Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 950: Con Cũng Không Còn Nhỏ Nữa
Cập nhật lúc: 11/04/2026 17:09
Trời vừa hửng sáng, cả bọn lại tề tựu tại căn nhà hoang ọp ẹp.
"Anh Vĩ, chuyến này tụi mình phát tài to rồi." Một thằng nhóc hưng phấn đổ ập túi đồ ra nền nhà, toàn là điện thoại xịn nguyên tem nguyên kiện, phải đến mấy chục cái.
"Đây là tiền trong két thu ngân." Thằng khác cũng dốc sạch tiền trong túi ra.
Hai thằng còn lại thi nhau khoe chiến lợi phẩm.
Tổng cộng có hàng trăm chiếc điện thoại, hơn chục chiếc laptop, tiền mặt được khoảng hơn năm ngàn tệ. Số tiền này không nhiều, có lẽ chỉ là tiền lẻ dùng để thối lại cho khách.
"Anh Vĩ ơi, anh em mình giàu to rồi!" Đám nhóc nhìn đống của cải mà mắt sáng rực.
"Chia tiền trước đi, còn đồ thì cứ để im đó. Vụ này làm rùm beng quá, chắc chắn công an sẽ càn quét toàn thành phố. Tụi bây ngoan ngoãn nằm im ở nhà chờ êm xuôi đã, chờ qua đợt này rồi tuồn đi bán." Trương Vĩ tuổi còn nhỏ mà đã tỏ ra sành sỏi, ranh mãnh dặn dò đám đàn em.
"Dạ, đại ca, bọn em nghe anh hết. Số tiền này tằn tiện cũng tiêu xài được nửa tháng." Đám lưu manh đều răm rắp nghe lời Trương Vĩ.
"Ít nhất một tháng sau mới được bán đồ. Tiền bạc xài tiết kiệm chút, đống hàng này tụi mình giấu kỹ đi đã."
Một tiếng sau, cả nhóm ngáp ngắn ngáp dài tản ra về nhà.
Trương Vĩ lết thân về quán net.
Tiểu Ngư Nhi tỉnh giấc không thấy gã đâu, cứ tưởng gã bỏ về một mình không rủ nó, nó đang phụng phịu định về thì Trương Vĩ bước vào.
"Không ngủ nữa à?"
Tiểu Ngư Nhi bĩu môi: "Em tưởng anh trốn về rồi cơ."
"Bạn gái anh còn ở đây, anh bỏ về một mình sao được, thế đâu phải nam nhi đại trượng phu. Đi, ăn sáng xong em hẵng về." Trương Vĩ dặn đám đệ xài tiết kiệm, nhưng bản thân gã thì chẳng hề nghĩ tới hai chữ ấy.
"Coi như anh có lương tâm. Tụi mình đi ăn gì đây?" Nhắc đến ăn, bụng Tiểu Ngư Nhi lại réo sùng sục.
"Em thích ăn gì?" Trương Vĩ ôm eo Tiểu Ngư Nhi bước ra ngoài.
"Ăn sáng ở KFC nhé?"
"Duyệt, đi thôi."
Ăn sáng xong, Trương Vĩ đưa Tiểu Ngư Nhi về đến đầu ngõ nhà trọ: "Hai bữa nay anh có chút việc nên không ra quán net, chừng nào mua máy tính xong anh gọi cho em."
"Vâng, vậy em về trước đây."
"Cho thơm cái rồi hẵng về."
"Đừng quậy, người đông lắm, anh về đi." Tiểu Ngư Nhi đỏ mặt ngượng ngùng, quay gót chạy lẹ về nhà.
Trương Vĩ cười hềnh hệch rồi cũng bỏ đi.
Vừa bước vào nhà, Tiểu Ngư Nhi sững sờ. Căn nhà trọ bừa bộn lộn xộn, trên sàn còn vương vãi vết m.á.u khô, nhưng chẳng thấy tăm hơi ba mẹ đâu. Nó vội gõ cửa nhà hàng xóm: "Bác ơi, ba mẹ cháu đi đâu rồi ạ?"
Bác gái hàng xóm nhìn con ranh con đi thâu đêm suốt sáng đến rạng sáng mới mò mặt về bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Hôm qua ba mẹ cháu choảng nhau chí ch.óe, suýt nữa thì án mạng, cháu mau chạy lên bệnh viện xem đi."
Tiểu Ngư Nhi cong m.ô.n.g chạy một mạch. Ba mẹ nằm viện mà chẳng ai thèm báo cho nó một tiếng.
Lý Hưng Quốc đang nằm trong phòng ICU, còn Đổng Vân thì vẫn mê man li bì.
Người nhà họ Đổng mải lo xoay xở viện phí cho Lý Hưng Quốc nên chẳng ai nhớ tới sự tồn tại của con bé.
Đến viện, Tiểu Ngư Nhi hớt hải tìm hỏi hồi lâu mới biết phòng bệnh của mẹ.
"Mẹ ơi, mẹ ơi!" Tiểu Ngư Nhi vừa khóc lóc vừa tông cửa lao vào.
Đêm qua dì nó (em gái Đổng Vân) túc trực ở đây, thấy Tiểu Ngư Nhi khóc thét bước vào mới sực nhớ ra đứa cháu gái này.
"Sao giờ cháu mới đến, hôm qua đi đâu? Tối qua sang nhà ông bà nội ngủ à?"
"Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ làm sao thế này, ai đ.á.n.h mẹ ra nông nỗi này?" Tiểu Ngư Nhi ngó lơ dì, nhào tới bên giường bệnh nức nở.
Đổng Vân hé mắt khó nhọc, vươn tay xoa đầu con gái, giọng khản đặc: "Không sao, đừng lo, tĩnh dưỡng vài bữa là khỏi."
"Mẹ, ai đ.á.n.h mẹ, có phải người nhà ba con không? Con đi trả thù cho mẹ, ức h.i.ế.p người quá đáng." Tiểu Ngư Nhi nghiến răng nghiến lợi.
"Là ba con đ.á.n.h, nhưng mẹ cũng đ.â.m ba con rồi. Con ăn gì chưa, tối qua ngủ ở đâu?" Đổng Vân lấy lại chút sức, lại lo lắng cho con gái cưng.
"Mẹ ơi, mẹ ăn gì chưa, thích ăn gì để con đi mua?" Mắt Tiểu Ngư Nhi đảo quanh, nó lấp lửng tránh trả lời.
Miệng và mặt Đổng Vân vẫn sưng phù, giờ chẳng nuốt trôi thứ gì: "Mặc kệ mẹ, nhà không có ai, con đừng về đó ngủ nữa. Sang nhà cậu út ở tạm vài bữa đi."
Tiểu Ngư Nhi đảo mắt một vòng: "Con qua nhà ông bà nội."
Đổng Vân ngập ngừng: "Có ổn không? Hay là qua nhà cậu đi." Thị không muốn con gái mình phải chịu ấm ức.
"Ba mẹ đều nằm viện rồi, con đến nhà ông bà nội thì có gì sai, chẳng lẽ bắt con đi lang thang đầu đường xó chợ à?" Tiểu Ngư Nhi hùng hồn đáp.
"Tiểu Ngư Nhi nói phải đấy, lúc này thì nên về nhà họ Lý. Nể mặt đứa bé, nhà bên đó không thể nào làm khó dễ chị đâu." Em gái Đổng Vân nãy giờ cứ nơm nớp lo nhà họ Lý sẽ kiện tống chị mình vô tù.
"Thế cũng được, nếu bên đó khiến con bực dọc thì dọn qua nhà cậu. Đừng có chịu ấm ức. Trong túi áo mẹ có tiền, con lấy đi, không phải con muốn mua máy tính sao, cầm lấy tự mua đi."
Mắt Tiểu Ngư Nhi sáng rực: "Thật hả mẹ? Mẹ của con là tuyệt vời nhất!"
Dì nó nghe vậy thì chưng hửng... "Chị hai, số tiền trong túi chị mười lăm ngàn rưỡi ấy à, hôm qua thím hai bên nhà chồng chị đem nộp viện phí hết rồi."
Lúc về Xuân Ni đã dặn dò em gái Đổng Vân chuyện này, cốt để tránh Đổng Vân không thấy tiền lại sinh chuyện.
"Đó là tiền của tôi, cô ta lấy tư cách gì mà xài?" Đổng Vân kích động trợn trừng mắt.
"Đúng rồi, tiền đó là tiền mẹ mua máy tính cho con, thím hai lấy quyền gì mà xài?" Tiểu Ngư Nhi cũng gắt um lên.
"Ba mẹ cháu nằm viện, không đóng tiền thì ai chữa bệnh cho?" Dì nó vặn lại.
"Nhà họ đầy tiền, để họ bỏ ra chứ, mắc mớ gì xài tiền của mẹ cháu." Tiểu Ngư Nhi buột miệng đáp trả.
Đổng Vân gật đầu lia lịa, thương tích của Lý Hưng Quốc đương nhiên nhà họ Lý phải chi trả.
"Chị hai, nếu chị không định bỏ đồng nào ra chữa bệnh cho Lý Hưng Quốc, thì em và cậu út cũng chẳng hơi đâu mà bỏ tiền túi ra đóng thay đâu. Nhà họ Lý muốn kiện hay không tùy họ, chị có rũ tù tụi em cũng thèm vào bận tâm." Dì nó bực mình ra mặt. Tiền của mình không đem đóng viện phí, lại đòi mua máy tính cho con, trông cậy người ngoài trả viện phí, xem nhà ngoại là cái mỏ để đào chắc?
Làm người ta thương tật đến nông nỗi ấy mà còn chờ người ta trả tiền chữa trị? Có khi người ta còn muốn mạng của chị ấy chứ.
"Tiền đó là để mua máy tính cho con cháu, tôi hứa với nó rồi, dì còn tính so đo với con nít sao?" Đổng Vân cũng bực. Đó là tiền bồi thường vì bị đ.á.n.h cơ mà, mắc mớ gì phải đem lo cho Lý Hưng Quốc.
"Đúng đó, tiền đó mẹ cho con, không ai được đụng vào." Tiểu Ngư Nhi la ó.
"Vậy thì cháu giỏi thì đi đòi thím hai của cháu đi, xem cô ta có ói ra cho cháu không. Dì phải đi làm đây, Tiểu Ngư chăm mẹ con nhé, tối dì ghé sau." Em gái Đổng Vân không thèm đôi co với hai mẹ con ngang ngược này nữa, khoác áo toan bỏ đi.
"Dì ơi dì không được đi, cháu biết chăm người ốm đâu." Tiểu Ngư Nhi quýnh quáng níu tay dì lại.
"Tiểu Ngư Nhi, qua Tết là cháu 16 tuổi rồi, không phải con nít nữa. Ba mẹ cháu đều nhập viện, cháu không chăm thì ai chăm? Bằng tuổi cháu, tụi dì đã lăn lộn đi làm từ khuya rồi." Dì nó liếc đồng hồ, không muốn dây dưa với hai mẹ con, dứt khoát bỏ đi.
"Dì ơi, cháu không biết làm, dì đừng đi." Tiểu Ngư Nhi gào lên.
Dì nó ù té chạy đi thẳng. Không biết thì phải học, ai sinh ra đã biết làm mọi thứ? Chị cả chiều con hư quá đáng, chẳng biết phân biệt phải trái gì cả.
"Mẹ, dì làm sao thế, mẹ đúng là uổng công bao bọc họ từ nhỏ. Có mỗi chuyện nhờ chăm sóc mẹ một đêm mà dì ấy cũng khó dễ, đúng là thứ ăn cháo đá bát." Tiểu Ngư Nhi giận dữ cằn nhằn.
"Gọi điện cho cậu út con, bảo mợ út vào chăm." Đổng Vân cũng giận, nhưng đầu nhức như b.úa bổ, không sức đâu mà lết đi cãi cọ với em gái.
Tiểu Ngư Nhi gọi cho cậu út, bảo mợ vào chăm Đổng Vân.
Nhưng cậu út thẳng thừng từ chối. Hôm qua vừa móc túi hơn hai vạn tệ đóng tiền phẫu thuật cho Lý Hưng Quốc, vợ gã đang làm mặt lạnh ở nhà kia kìa, đời nào mụ chịu vào chăm chị chồng.
"Tiểu Ngư, mẹ cháu vẫn nhúc nhích được, cháu cứ mua cháo cho mẹ, canh bình truyền dịch là được, không cần bưng bô đổ tiểu gì đâu. Cháu ráng túc trực bệnh viện vài bữa nhé." Nói xong gã cúp máy rụp.
Tiểu Ngư Nhi gắt um lên: "Cậu cũng là đồ ăn cháo đá bát! Mẹ thấy chưa, tốt với ai cũng vô ích, lúc đụng chuyện có nhờ vả được gì đâu."
Đổng Vân rớt nước mắt: "Đừng nhắc tới tụi nó nữa, sau này thân ai nấy lo. Mẹ tự xoay xở được, không cần con ở đây đâu, con về nhà ông bà nội đi."
"Vậy mẹ cần gì cứ gọi điện réo dì út, cậu út vào. Mẹ mất công nuôi khôn lớn, họ phải có trách nhiệm chăm sóc mẹ, sau này phụng dưỡng mẹ luôn cũng là lẽ đương nhiên." Tiểu Ngư Nhi trả treo đầy ngạo nghễ.
"Mẹ ơi, con sang nhà ông bà nội đòi tiền thím hai đây, thím ấy dựa vào đâu mà lấy tiền của mẹ đi đóng viện phí."
