu Ngư Nhi vẫn canh cánh món đồ công nghệ đó.
"Hôm nay anh sẽ gọi điện xin ba tiền, không mua kịp thì mai mua. Lúc đó em sang nhà anh chơi, hay anh mang sang nhà em? Nhà em có nối mạng internet không?"
"Sang nhà anh đi, ba mẹ em không cho anh vào cửa đâu." Tiểu Ngư Nhi đâu dám dẫn một thằng con trai ất ơ về nhà. Ba mẹ nó không nổi trận lôi đình mới lạ. Vả lại, nó cũng chẳng muốn bạn bè thấy căn nhà trọ rách nát của mình.
Trương Vĩ: "Chuyện tụi mình quen nhau, em không kể với mẹ à?"
"Em đã nhận lời quen anh đâu, em vẫn đang đi học mà." Tiểu Ngư Nhi phản bác.
"Đệch, thế này mà không gọi là quen nhau thì gọi là gì?" Trương Vĩ đặt nó xuống đất, ôm ghì lấy nó.
"Buông ra, bỏ em ra." Tiểu Ngư Nhi vừa nói vừa đẩy.
"Lúc nãy ôm c.h.ặ.t cứng, vừa ra ngoài đã lật mặt không nhận nợ rồi."
Hai đứa giỡn hớt một chốc. Trương Vĩ lưu luyến không muốn chia tay, cuối cùng cả hai lại dắt díu nhau về quán net.
"Anh Vĩ, chị dâu về rồi kìa." Mấy thằng chiến hữu của Trương Vĩ cười gian xảo.
Tiểu Ngư Nhi lườm tụi nó một cái rồi ngồi vào máy. Quẩy tưng bừng nên mệt rã rời, vừa mở máy lên nó đã gục xuống bàn ngủ say sưa.
Trương Vĩ thấy nó đã ngủ bèn vẫy tay ra hiệu với mấy thằng đệ. Bọn nhóc hiểu ý, lẽo đẽo theo gã ra ngoài.
"Anh em, đêm nay làm một vố lớn không?" Trương Vĩ thò tay vào túi đồng bọn rút một điếu t.h.u.ố.c châm lửa.
"Anh Vĩ, tính làm vố gì, tụi em nghe anh ráo." Mấy thằng lau nhau răm rắp nghe lời gã.
"Gần đường Kiến Thiết mới khai trương một tiệm điện máy, laptop điện thoại đủ cả. Mình qua đó thám thính xem sao?" Trương Vĩ nảy sinh ý đồ trộm cắp tiệm điện máy vì lời vòi vĩnh máy tính của Tiểu Ngư Nhi.
"Chỗ đó chắc chắn có bảo vệ, mấy anh em mình có nhằn nổi không?" Một thằng nhóc nhuộm tóc nửa vàng nửa xanh chần chừ.
"Cứ qua thăm dò trước, làm ầm ĩ lên xem, nếu có bảo vệ thì chuồn, kiếm mối khác." Trương Vĩ không hề ngốc. Nếu một đứa bị tóm, cả đám sẽ đi tong.
"Được, đi thám thính. Điện thoại với laptop bán được bộn tiền, trúng vố này là anh em mình đổi đời." Đám choai choai xoa tay đầy hào hứng.
Bàn bạc xong, cả đám gọi xe đến đường Kiến Thiết.
Đường phố rạng sáng vắng tanh vắng ngắt, gió bấc cuốn theo những vụn tuyết táp vào mặt sắc như d.a.o cạo.
Cả nhóm đội mũ sụp, quấn khăn che kín mít mặt mày, lảng vảng vài vòng quanh khu phố.
Cuối cùng, chúng dừng lại trước tiệm điện máy. Cửa cuốn đóng kín bưng. Trương Vĩ liếc mắt ra hiệu, đám đàn em tản ra cảnh giới.
Trương Vĩ lấy hết sức đạp thình thịch mấy cái vào cửa cuốn, tiếng vang ầm ĩ x.é to.ạc màn đêm. Gã đạp xong thì vội vã lẩn đi nơi khác.
Chờ vài phút không thấy ai ra kiểm tra, Trương Vĩ lại lặp lại trò cũ vài lần nhưng bên trong vẫn im lìm.
Đám nhóc tay lăm lăm cục gạch, rón rén tiến lại gần cửa cuốn. Vẻ phấn khích hiện rõ trên mặt, ầm ĩ thế này mà bên trong không có động tĩnh gì, đích thị là không có bảo vệ.
Trương Vĩ quan sát kỹ cửa cuốn. Đây là loại cửa cuốn điện, chưa được lắp khóa sàn, loại cửa này rất dễ nạy.
"Lôi Tử, nạy cửa đi. Lấy được đồ thì chia nhau chuồn, tập hợp tại chỗ cũ nhé." Lôi T.ử là chuyên gia nạy khóa, học lỏm được khá nhiều mánh khóe bẻ khóa trên mạng và cũng có khiếu bẩm sinh với bộ môn này.
Lôi T.ử rút cây xà beng nhỏ giấu trong áo khoác, loay hoay nạy bảng công tắc điện. Hai phút sau, cửa cuốn hé mở. Lôi T.ử cầm xà beng đứng canh chừng, bọn còn lại lách mình chui tọt vào trong.
Cả nhóm phối hợp ăn ý, tản ra từng góc lục lọi.
Trương Vĩ phi thẳng đến quầy laptop. Có mấy chiếc máy trưng bày, gã lôi cái túi xách giấu trong người ra, vơ vội hai chiếc laptop tống vào túi.
Nhảy xổ vào quầy, gã dùng gạch đập vỡ ổ khóa tủ bên dưới. Trong tủ chứa vài chiếc laptop nguyên đai nguyên kiện, Trương Vĩ vội vã gom hết vào túi.
Xong xuôi, gã huýt sáo một tiếng. Đám đàn em nghe tín hiệu liền vác túi đồ lỉnh ra khỏi cửa, mạnh ai nấy chạy tản mác khắp nơi.
