Trọng Sinh Thập Niên 80: Nhân Sinh Kẻ Thắng Cuộc - Chương 262: Tham Quan Xưởng Thực Phẩm, Vương Tú Tú Tự Ti Về Tiền Lương
Cập nhật lúc: 16/01/2026 18:45
Vi Chiêu cùng Hồng Dũng, Hoàng Thắng Lợi đi dạo ở bên thành phố Phong nửa ngày, còn đi tham quan xưởng thực phẩm, hiện tại xưởng thực phẩm đang không ngừng hoàn thiện, từ sáu bảy nhân viên lúc đầu, bây giờ mở rộng tuyển dụng đến ba mươi người, mỗi người cố định vị trí, chức trách rõ ràng, thưởng phạt phân minh.
Là xưởng thực phẩm, quan trọng nhất vẫn là vệ sinh làm đúng chỗ, nhân viên trong xưởng toàn bộ được trang bị đồng phục thống nhất, và phải đeo mũ trùm đầu, găng tay và khẩu trang.
Nhà xưởng là tự mua đất xây, bố cục các thứ toàn bộ theo ý tưởng của mình, có phân xưởng sản xuất, có nhà kho, có văn phòng, còn có một nhà ăn nhân viên.
Phân xưởng sản xuất lại chia làm mấy khu vực, chiên dầu, nướng, tẩm ướp đều khác nhau. Nhà kho cũng chia kho nguyên liệu, khu thành phẩm.
Vân Hữu Phúc mở xưởng thực phẩm này hoàn toàn là dò đá qua sông, ông chẳng qua chỉ biết nấu vài món ăn thôi, đối với việc mở xưởng, hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Lúc đầu vẫn triển khai theo hình thức xưởng nhỏ, sau đó đến tự xây địa điểm xưởng, Vân San bảo ông không thể bế quan tỏa cảng, phải quan tâm tin tức thời sự và các chính sách, tìm cơ hội học tập, tiến cùng thời đại, đi học tập tham quan các nhà máy ưu tú khác.
Trang phục thống nhất và các yêu cầu vệ sinh này, là ông đi Cục Công thương thành phố họp, ghi chép từng chút một yêu cầu vệ sinh của xưởng thực phẩm, đặt tiêu chuẩn ở phân xưởng sản xuất.
Vốn dĩ cái xưởng bắt đầu có lãi vào tháng thứ ba, vì các chi phí vệ sinh thêm vào, bây giờ chỉ có thể duy trì thu chi cân bằng.
Nhưng trong mắt Hồng Dũng, Hoàng Thắng Lợi, đã là rất lợi hại rồi, xem qua cái xưởng này, môi trường bên trong, thật sự khiến người ta yên tâm, đều nảy sinh xúc động muốn tiêu dùng ngay lập tức.
Hoàn toàn khác với cái xưởng nhỏ sơ sài của bọn họ, nhìn vào đã khiến người ta thoải mái, và có cảm giác đang phát triển không ngừng.
Từ xưởng thực phẩm ra, Hồng Dũng không khỏi hỏi: “Em dâu định lấy ít lông cừu gia công sao? Tự làm à?”
Tuy Vân San từng nhắc xem tình hình rồi lấy lông cừu, nhưng Hồng Dũng lại rất coi trọng cô, dù sao nhà cô kinh doanh xưởng thực phẩm tốt như vậy, nếu mở xưởng dệt, chắc chắn cũng rất không tồi.
Hồng Dũng lúc này hỏi là Vi Chiêu, Vi Chiêu đối với sự nghiệp quần áo của Vân San không rõ lắm, cũng không thể trả lời Hồng Dũng, nhưng cậu ấy ngược lại không nghe Vân San nói muốn tự mở xưởng may.
“Chị dâu muộn chút còn phải đi Kinh Thành đi học, lại mở thêm một cái xưởng nữa, cô ấy đoán chừng không lo xuể, nhưng chính xác thì các anh vẫn nên đi hỏi bản thân cô ấy thì hơn.”
“Em dâu mở một cửa hàng quần áo đúng không?”
“Đúng là mở một cửa hàng quần áo, các anh về, có thể tiện đường, qua xem cũng được.”
“Được thôi, dù sao cũng qua đây, qua mở mang tầm mắt cũng được, anh thấy em dâu chính là người sảng khoái tài giỏi, cửa hàng quần áo cô ấy kinh doanh chắc chắn cũng rất không tồi.”
Ấn tượng của Hồng Dũng đối với Vân San rất tốt, người ta không chỉ dung mạo xinh đẹp, lúc nói chuyện cũng hào phóng đúng mực, có kiến thức có học thức, nghe nói còn đang học đại học, nữ đồng chí ưu tú như vậy, cũng chỉ có đội trưởng Lâm mới xứng đôi.
Vi Chiêu cũng khá tán đồng, cậu ấy cũng cảm thấy Vân San là người rất có thiên phú làm ăn buôn bán, lúc bắt đầu, ai có thể nghĩ bày sập cũng có thể bày ra một cái nhà máy chứ?
Ai mà chẳng sợ sự đả kích đầu cơ trục lợi những năm đầu vẫn còn chứ?
Đương nhiên, bây giờ cũng có không ít người cho rằng, làm ăn buôn bán là không thể diện, không thể diện bằng công nhân, tuy bây giờ nhìn có vẻ kiếm được tiền, nhưng không ổn định, ai biết được, ngày nào đó đột nhiên lại không còn nữa.
Vi Chiêu lắc đầu, nghĩ thầm, cho dù ngày nào đó không cho làm nữa, thì cũng chẳng có tổn thất gì, dù sao cậu ấy lúc đầu còn nợ nần mà.
Hồng Dũng và Hoàng Thắng Lợi ở bên này cũng chỉ ở khoảng một ngày, buổi sáng tụ tập với Lâm Tùy An, bàn chuyện đầu tư máy chải lông cừu với Vân San, buổi chiều thì do Vi Chiêu đưa đi dạo quanh đây, xem xưởng thực phẩm bọn họ hợp tác kinh doanh, sau đó thấy thời gian cũng hòm hòm rồi, liền chuẩn bị đi tàu hỏa về thành phố Thạch.
Trên đường về này tiện đường đi xem cửa hàng quần áo của Vân San một chút.
Vân San buổi trưa tiễn Lâm Tùy An xong, buổi chiều liền qua cửa hàng quần áo, nửa tháng cô rời đi này, cửa hàng quần áo này để bọn Phan Hồng Hà kinh doanh khá tốt.
Thôi Diễm ở Quảng Thành đặc biệt đắc lực, gửi hàng qua hai lần, tuy giá vốn những hàng đó của cô ấy đều khá cao, bán không rẻ, nhưng hàng cũng thật sự tốt, mẫu mã mới đẹp.
Phan Hồng Hà vừa rồi còn sợ định giá cao, khách không chấp nhận, không ngờ một chút cũng không ảnh hưởng, việc buôn bán ngược lại còn tốt hơn.
Vân San xem sổ sách, doanh thu mỗi ngày có thể đạt trên một ngàn, ngày cao nhất lên đến hơn bốn ngàn, không khỏi cảm thán, mức sống của mọi người thật sự tốt lên từng ngày, càng nhiều người nỡ tiêu tiền vào quần áo.
Cát Linh và Vương Tú Tú vừa nhận lương tháng trước, hôm nay tỏ ra đặc biệt có động lực, chủ yếu là lương tháng trước, nằm ngoài dự đoán của các cô, tháng trước cũng không làm đủ tháng, nhưng lương cơ bản cộng hoa hồng, hai người các cô đều nhận được hơn bốn trăm tiền lương.
Lúc các cô nhận được số lương này, tưởng Phan Hồng Hà tính nhầm, vẫn là Phan Hồng Hà lấy bảng hoa hồng ra cho các cô xem, các cô mới tin.
Tối hôm đó về, quá nửa đêm không ngủ được.
Các cô một tháng đều không làm hết, vậy mà nhận được hơn bốn trăm tiền lương, còn cao hơn cả lương cán bộ người ta.
Cái này quả thực giống như nằm mơ vậy.
Vương Tú Tú nói với mẹ xong, Phan Hồng Mai cũng có chút giật mình, còn tưởng là em gái cố ý cho nhiều, nhưng nghe thấy nhân viên khác cũng nhận được nhiều lương như vậy, không khỏi nói: “Bán quần áo này cũng quá dễ kiếm rồi, các con chính là lấy quần áo cho người ta, động động mép, vậy mà nhận được nhiều lương như vậy? Ái chà, chúng ta trước đây ở quê làm ruộng, làm cả năm cũng không có nhiều như vậy.”
Vương Tú Tú sau khi rèn luyện ở cửa hàng quần áo gần một tháng, kiến thức cũng hơi tăng lên chút, nhỏ giọng sửa lại cho mẹ: “Mẹ, cũng không phải chỉ động động mép, bọn con phải học cách phối đồ, phải giao tiếp với khách thế nào, không được đắc tội khách, vải vóc quần áo phải nhận biết, còn phải biết bảo quản quần áo thế nào, con mồm mép vụng về, không bán được mấy cái, hầu như đều là dì tư và chị Cát Linh bán, con nhận số tiền này cảm thấy không có cơ sở lắm.”
Vương Tú Tú cũng khá chán ghét sự ngốc nghếch của mình, cô ấy rất ngưỡng mộ chị Cát Linh, biết ăn nói như chị họ Vân San, tự tin hào phóng, nếu không phải dì tư và chị họ chiếu cố cô ấy, cô ấy căn bản không tìm được việc làm, đoán chừng không có đơn vị nào chịu nhận người ngốc như cô ấy.
Phan Hồng Mai liền không nói gì nữa, đè nén tâm tư vừa nhen nhóm xuống, đúng vậy, con gái nhận số lương này, không phải dựa vào bản thân nó nhận, mà là nhờ phúc của đồng nghiệp.
Cuối cùng chỉ dặn dò cô ấy làm cho tốt, không hiểu thì hỏi, để tâm hơn một chút, học cho tốt.
Đợi lúc Vân San vào kho xem tồn kho, Vương Tú Tú liền đi theo vào, cô ấy có chút ấp úng: “Chị họ, dì tư phát lương cho bọn em rồi, bốn trăm sáu mươi hai đồng, em, em cảm thấy em nhận nhiều rồi.”
Vân San không hiểu nhìn cô ấy.
Vương Tú Tú hơi cúi đầu: “Em đều không bán được mấy bộ quần áo, lại nhận nhiều lương như vậy...”
