Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 19

Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:05

“Khương Quảng Quân vội vàng xua tay:

“Bác ơi, chuyện này cháu không hẹn với bác đâu, bác cứ tự tiện đi ạ.”

Anh còn trẻ khỏe, thận tốt lắm, buổi tối rất ít khi phải dậy đi vệ sinh.”

Bác Phùng cười ha hả, đầy vẻ sảng khoái, ông chỉ cố ý trêu Khương Quảng Quân thôi.

Cái thằng nhóc này, hồi vừa biết đi toàn nhắm vào cửa nhà ông mà tiểu bậy, ông mắng nó, nó còn cười hì hì, rồi thừa lúc ông không chú ý lại làm một bãi nữa.

Cứ như con ch.ó con ấy, chỉ chọn đúng một chỗ.

Cái tuổi dở dở ương ương chẳng biết gì, ông có tức ch-ết đi chăng nữa thì chẳng lẽ lại đ-ánh nó một trận?

Vợ ông sang tìm bà Khương, bà cụ lại bảo nước tiểu trẻ con trừ tà, coi như nhà ông được hời.

Mẹ nó chứ, nhà ông toàn dân bần nông, nghèo đến mức cơm chẳng có mà ăn, lấy đâu ra tà ma ngoại đạo!

Thằng ranh con đó rõ ràng là cố ý.

“Thằng nhóc cậu, đợi ba mươi năm nữa đi, cậu sẽ biết!”

Bác Phùng nói đầy ẩn ý, ra dáng tiền bối đi trước có kinh nghiệm đầy mình.

Khương Quảng Quân chỉ cười không nói, bụng bảo dạ, có qua ba mươi năm nữa con cũng không có chuyện tiểu dắt tiểu buốt đâu, đời sống sinh hoạt vẫn hạnh phúc lắm.

Nhưng chuyện này không tiện mang ra khoe khoang, nếu không dễ bị người ta ghen ghét.

Chương 18 Anh chỉ biết bênh em trai mình thôi!

Khương Quảng Quân nói chuyện với bác Phùng một lát rồi về phòng đi ngủ.

Bên này Lý Quảng Thành và Lư Mỹ Phương vẫn chưa ngủ, trong phòng vẫn thắp đèn, hai người đang cãi nhau, sợ đ-ánh thức bọn trẻ nên không dám nói quá to, nghe thấy tiếng Khương Quảng Quân mở cửa đóng cửa, hai người lườm nhau một cái, không ai chịu nhường bước.

Vừa nãy nghe thấy chồng định đưa tiền cho Khương Quảng Quân, Lư Mỹ Phương rất tức giận, Lý Quảng Thành vừa vào phòng là chị ta đã bất mãn chất vấn ngay:

“Sao anh lại muốn đưa tiền cho Khương Quảng Quân?

Em nghe thấy hết rồi, anh đừng hòng giấu em.”

“Anh không định giấu em, Quảng Quân là em trai anh, nó đang túng thiếu, anh làm anh giúp đỡ một chút thì có làm sao?”

“Chẳng phải anh cũng thường xuyên đưa tiền cho em trai em đó thôi!”

“Em... em trai em lương thấp mà.”

Lư Mỹ Phương có chút chột dạ, nói năng ấp úng.

“Em trai em lương thấp, còn em lương cao chắc?

Anh đưa tiền cho Quảng Quân nó có thèm lấy đâu, em trai em lần nào từ chối chưa?

Chỉ sợ còn chê đưa ít ấy chứ!”

Lý Quảng Thành một tháng lương được bốn mươi đồng, trừ đi tiền sinh hoạt đưa cho cả nhà thì đều tự giữ lại, anh không mấy khi uống r-ượu, nhưng có hút thu-ốc.

Hai ngày một bao thu-ốc, một tháng tốn năm sáu đồng, số tiền còn lại mới gửi tiết kiệm.

Lư Mỹ Phương một tháng lương ba mươi đồng, tiền học của con là chị ta đóng, còn đồ dùng sinh hoạt cũng là chị ta mua, thỉnh thoảng đưa cho em trai ba năm đồng, lúc thì mua bộ quần áo, mấy năm nay chị ta căn bản chẳng để dành được bao nhiêu tiền.

“Lư Mỹ Phương, lúc em chất vấn anh, sao em không tự kiểm điểm lại bản thân mình trước đi?”

Lư Mỹ Phương bị vặn lại đến mức không nói được lời nào.

Lương em trai chị ta thực ra không tính là ít, nhưng lúc nào cũng không đủ tiêu, thỉnh thoảng gặp mặt lại hỏi xin chị ta mấy đồng, chị ta lẽ nào lại không cho?

Lý Quảng Thành chưa bao giờ nói gì, Lư Mỹ Phương cũng không hỏi xin tiền anh, hai vợ chồng đều ôm những toan tính riêng của mình.

“Lời Quảng Quân vừa nói chắc em cũng nghe thấy rồi chứ?

Đừng trách anh không nhắc nhở em, sau này bớt tính toán đi, thực sự để Quảng Quân nổi khùng lên thì nó không nương tay đâu.”

Lư Mỹ Phương lại chẳng hề để tâm, chị ta là chị dâu ruột của Khương Quảng Quân, Khương Quảng Quân còn dám đ-ánh chị ta chắc?

Có đ-ánh chị ta cũng chẳng sợ, nhà đẻ chị ta có hai thằng em trai cơ mà.

Nhưng coi như Khương Quảng Quân biết điều, không lấy tiền của Lý Quảng Thành.

“Dù sao lời cần nói anh cũng nói rồi, thực sự có ngày đó thì anh cũng chẳng cản được đâu.”

“Anh chỉ biết bênh em trai mình thôi!”

Lư Mỹ Phương hậm hực nằm xuống.

Lý Quảng Thành cũng quay mặt đi chỗ khác...

Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, Vu Hồng Hà đã dậy rồi, định bụng nấu cơm sớm một chút.

Kết quả vào bếp nhìn thử thì thấy Lư Mỹ Phương đã đang nấu cháo rồi, Vu Hồng Hà ngạc nhiên nhìn chị ta, hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?

Sao hôm nay lại dậy sớm thế này.

Lư Mỹ Phương mỉm cười với cô, chị ta dậy sớm nấu cơm cũng không phải là muốn nhún nhường, đằng nào cũng sắp chuyển đi rồi nên chị ta chẳng cần phải làm gì thêm.

Huống hồ là chính Khương Quảng Quân nói trong tay đủ tiền dùng, vậy thì chắc chắn là vẫn còn tiền rồi.

Chỉ cần không tiêu đến tiền của bọn họ thì nấu một bữa cơm có là gì.

Trong lòng chị ta tính toán, nặn ra một nụ cười coi như là ôn hòa với Vu Hồng Hà:

“Thím hai, thím vào ngủ thêm lát nữa đi, để chị nấu bữa sáng cho.”

Nghe chị ta nói vậy, Vu Hồng Hà cũng chẳng khách sáo:

“Thế thì vất vả cho chị dâu quá, em vào xem bọn trẻ thế nào.”

Nói xong Vu Hồng Hà quay người vào phòng, cô làm sao mà ngủ tiếp được, cô đi đổ bô và cọ rửa sạch sẽ bô của lũ trẻ dùng tối qua.

Bên bể nước, bác Lưu đang hứng nước, chị Khâu thì vừa ngáp vừa đ-ánh răng ở bên cạnh.

“Chị Khâu, chị không phải đi làm sao cũng dậy sớm thế?”

“Quen rồi, đến giờ là không ngủ được nữa.”

Nói đoạn chị ta hếch cằm về phía sau lưng Vu Hồng Hà:

“Hôm nay chị dâu em dậy sớm nhỉ.”

Suốt ba ngày nay đều là Vu Hồng Hà nấu cơm, chị ta vẫn luôn để ý đấy.

Vu Hồng Hà thản nhiên mỉm cười:

“Trước đây cơm nước đều do chị dâu em nấu, chị ấy cũng vất vả lắm.”

Trước mặt người ngoài, cô sẽ không nói một câu không tốt về Lư Mỹ Phương, càng không thích đi ngồi lê đôi mách sau lưng người khác.

Chị Khâu chớp chớp mắt:

“Chỉ có em là tính tình tốt.”

Mất việc về thành phố rồi, những ngày tháng sau này e là chẳng dễ dàng gì, Lư Mỹ Phương không phải là hạng vừa đâu.

Hôm kia chị ta nghe loáng thoáng như có tiếng cãi nhau, chỉ là không nghe rõ cãi chuyện gì.

Có canh gà mà không uống, chỉ lo cãi nhau thì chắc chắn không phải chuyện nhỏ.

Chị Khâu nhất quyết muốn hóng hớt, nhưng khổ nỗi người nhà họ Khương giữ kín như bưng, chị ta chẳng dò hỏi được câu nào.

Chị ta vẫn chưa hay biết Vu Hồng Hà đã có công việc, và sắp sửa chuyển đi rồi.

Mọi người trong cái viện này bình thường đối xử với nhau cũng được, nhưng hễ đụng chạm đến lợi ích thiết thân thì chẳng ai là dễ nói chuyện cả, Vu Hồng Hà không lên tiếng, cô không muốn dây dưa quá nhiều với những người này.

Lưu Quế Trân vừa hứng nước vừa vểnh tai nghe ngóng, tối qua Khương Quảng Quân và bác Phùng nói chuyện ngoài sân rất nhiều người đều nghe thấy.

Nhưng cụ thể nói cái gì thì không ai biết.

Gặp Vu Hồng Hà, bà ta có ý định dò hỏi đôi chút, nhưng Vu Hồng Hà không cho bà ta cơ hội mở miệng, cầm chiếc bô đã rửa sạch đi về.

Vừa hay bác gái Phùng đi tới, Lưu Quế Trân hớt hải áp lại gần:

“Chị Phùng, bác Phùng nhà chị tối qua tăng ca à?

Về muộn thế.”

“Tối qua xưởng có nhiệm vụ gấp nên mấy ông ấy phải làm thêm vài tiếng, nhưng cuối cùng cũng bận xong rồi.”

Giọng bác Phùng lúc đầu là vẻ bất lực nhưng sau đó lại mang theo chút nhẹ nhõm, ông cụ nhà bà giờ này vẫn chưa tỉnh cơ.

Tối qua uống được hai hào r-ượu nên ngủ rất say, cũng không thấy ho mấy.

“Tối qua Quảng Quân tìm bác Phùng nói gì thế?”

“Thì nói gì đâu, không ngủ được nên tán dóc vài câu thôi mà.

Thôi được rồi, tôi không nói với bà nữa, tôi đi nấu cơm đây.”

Cái bà Lưu Quế Trân này thích hóng hớt buôn chuyện nhất, bác Phùng không muốn nói nhiều với bà ta.

Thấy chẳng dò hỏi được gì, Lưu Quế Trân bĩu môi, lầm bầm một câu gì đó rồi quay người bỏ đi.

Chị Khâu nhìn người này, liếc người kia, bụng bảo dạ, mới sáng sớm mà cái viện này đã nhộn nhịp thế rồi, thật là hiếm thấy.

Ăn cơm xong, Khương Quảng Quân đi ra ngoài cùng bố mẹ, đến xưởng mộc chở giường và tủ bếp đến ngõ Song Ngô, còn có hai bao tải vỏ bào và củi vụn.

Tủ bếp mới tinh, có hai tầng trên dưới, màu gỗ mộc nhìn rất sạch sẽ.

Giường là chiếc giường cũ rộng một mét rưỡi, khiêng vào phòng ngủ đặt sát tường, phòng ngủ vẫn còn rất trống trải.

Khương Quảng Quân định bụng kiếm thêm một cái giường tầng, đợi trời ấm lên thì cho Viên Viên và Hạo Hạo ngủ, nếu không nhiều con quá thì một cái giường lớn không ngủ xuể.

Tiểu Trương, học trò của Khương Phượng Thục sang giúp một tay, lát nữa còn phải quay về đi làm, Khương Quảng Quân nhét cho anh ta bao thu-ốc rồi tiễn ra về.

Quay lại anh đốt giường lò lên, tiện thể đem viên than tổ ong hôm qua mượn sang trả.

Thầy Cám vẫn không có nhà, chắc là đi vắng rồi, hôm qua cũng không thấy bóng dáng đâu.

“Quảng Quân, bao giờ cậu chuyển đến?”

Bác Từ hỏi.

“Đợi hai ngày nữa giường lò khô hẳn là cháu chuyển đến ạ, bác nghỉ hưu rồi ạ?”

Khương Quảng Quân thuận miệng hỏi.

“Nghỉ hưu gì đâu, trước đây tôi làm ở xưởng may, sau này nhường công việc cho con gái tôi rồi, giờ đang thất nghiệp đây.”

Bác Từ mặt đầy vẻ bất lực.

Bà có hai con trai một con gái, hai thằng con đều có việc làm, mỗi con gái là không có, lại không nỡ để con gái xuống nông thôn nên đành nhường công việc ra.

Giờ bà mỗi ngày ngoài làm việc nhà thì chẳng còn việc gì khác.

Khương Quảng Quân thấu hiểu, vì để con cái không phải xuống nông thôn chịu khổ, cha mẹ nhường công việc của mình ra là chuyện cực kỳ phổ biến, chẳng có gì lạ cả.

“Cô ba, cô có nhà không?”

Đúng lúc này, từ ngoài cổng viện vang lên một tiếng gọi.

“Có đây, Khánh Phong sao cháu lại tới đây?”

Bác Từ cười hớn hở ra đón.

Khương Quảng Quân quay đầu nhìn một cái, ở cổng lớn là một thanh niên trạc tuổi anh.

Nghe ra thì là cháu trai của bác Từ, nước da ngăm đen, nhìn là biết người làm nông quanh năm, trên lưng đeo một cái gùi, cảm giác nặng trịch, không biết bên trong đựng thứ gì.

Khương Quảng Quân không đi tìm hiểu, quay vào phòng thấy củi trong lò sắp cháy hết, bèn thêm vào mấy thanh gỗ, sau đó đi dọn dẹp gian phòng quay lưng ra đường một chút.

Bên trong có một cái khung gỗ hỏng, anh thấy chẳng dùng được vào việc gì nên chẻ ra để dành đốt giường lò.

“Tiểu Khương, cậu đang bận à?”

Bác Từ đi tới.

“Bác Từ, bác có việc gì ạ?”

Khương Quảng Quân phủi phủi bụi trên tay:

“Mời bác vào nhà ngồi ạ.”

“Tôi không vào ngồi đâu, Quảng Quân này, cho bác mượn chiếc xe ba bánh một lát được không?”

Bác Từ có chút ngại ngùng, người ta còn chưa chuyển đến đã hỏi mượn xe.

“Bác cứ dùng đi ạ, xe để ngoài sân đấy.”

Khương Quảng Quân để xe dưới cửa sổ rồi.

Anh vốn định lát nữa đi sắm sửa chút đồ đạc, bác Từ muốn dùng xe thì anh chỉ còn cách cuốc bộ đi thôi.

“Bác Từ, bác định chở gì thế, có cần cháu giúp một tay không?”

Khương Quảng Quân tốt bụng hỏi.

“Không cần đâu, có cháu trai tôi ở đây rồi.”

Bác Từ ánh mắt né tránh rồi từ chối.

Khương Quảng Quân thấy vậy không hỏi thêm nữa, nhìn bà dắt chiếc xe đi, đóng cửa phòng lại rồi đi đến cửa hàng gần đó dạo một vòng, mua mấy thứ nồi niêu xoong chảo cần dùng về.

Hôm qua anh ở chợ đen đổi được mấy tờ phiếu công nghiệp, vừa hay dùng hết luôn.

Anh mua đồ xong quay về, hơn một tiếng đồng hồ sau bác Từ mới dắt xe trả lại.

“Quảng Quân, trả xe cho cậu này.”

Bác Từ người g-ầy nhưng sức không nhỏ, bà tự mình dắt chiếc xe ba bánh về.

Cũng chẳng biết là đi làm gì.

“Vâng bác Từ.”

Khương Quảng Quân vừa mới đáp một tiếng, không ngờ bác Từ đã đi vào trong phòng.

Trên tay bà cầm một miếng thịt:

“Quảng Quân, hôm nay làm phiền cậu quá.”

Thịt không nhiều, chắc chỉ tầm nửa cân, được gói trong giấy dầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.