Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 120
Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:31
“Thế cháu muốn ăn gì nào?
Để bố cháu mua cho.”
Khương Phượng Thục thay đổi sắc mặt ngay tức khắc, đổi ngay vẻ giận dữ lúc nãy thành nụ cười hiền hậu, bà xoa xoa cái đầu nhỏ của Hạo Hạo, cưng chiều hỏi.
Hạo Hạo cười hì hì:
“Con chẳng cần gì cả ạ, tiền cứ để dành mua cao dán cho bà nội ạ.”
Khương Phượng Thục làm thợ mộc nên thường xuyên phải dùng sức, thỉnh thoảng không tránh khỏi bị đau mỏi cơ bắp hoặc bị bong gân, bà thường dán cao để giảm đau, chắc là Hạo Hạo nhìn thấy nên cứ ghi nhớ mãi trong lòng.
“Ôi chao, cháu đích tôn của bà ngày càng hiểu chuyện rồi, bé tí tẹo đã biết quan tâm đến bà nội rồi.”
Khương Phượng Thục ôm Hạo Hạo vào lòng, trong lòng thấy mát mẻ vô cùng.
Bà không bõ công cưng chiều đứa trẻ này, giỏi giang hơn hẳn cái thằng con trai do khỉ tinh đầu t.h.a.i kia, hiếu thảo thì có hiếu thảo thật đấy, nhưng cũng làm bà bực mình thật sự.
Khương Quảng Quân bị hắt hủi lại một lần nữa cạn lời bĩu môi, mẹ anh lúc nào cũng thích lấy Hạo Hạo ra để cà khịa anh.
Làm bố đúng thật là không dễ dàng gì mà.
Hạo Hạo dường như nhận ra bố đang giận:
“Bà nội ơi, con ra sân chơi đây ạ.”
Nói xong liền vội vàng chạy biến ra ngoài.
Khương Phượng Thục nhét tiền vào tay Khương Quảng Quân, thực tế là bà đang tìm cách trợ cấp cho hai vợ chồng con thứ, Tiểu Linh Tiểu Cúc những ngày này đều ăn uống ở bên đó, Quảng Thành trong tay chẳng có mấy tiền, vả lại đưa cho Quảng Quân thì anh chắc chắn sẽ không lấy.
Còn cả Quảng Đình nữa, cũng không ít lần ăn chực ở đó.
Vợ con thứ không nói gì, là do người ta không tính toán, bà làm mẹ chồng thì không thể giả vờ như không thấy được, lâu dần sẽ làm người ta nguội lạnh tâm can.
Khương Quảng Quân không ngốc, ngược lại anh cực kỳ tinh khôn, làm sao mà không nghĩ tới tầng ý nghĩa này được chứ?
Chẳng còn cách nào khác, đành phải nhận lấy tiền, để lát nữa đem về giao cho vợ vậy.
Thời gian tụ tập được ấn định vào Chủ nhật tuần tới, khu tập thể chật chội quá nên tất cả đều qua nhà anh.
Nhưng nghĩ đến thời tiết nóng nực, nấu nướng chiên xào dầu mỡ quá mọi người chưa chắc đã có hứng thú ăn, Khương Quảng Quân quyết định ăn đồ nướng.
Anh cũng thèm rồi, trọng sinh trở về vẫn chưa được ăn lần nào cả.
Về lò nướng, than củi, xiên nướng, và những thứ cần dùng khác, anh đã nghĩ cách chuẩn bị xong xuôi rất nhanh.
Kiều Lương vẫn luôn ở bên cạnh giúp đỡ, cậu ta vô cùng tò mò, anh mình học được cái nghề này ở đâu thế nhỉ?
Sao cậu ta chưa từng thấy bao giờ?
Hơn nữa thịt xiên nướng cậu ta cũng chưa được ăn bao giờ cả.
Nhưng cảm giác chắc là sẽ ngon lắm đây.
Để trổ tài cho mọi người xem, Khương Quảng Quân đã nhóm lò ở trong sân từ sớm một ngày trước, định thử nướng vài xiên xem sao, luyện tập một chút cho đỡ bị lạ tay.
Kết quả là, trong làn khói nghi ngút, mùi thịt nướng thơm lừng vừa bay ra đã thu hút sự chú ý của Kiều Lương.
Cậu ta ngây người ra, một bên thì nuốt nước miếng ừng ực, một bên thì dắt theo mấy đứa nhỏ đứng nhìn chằm chằm vào cái lò với vẻ mặt thèm thuồng.
“Anh ơi, bao giờ thì ăn được thế ạ?”
Tốc độ này chậm quá, cậu ta đợi không nổi nữa rồi.
“Còn phải đợi một lát nữa.”
Khương Quảng Quân cực kỳ kiên nhẫn, mặc cho cậu ta thúc giục thế nào, động tác vẫn cứ ung dung thong thả.
Vu Hồng Hà và Lý Quảng Đình vốn dĩ đang làm việc ở trong nhà, số quần áo may xong lúc trước đã bán sạch sành sanh rồi.
Trong tay không còn hàng dự trữ nên hai chị em dâu đang tranh thủ làm nốt cho xong.
Ngửi thấy mùi thịt nướng thơm lừng từ ngoài sân bay vào là lập tức không ngồi yên được nữa rồi.
“Đi thôi, chúng ta ra xem thử xem, anh em nướng thịt thế nào rồi.”
Vu Hồng Hà vừa nói vừa đi ra ngoài trước.
Kết quả là nhìn thấy bên cạnh Khương Quảng Quân đứng một hàng nhóc tì, tất cả đều đang nhìn chằm chằm vào cái lò nướng, từng đứa một đều im thin thít, ngoan ngoãn đến lạ thường.
Cô không nhịn được mà phì cười, thắt tạp dề vào rồi đi tới giúp một tay.
Cô đã từng thấy những thứ này ở trong giấc mơ rồi nên chẳng thấy xa lạ chút nào, dù sao thì ngoài đường cũng đầy rẫy ra mà.
Khương Quảng Quân sợ cô bị nóng nên bê cái quạt điện trong nhà ra, đặt ở bên cạnh thổi cho cô.
“Vợ à, em cẩn thận một chút nhé, đừng để bị bỏng tay đấy.”
Anh nói xong rồi liếc mắt nhìn Kiều Lương.
Kiều Lương cười hì hì:
“Anh ơi, tay em vụng về lắm.”
Cậu ta thực sự không biết làm, mấy cái xiên sắt nhỏ xíu cầm trong bàn tay to lớn của cậu ta trông chẳng khác gì cây tăm cả.
“Thế thì đứng đấy mà nhìn cho kỹ vào.”
Khương Quảng Quân có ý muốn cho cậu ta học hỏi kỹ năng này, sau này có cơ hội mở một cái tiệm chắc chắn sẽ kiếm được tiền.
Kiều Lương vô cùng nghe lời, đứng ở bên cạnh quan sát một cách nghiêm túc:
“Anh ơi, hay là em bái anh làm sư phụ nhé.”
Anh mình đúng là người tài giấu kín, chắc chắn là vẫn còn những bản lĩnh khác nữa.
“Chú dẹp ngay cái ý tưởng đó đi cho anh nhờ.”
Nếu có sự lựa chọn khác, anh chắc chắn sẽ không bao giờ nhận cái thằng đệ t.ử ngốc nghếch này đâu.
Về khoản nấu nướng, Kiều Lương đúng là chẳng có chút khiếu nào cả, nhưng chỉ cần hạ quyết tâm thì việc nướng thịt xiên chắc chắn là sẽ học được thôi.
Lý Quảng Đình lo lắng đứng quá gần sẽ bị khói làm cho sặc, nên cô bé dắt lũ trẻ ngồi xuống mấy cái ghế đẩu nhỏ ở phía sau đợi.
Mấy xiên trên tay Khương Quảng Quân là chín sớm nhất, anh để nguội một lúc rồi mới cho lũ trẻ ăn.
Kiều Lương được chia một xiên, ăn xong thấy vẫn còn thòm thèm, thế là tự mình bắt tay vào làm luôn, tuy hương vị không ra làm sao cả nhưng thịt do chính mình nướng thì nhắm mắt nhắm mũi cũng phải ăn hết, không được lãng phí.
Buổi tối, đợi lũ trẻ đã ngủ say cả rồi.
Vu Hồng Hà kéo Khương Quảng Quân lại dặn dò:
“Ngày mai anh nhớ chuẩn bị thêm nhiều thịt một chút nhé, Quảng Đình còn chẳng được ăn mấy xiên nữa kìa.”
“Ừm, hôm nay chuẩn bị hơi ít thật.”
Khương Quảng Quân nằm xuống cạnh cô, lúc này vẫn còn sớm nên chưa thấy buồn ngủ cho lắm.
Trong phòng ngủ tắt đèn, kéo rèm cửa nên tối om om, Vu Hồng Hà đột nhiên hỏi một câu:
“Khương Quảng Quân này, có phải anh cũng giống em không?”
“Giống cái gì cơ?”
Khương Quảng Quân nhất thời chưa phản ứng kịp, sau đó liền lắc đầu.
“Không có, anh không nằm mơ giống em, nhưng cũng gần như thế, thỉnh thoảng trong đầu anh cũng xuất hiện một số thứ kỳ lạ.”
Khương Quảng Quân nói một cách mập mờ:
“Có lẽ là do bị ảnh hưởng bởi giấc mơ đó của em đấy, nhưng mà thịt xiên nướng thì anh đã từng thấy ở nơi khác khi đi công tác rồi.”
Chuyện trọng sinh anh không muốn nói ra, vì sợ vợ biết rồi lại lo nghĩ nhiều, không tốt cho sức khỏe.
Vu Hồng Hà cũng chỉ là nhất thời hiếu kỳ nên thuận miệng hỏi vậy thôi, chứ không hề gặng hỏi đến cùng:
“Anh muốn cho Kiều Lương mở tiệm cơm à?”
“Ừm, thịt kho, trứng kho mấy thứ này tuy kiếm được tiền thật đấy, nhưng mà quá phụ thuộc vào người khác.”
Giọng Khương Quảng Quân rất thấp:
“Lòng người khó đoán mà.”
Gần đây số người theo dõi ngày càng nhiều hơn rồi.
“Tiền bạc làm mờ mắt người ta, thấy chúng ta kiếm được tiền thì chắc chắn sẽ có người nghĩ đủ mọi cách để cướp mối làm ăn thôi, đúng là phải tính toán sớm một chút mới được.”
Nếu không phải có anh Khoan ngoài sáng trong tối quan tâm lo liệu thì có lẽ đã bị người ta cướp mất từ lâu rồi.
“Hay là anh tìm bác gái Ngụy bàn bạc lại chuyện công thức xem sao?”
Cô cảm thấy chỉ cần tiền bạc đưa ra xứng đáng thì việc mua lại chắc cũng không khó đâu:
“Anh không mua thì lâu dần, phía mẹ con nhà họ Ngụy e là cũng chẳng giữ được đâu.”
Khương Quảng Quân gật đầu, điều anh lo lắng chính là chuyện này:
“Để lúc nào có cơ hội anh sẽ hỏi lại xem sao.”
Hai người lại trò chuyện thêm một lát rồi mới đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, thời tiết khá đẹp, Khương Quảng Quân vẫn đi lấy thịt kho và trứng kho ở thôn Ngụy Gia như thường lệ.
Chỉ là vừa mới từ nhà đi ra, anh đã phát hiện thấy phía sau có hai người đạp xe đạp đang bám theo mình.
Chắc chắn không phải là người đi cùng đường rồi, bọn họ cứ bám theo phía sau không xa không gần, vẻ mặt lén lút nhìn là biết có vấn đề ngay.
Khương Quảng Quân đạp xe ba bánh, về tốc độ thì không chiếm ưu thế nên chỉ có thể giả vờ như không biết, tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Đến ngã ba đường anh liền rẽ hướng khác, anh không đi đến thôn Ngụy Gia nữa mà đi về phía công xã Thanh Thủy.
Khương Quảng Quân cực kỳ quen thuộc đường xá ở khu vực này, anh rẽ trái rẽ phải một hồi, đi vòng vèo vài vòng là đã cắt đuôi được bọn họ rồi.
Khi đến thôn Ngụy Gia thì đã muộn hơn so với mọi khi mất hơn nửa tiếng đồng hồ.
Anh chất hàng lên xe xong cũng không vội đi ngay.
Mà lại thử thăm dò ý của bà cụ Ngụy thêm lần nữa, đối phương nghe xong lời anh nói thì thở dài một hơi thườn thượt.
“Tiểu Khương à, bác chẳng giấu gì cháu, từ đầu năm đến giờ, luôn có người tìm đến tận nhà đòi mua công thức, nhưng đều bị bác từ chối hết rồi.”
Trong đó có không ít người giàu có, và cả họ hàng nhà bà nữa.
Bà không muốn bán công thức đi theo kiểu g-iết gà lấy trứng, công thức chỉ có nắm ở trong tay mình thì mới có thể sinh ra tiền bạc mãi được.
Nhưng bà cũng hiểu rằng những người đó sẽ không cam tâm đâu, một lần không được thì sẽ còn có lần sau, nhiều lần rồi thì có khi sau này bà mất đi, con trai bà chưa chắc đã giữ được.
Cũng chỉ có Tiểu Khương là người nhân nghĩa và chính trực, nếu không muốn đối phó với mẹ con bà để chiếm đoạt công thức thì có gì khó đâu chứ?
“Bác gái ơi, con bị người ta theo dõi rồi đấy ạ, vừa nãy con vừa mới cắt đuôi được hai đứa, lần sau thì chưa chắc đã may mắn được như vậy đâu ạ.”
Khương Quảng Quân không phải là đang hù dọa bà cụ đâu, bọn họ làm ăn rầm rộ như thế này, trước khi chính sách chưa mở cửa thì chỉ là lén lút bán thôi, kiếm được bao nhiêu tiền người khác cũng chẳng biết được.
Bây giờ thì gần như là công khai rồi, số người biết chuyện không hề ít đâu, hai kẻ lúc sáng rất có thể là người ở gần nhà anh đấy.
“Tiểu Khương này, để bác suy nghĩ thêm một chút nhé.”
Bà cụ Ngụy có chút do dự, nếu bán công thức đi thì sau này tính sao đây?
Tiền bạc rồi cũng có ngày tiêu hết thôi.
“Không sao đâu bác gái ạ, bác cứ thong thả mà suy nghĩ, con sẽ không ép uổng gì bác đâu ạ.”
Khương Quảng Quân đã hạ quyết tâm rồi, nếu chuyện làm ăn này không thành thì còn có chuyện khác, anh sẽ không bao giờ đ-âm đầu vào một con đường duy nhất đâu.
Chỉ là đã làm được một thời gian dài như vậy rồi, anh không muốn từ bỏ một cách dễ dàng, lại càng không muốn để lợi cho người khác chiếm mất.
Khương Quảng Quân từ thôn Ngụy Gia đi ra, không còn thấy có ai bám theo nữa, anh ra chợ đen phân phối hàng xong xuôi rồi đi vòng một vòng rồi mới về nhà.
Ăn xong bữa sáng, anh và Vu Hồng Hà bắt đầu chuẩn bị các loại nguyên liệu cho bữa trưa ngày hôm nay.
Hơn tám giờ, bố mẹ anh và mọi người đã đến đông đủ, rồi sau đó là gia đình ba người nhà dượng hai.
Vu Hồng Hà vừa bưng đĩa dưa hấu đã bổ xong lên thì nghe thấy ngoài cửa lại có người đến, cô vội vàng ra đón.
“Chị Hương Vân ạ?”
Cô có chút ngạc nhiên, hóa ra là gia đình Tần Hương Vân, hôm nay tụ tập cô không hề thông báo cho người ngoài.
“Hồng Hà ơi, nhà em đẹp quá đi mất.”
Tần Hương Vân sau khi vào cửa xong liền đưa mắt nhìn quanh một lượt, ánh mắt đầy vẻ yêu thích, cái sân này vừa rộng rãi lại vừa sạch sẽ, trông thật ra dáng biết bao.
Cô ấy m.a.n.g t.h.a.i đã được năm tháng rồi, t.h.a.i nhi đã ổn định nên người b-éo lên không ít, sắc mặt cũng rất tốt, Lục Xuyên ở bên cạnh dìu cô ấy.
Đây là lần đầu tiên bọn họ qua đây chơi.
Chương 81 Vợ không có thời gian, vậy chỉ có thể để anh đi học thôi.
Nghe thấy Tần Hương Vân khen ngợi nhà mình, Vu Hồng Hà mỉm cười nói:
“Chị Hương Vân này, nhà chị cũng đẹp lắm mà, trang trí cầu kỳ như thế.”
Thời buổi này hiếm có nhà nào được như vậy.
“Nhà chị sao mà bằng nhà em được, vừa rộng rãi vừa sáng sủa, lại còn có cả hoa viên riêng nữa, vị trí lại đẹp, đi lại thuận tiện.”
Tần Hương Vân vẻ mặt đầy hâm mộ, trong lòng có chút hối hận vì đã mua nhà ở ngõ Song Ngô hơi sớm, lẽ ra nên đợi thêm chút nữa để mua một căn biệt thự nhỏ như thế này, nhưng lúc đó cô ấy và Lục Xuyên cần kết hôn nên cũng chẳng còn cách nào khác.
“Cũng chẳng khác nhau bao nhiêu đâu ạ.”
Vu Hồng Hà nói lời thật lòng, so với biệt thự kiểu Tây thì tứ hợp viện yên tĩnh hơn, lại mang lại cảm giác gần gũi hơn.
Trong lúc bọn họ đang trò chuyện thì Khương Quảng Quân đang làm việc ở trong bếp cũng đã ra đón, anh đang mỉm cười chào hỏi Lục Xuyên.
“Anh cảnh sát Lục, người bận rộn như anh đúng là khách quý nha, mời vào, mời vào.”
