Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 20
Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:06
Khương Quảng Quân vội vàng xua tay:
“Bác Từ, thế này không được đâu, bác mang về đi ạ.”
Thịt không hề rẻ, hơn bảy hào một cân, lại còn phải có phiếu, sau này ở cùng một viện, không cần phải tính toán quá nhiều, Khương Quảng Quân nhất quyết không chịu nhận.
“Cứ cầm lấy đi, thịt này là cháu trai tôi mang đến, nhà nó vừa g-iết lợn Tết xong.”
Bác Từ nói xong đặt miếng thịt lên bàn rồi quay người đi thẳng.
Khương Quảng Quân sực hiểu ra, anh hiểu rồi, chẳng phải sắp Tết rồi sao, ở nông thôn có những nhà nuôi nhiều lợn, sau khi nộp đủ chỉ tiêu thì có thể tự mình xử lý.
Trạm thu mua trả giá thấp, cháu trai bác Từ chắc chắn là đã g-iết lợn rồi gùi thịt vào thành phố bán, sắp Tết rồi chợ đen kiểm tra không gắt.
Nhưng dùng xe ba bánh chở thì chắc lượng thịt cũng không ít.
“Bác Từ, vẫn còn thịt chứ ạ, cháu muốn lấy mấy cân?”
Khương Quảng Quân thử hỏi một câu.
Bác Từ hạ thấp giọng:
“Lúc tôi về nó đã bán được hơn nửa rồi, cậu mau đi đi.”
Bà không dám để cháu trai mang vào ngõ bán, chỉ có thể bảo Khương Quảng Quân tự mình ra chợ đen mà mua.
Nghe vậy, Khương Quảng Quân cầm lấy túi rồi vội vàng chạy ra chợ đen, thịt đã bán gần hết rồi, cháu trai bác Từ vì muốn kiếm thêm mấy đồng nên đã thái hết ra thành từng miếng nhỏ để bán lẻ.
Vì không cần phiếu nên loại thịt ba chỉ ngon nhất được bán gấp đôi giá lên tới một đồng rưỡi, loại nạc hơn cũng phải một đồng ba, Khương Quảng Quân chọn lấy năm cân.
Mua xong anh cũng không vội đi, đợi lúc không còn mấy người nữa, anh cúi đầu hỏi cháu trai bác Từ:
“Vẫn còn thịt chứ?”
Cháu trai bác Từ nhận ra anh rồi, là hàng xóm nhà cô ba, cùng một viện, bèn gật đầu.
“Còn, vẫn chưa g-iết, anh muốn lấy à?”
Người này cũng là một người thông minh, phản ứng rất nhanh.
Khương Quảng Quân gật đầu, anh vẫn luôn trăn trở làm sao để kiếm tiền, lấy thịt lợn từ nông thôn lên bán cũng là một ý hay.
Hai người ngầm hiểu nhìn nhau một cái, sau đó cùng đi ra khỏi chợ đen.
Chương 19 Khương Quảng Quân không ngờ mình lại đi không công một chuyến...
Đến một con ngõ không có người, Khương Quảng Quân mở lời trước, anh chủ động giới thiệu bản thân.
“Anh bạn, tôi tên là Khương Quảng Quân, cậu họ gì vậy?
Người vùng nào thế?”
Anh không vội hỏi về chuyện thịt lợn mà đưa sang một điếu thu-ốc trước, muốn hỏi thăm chút lai lịch của người này.
“Tôi họ Tiêu, tên là Tiêu Khánh Phong, người công xã Thanh Thủy, vừa rồi cảm ơn chiếc xe ba bánh của anh.”
Tiêu Khánh Phong xua tay không nhận thu-ốc, anh ta đứng đối diện với Khương Quảng Quân, ánh mắt có chút dè chừng.
Anh ta là cháu ruột của bác Từ, không quen biết Khương Quảng Quân, chỉ nghe bác Từ nhắc qua một câu là người này mới thuê nhà ở ngõ Song Ngô, vẫn chưa chuyển đến, anh ta thận trọng cũng là chuyện thường tình.
Khương Quảng Quân cất điếu thu-ốc đi, tỏ ra rất thân quen nói:
“Công xã Thanh Thủy à?
Cách thành phố không xa.”
Kiếp trước anh từng đến đó mấy lần, ngay phía tây bắc ngoại ô Bắc Kinh, ngồi xe từ ngõ Song Ngô đi chưa đầy một tiếng đồng hồ là đến.
Hèn chi Tiêu Khánh Phong lại g-iết con lợn nhà nuôi rồi gùi thịt vào thành phố bán.
Khương Quảng Quân vừa nói vừa quan sát Tiêu Khánh Phong, người này lông mày rậm mắt to, vóc dáng cũng ngang ngửa anh, đều cao tầm một mét tám mươi mấy, dáng vẻ cao lớn vạm vỡ, nhìn là thấy có sức lực, nếu đi làm chắc chắn sẽ là người lấy được mức điểm công tối đa.
Tuy nhiên, Tiêu Khánh Phong có lẽ kém anh một hai tuổi, vì nước da ngăm đen nên nhìn mặt có chút già dặn.
Khương Quảng Quân thì vóc dáng thanh mảnh và hiên ngang hơn, mày kiếm mắt sáng, nhìn tuấn tú hơn Tiêu Khánh Phong, hơn nữa trên người anh có một vẻ chín chắn và vững chãi sau khi được năm tháng mài dũa, điều mà Tiêu Khánh Phong hiện tại chưa thể so bì được.
“Nhà tôi cách thành phố quả thực không xa, anh Khương này, anh có muốn lấy thêm thịt lợn nữa không?”
Tiêu Khánh Phong chủ động hỏi, anh ta không phải hạng người lề mề.
Khương Quảng Quân đương nhiên là muốn, nhưng không nói ra ngay mà hỏi tiếp:
“Nhà cậu năm nay nuôi mấy con lợn?
Trạm thu mua lợn hơi trả bao nhiêu tiền một cân?”
“Nhà tôi năm nay nuôi hai con, giá lợn hơi trạm thu mua trả cao nhất được sáu hào tám phân, nhưng thường thì hiếm khi đạt được mức đó.”
Chủ yếu là không có lương thực cho ăn, lợn không b-éo nổi.
Tiêu Khánh Phong thấy giá đó thấp quá, vất vả nuôi được hai con lợn không dễ dàng gì, anh ta muốn bán được nhiều tiền hơn một chút nên đã âm thầm g-iết thịt.
Hôm nay trời chưa sáng anh ta đã gùi thịt từ nhà ra rồi.
Vừa rồi đi tìm cô ba, vốn định mượn xe đạp để chở số thịt lợn còn lại trong nhà sang, không ngờ lại mượn được xe ba bánh.
Chở thịt lợn vẫn là xe ba bánh tiện hơn.
“Thế ngày mai cậu có đến nữa không?”
Khương Quảng Quân muốn hỏi cho rõ xem người này định sau này sẽ lăn lộn lâu dài ở chợ đen hay chỉ là vụ làm ăn một lần này thôi.
“Tôi không định đến nữa đâu.”
Trước đây anh ta rất ít khi ra chợ đen bán đồ, bình thường không có thời gian vì phải đi làm công điểm, hơn nữa một hai lần thì được chứ nhiều lần là dân làng sẽ nghi ngờ ngay.
“Đến cũng không sao đâu.”
Khương Quảng Quân mỉm cười, bọn họ không có xung đột lợi ích.
“Cậu giúp tôi tìm hai con lợn, sau đó g-iết mổ sạch sẽ, mỗi con tôi trả cậu năm đồng tiền công, thế nào?”
Khương Quảng Quân nhìn vào mắt anh ta, hạ thấp giọng nói.
Trong ngõ không có người, nhưng Khương Quảng Quân vẫn ghé sát tai nói cực nhỏ, không đứng gần là tuyệt đối không nghe thấy anh nói gì.
Tiêu Khánh Phong ngẩn người ra một lát, sau đó gật đầu, cũng nói nhỏ:
“Anh họ tôi có một con lợn vẫn chưa bán, để tôi về hỏi giúp anh xem sao, nhưng giá cả không được thấp hơn trạm thu mua đâu đấy.”
Từ lúc bước sang tháng Chạp là những nhà nuôi lợn đã bắt đầu rục rịch bán rồi, những nhà còn trụ lại được đến giờ đều là những nhà không vội dùng tiền, đang đợi đến sát Tết để tăng giá.
Giá thấp quá người ta sẽ không bán cho anh ta đâu.
Trong lòng Tiêu Khánh Phong có chút thấp thỏm, anh ta không hiểu rõ Khương Quảng Quân, chỉ nghe cô ba nói là người mới thuê nhà nên không dám bộc bạch hết, vừa rồi gật đầu là vì cảm thấy người này không phải kẻ đi câu nhử, anh ta không muốn bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền.
Khương Quảng Quân thấy được vẻ đề phòng trên mặt anh ta, bèn cười vỗ vỗ vai anh ta:
“Gốc gác của tôi thế nào, cậu cứ về hỏi bác Từ là biết ngay.”
Tiêu Khánh Phong lại gật đầu, yên tâm hơn nhiều, đi cùng Khương Quảng Quân về hướng ngõ Song Ngô, dọc đường hai người liên tục dò xét lẫn nhau.
Khương Quảng Quân hỏi một lúc mới biết Tiêu Khánh Phong năm nay mới hai mươi lăm, kém anh hai tuổi.
Anh ta đồng ý giúp liên hệ lợn hơi, Khương Quảng Quân trả giá bảy hào, bất luận Tiêu Khánh Phong thu mua với giá bao nhiêu anh đều không can thiệp.
Nhưng nhất định không được là lợn bệnh lợn dịch, lớp mỡ cũng không được quá mỏng, thực tế là bây giờ người ta đang thiếu mỡ, không thích mua thịt nạc, ai cũng chuộng miếng mỡ dày.
Tiêu Khánh Phong suy nghĩ suốt quãng đường, cuối cùng cũng đồng ý, dù sao anh ta cũng chẳng có việc gì làm, đội sản xuất lại không đi làm.
Một con lợn cả g-iết mổ làm sạch xong xuôi kiếm được sáu bảy đồng, một lần hai con là có mười hai mười ba đồng rồi.
Cứ thế này mà làm đến Tết thì anh ta có thể mua được chiếc xe đạp rồi.
Tiêu Khánh Phong vô cùng xao động.
Anh ta gan cũng không nhỏ, chỉ là không rành đường phố như Khương Quảng Quân, con lợn mang sang hôm nay còn nhờ có cô ba giúp đỡ mới bán được nhanh như vậy.
Dù sao cũng không phải là người thường xuyên lăn lộn ở chợ đen, lúc mới bắt đầu còn có chút e dè trước sau.
Khương Quảng Quân cũng nhìn ra rồi, người này là người bản phận, đầu óc linh hoạt, cũng có gan dạ.
Anh bàn bạc thêm vài chi tiết với Tiêu Khánh Phong, định rõ thời gian giao hàng, rồi chia tay ở cổng viện.
Anh phải đi mượn tiền, vừa rồi mua nồi niêu xoong chảo xong thì trong túi chẳng còn mấy đồng nữa.
Một con lợn tính tầm hai trăm cân, lợn hơi bảy hào một cân là mất một trăm bốn mươi đồng.
Anh cảm thấy làm ăn cò con chẳng có gì thú vị, chẳng kiếm được bao nhiêu tiền nên quyết định lấy luôn hai con để thử sức xem sao.
Dù sao bây giờ thời tiết lạnh, ban ngày cũng chỉ tầm âm năm sáu độ, lại sắp Tết rồi, có thịt thì không lo không bán được.
Khương Quảng Quân cân nhắc một lát, đem số thịt lợn vừa mua được để vào bếp, khóa cửa lại rồi đạp xe đi mất.
Tiêu Khánh Phong vào nhà họ Từ đối diện.
Bác Từ, tức Tiêu Tú Phấn, thấy anh ta đi cùng Khương Quảng Quân về bèn lên tiếng hỏi:
“Khánh Phong, sao cháu lại về cùng Khương Quảng Quân thế?
Thịt bán hết rồi à?”
“Còn lại mấy miếng vụn vặt thôi cô ạ, cháu không định bán nữa đâu, cô ba giữ lại mà ăn.”
Tiêu Khánh Phong lấy số thịt vụn trong gùi ra đưa cho Tiêu Tú Phấn, rồi bắt đầu dò hỏi về gốc gác của Khương Quảng Quân.
“Cô ba, anh ấy có vẻ có nhiều mối quan hệ lắm phải không ạ?”
“Đúng thế còn gì nữa, dượng hai của nó là đội trưởng đội vận tải ở xưởng cơ khí, bố mẹ đều là thợ mộc, cả nhà đều là công nhân cả, quen biết nhiều lắm, đừng nói là hai con lợn, tôi đoán chừng có mười con tám con đưa cho nó thì nó cũng bán hết sạch thôi.
Nhưng chuyện này cháu cứ nghe theo nó, đừng có tự ý làm gì, phải hết sức cẩn thận đừng để bị bắt đấy.”
Bà Trịnh ở khu phố ngày nào cũng lượn lờ ở đầu ngõ, tuy bà ta không trực tiếp quản chuyện này nhưng nhìn thấy cái băng đỏ trên tay bà ta là tim cũng đ-ập thình thịch rồi.
“Cô ba yên tâm đi, cháu sẽ chú ý mà.”
Tiêu Khánh Phong cũng là người khá thận trọng, nhưng đã muốn kiếm tiền thì phải có chút gan dạ.
“Thế trưa nay ăn cơm ở đây đi, cô đi nấu cơm ngay đây, ăn xong sớm còn về sớm.”
Tiêu Tú Phấn dặn dò xong liền nhanh thoăn thoắt đi nấu cơm.
Ban ngày ở nhà chỉ có một mình bà, con cái đều đi nhà trẻ cả rồi, buổi trưa không về ăn cơm.
Hôm nay cháu trai tới, còn cho bà bao nhiêu thịt thế này, bà phải xào thêm hai món nữa mới được...
Khương Quảng Quân rời ngõ Song Ngô đi thẳng đến xưởng cơ khí, định tìm dượng hai của anh.
Một là mượn tiền, hai là nhờ dượng hai liên hệ xem có ai muốn mua thịt lợn không.
Đã trọng sinh rồi, anh sẽ không còn cứng nhắc như kiếp trước nữa, tự mình làm khó mình.
Cái mối quan hệ nhân mạch này nếu cứ không dùng đến thì cũng chỉ là vật trang trí thôi, giống như một vũng nước đọng, lâu ngày sẽ thối hoắc.
Khương Quảng Quân đến xưởng cơ khí, đã gần trưa rồi, tìm chỗ để xe ba bánh cho cẩn thận.
Vừa định đến chỗ bảo vệ hỏi bác Tôn xem dượng hai có ở đó không thì một chiếc xe Jeep mới tinh chạy tới, đỗ ngay bên cạnh anh.
Cửa xe hạ xuống, một người đàn ông trung niên thò đầu ra từ trong xe:
“Quảng Quân?
Đúng là thằng nhóc cậu thật à, cậu về từ bao giờ thế?”
Khương Quảng Quân nhận ra ngay, người đang nói chuyện với anh chính là xưởng trưởng Tô - Tô Đình Dịch.
Ông ta đang mỉm cười ôn hòa với anh, giống như một bậc trưởng bối nhìn thấy hậu bối mà mình yêu quý, vẻ mặt rất vui mừng.
“Chú Tô, cháu về được mấy ngày rồi ạ, chú vừa mới đi đâu về ạ?”
Tô Đình Dịch ngoài năm mươi tuổi, còn năm sáu năm nữa mới nghỉ hưu, mặc bộ đồ Trung Sơn màu đen, đeo kính gọng bạc, chưa nói đã cười, tạo cho người ta cảm giác hiền lành dễ mến, cực kỳ dễ nói chuyện.
Lúc này ông ta đang mỉm cười nheo mắt nhìn Khương Quảng Quân.
“Mấy năm không gặp, Quảng Quân cậu chín chắn hơn nhiều rồi đấy.”
Tô Đình Dịch quan sát kỹ lưỡng.
Thằng nhóc này thay đổi lớn thật, nhìn chững chạc hơn hẳn, hồi mình còn chưa phải là xưởng trưởng xưởng cơ khí, mới chỉ là phó xưởng trưởng thôi, thằng nhóc này đã thường xuyên đến xưởng, bám theo lão Tào rồi.
