Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 21

Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:06

“Lão Tào rất quý nó, đám người ở đội vận tải cũng đều chiều chuộng nó, cứ như sao vây quanh trăng vậy.”

Khương Quảng Quân thầm nghĩ, anh đã là bố của ba đứa con rồi, chẳng lẽ lại không học cách chín chắn hơn sao?

Tuy nhiên anh vẫn cười hì hì nói:

“Chú Tô, chú chẳng thấy già đi chút nào cả, vẫn giống như ngày xưa, phong độ ngời ngời, ngoại hình bảnh bao quá ạ.”

“Hì hì, thằng nhóc thối này, cậu lại trêu tôi rồi.

Tôi bao nhiêu tuổi rồi mà còn ngoại hình bảnh bao nữa hả?”

Tô Đình Dịch cười đến híp cả mắt, nghe hậu bối khen mình trẻ trung, rõ ràng tâm trạng cực kỳ tốt.

Cũng đúng thôi, ai mà thích nghe người khác nói mình già chứ?

Đặc biệt là khi đã đạt đến cấp bậc như ông ta hiện giờ.

Già đồng nghĩa với việc sắp nghỉ hưu, sắp phải buông bỏ quyền lực ngay lập tức, đó chẳng phải chuyện gì tốt đẹp cả.

“Cháu đâu có trêu chú, cháu nói thật lòng mà.”

Khương Quảng Quân tỏ ra rất khiêm tốn.

Bên trong anh là một linh hồn năm mươi bảy tuổi, tính ra còn lớn hơn Tô Đình Dịch bây giờ mấy tuổi.

Vì thế mới mang lại cảm giác cực kỳ chín chắn và vững chãi, không hề phù hợp với lứa tuổi.

Còn Tô Đình Dịch thì sao, mấy năm nay luôn sống cẩn trọng, làm gì cũng không dám làm tới nơi tới chốn, sống rất nghẹt thở.

Nay xiềng xích trên người đã được gỡ bỏ, tương lai xán lạn ngay trước mắt, tự nhiên là tràn đầy khí thế.

“Quảng Quân, cậu đến tìm lão Tào có việc gì không?

Ông ấy đi công tác rồi, ước chừng phải ngày kia mới về được.”

Không đợi Khương Quảng Quân hỏi, Tô Đình Dịch đã trực tiếp nói cho anh biết.

Tào Vĩnh Niên đã đi từ sáng sớm hôm nay rồi.

Xưởng cơ khí số 1 Bắc Kinh là một nhà máy lớn với vạn công nhân, nhân viên đông đảo, hiệu quả kinh doanh tốt, các chế độ phúc lợi so với các xưởng khác mạnh hơn rất nhiều.

Sắp Tết rồi, bên hậu cần phải ra ngoài thu mua một lô nhu yếu phẩm để làm phúc lợi cuối năm cho công nhân viên.

Tào Vĩnh Niên hôm nay vốn định không đi theo, ông đã có tuổi nên rất ít khi đi công tác xa rồi, lần này bởi vì không chỉ phải thu mua lượng lớn nhu yếu phẩm mà còn phải giao một lô đơn hàng rất quan trọng.

Người khác đi xưởng không yên tâm, sợ xảy ra sai sót nên ông đành phải đi cùng.

Khương Quảng Quân nghe xong thì ngẩn người ra một lát, anh không ngờ sắp Tết rồi mà dượng hai còn đi công tác, vậy là mình đi không công một chuyến rồi sao?

Nhưng anh chỉ ngẩn người ra một tích tắc, lập tức hoàn hồn lại, mỉm cười cảm ơn Tô Đình Dịch:

“Cảm ơn chú Tô, dượng cháu đã không có nhà thì cháu xin phép về trước ạ, chú cứ bận việc đi ạ.”

Anh phải đến Bách hóa Đại lầu tìm dì hai của mình thôi.

“Có việc gì thì cứ nói thẳng ra, dượng cậu không có nhà thì chú Tô không giúp được gì sao?”

Tô Đình Dịch vừa nói vừa bước xuống xe, ông ta đã sớm nghe nói thằng nhóc này về rồi.

Việc Mễ Thúy Hoa tìm người nhập hộ khẩu cho Vu Hồng Hà, cũng như việc thay thế vị trí của Mễ Đồng Đồng ở nhà trẻ ông ta cũng biết.

Khương Quảng Quân chắc chắn là đang chuẩn bị cho việc quay về tiếp quản công việc vào tháng chín đây mà, nhưng mặc cho Khương Quảng Quân có quậy phá thế nào đi chăng nữa, sau này chẳng phải vẫn phải dưới quyền quản lý của ông ta sao.

Chương 20 Mở mắt nói điêu.

Khương Quảng Quân thầm hừ một tiếng trong lòng, anh chẳng hề coi lời nói của Tô Đình Dịch là thật, nhưng vì ông ta đã chủ động nói ra nên anh quyết định thử xem sao, dù sao cũng chẳng mất gì.

“Chú Tô, thực ra cũng chẳng có chuyện gì to tát cả, chỉ là một người bạn của cháu ở nông thôn, nhà cậu ấy có hai con lợn vẫn chưa bán được, chẳng phải sắp Tết rồi sao, cháu thấy cậu ấy khá sốt ruột nên đã hứa sẽ hỏi giúp xem căng tin xưởng mình có cần không ạ.”

“Không ngờ dượng cháu lại đi công tác mất rồi.

Thôi bỏ đi ạ, có vội cũng chẳng chênh lệch mấy ngày đâu, đợi dượng cháu về rồi nói sau ạ.”

Ánh mắt Khương Quảng Quân mang theo ý cười, nói xong nhìn về phía Tô Đình Dịch, người này là một con cáo già mặt cười, ngoài mặt thì hiền lành nhưng bên trong lại thâm hiểm, rất nhiều người không hiểu rõ ông ta, nhưng Khương Quảng Quân thì đã từng nếm trải thủ đoạn của ông ta rồi, cực kỳ âm độc và tàn nhẫn.

Lại còn rất giỏi nói mấy lời khách sáo nữa.

Kể từ sau khi đi xuống nông thôn anh chưa từng tiếp xúc lại, Khương Quảng Quân không nghĩ ông ta thực tâm muốn giúp đỡ.

Tô Đình Dịch nghe xong nheo mắt lại, trên sống mũi ông ta là chiếc kính gọng bạc mới sắm, khiến ông ta trông có vẻ trẻ trung hẳn ra, nhưng đồng thời giữa hai hàng lông mày cũng tăng thêm một phần u ám và thanh lãnh.

“Chỉ có chuyện này thôi sao?”

Ông ta còn tưởng mình nghe nhầm, vừa rồi ông ta vẫn luôn suy đoán xem Khương Quảng Quân đặc biệt đến xưởng tìm Tào Vĩnh Niên có phải là gặp phải rắc rối gì rồi không.

“Vâng, chỉ có chuyện này thôi ạ.

Chú Tô, cứ đợi dượng cháu về rồi nói sau ạ, cháu không vội đâu.”

Khương Quảng Quân tỏ vẻ bất cần nói.

Tô Đình Dịch chắp tay sau lưng, nhìn anh chằm chằm một lúc lâu rồi mới nói:

“Quảng Quân, cậu vào hậu cần tìm lão Cao mà hỏi xem sao, xem bên căng tin có cần thịt không, đừng đợi dượng cậu về nữa.”

Việc thu mua cho căng tin trước giờ luôn do chủ nhiệm Cao bên hậu cần phụ trách, không thuộc quyền quản lý của ông ta, nhưng hai con lợn thì chắc vấn đề không lớn.

“Được ạ, chú Tô, đa tạ chú quá, cháu đi hỏi ngay đây ạ.”

Khương Quảng Quân có chút bất ngờ, anh đảo mắt suy nghĩ một lát rồi ghé sát tai Tô Đình Dịch, nói nhỏ:

“Chú Tô, lát nữa cháu để dành cho chú hai quả cật lợn nhé, đảm bảo tươi ngon không mùi lạ ạ.”

C-ơ th-ể Tô Đình Dịch khựng lại, vội vàng xua tay:

“Không cần không cần, chú của cậu không dùng được cái thứ đó đâu, cậu cứ giữ lấy mà dùng.”

Cái thằng nhóc thối này, có dùng được thì lúc này cũng không thể nói ra:

“Được rồi, cậu mau đi đi.”

Dám mở mắt nói điêu với ông ta, bạn bè gì mà nhà có hai con lợn chưa bán, chắc chắn là tự nó kiếm được thôi.

Muốn sang tay kiếm chút tiền chênh lệch, chuyện này chẳng có gì lạ cả, hơn nữa cũng thường xuyên có người đến tìm ông ta để nhờ vả quan hệ.

Khương Quảng Quân “hì hì” cười, cười một cách đầy ẩn ý, người đàn ông đến một độ tuổi nhất định thì lực bất tòng tâm, chuyện này chẳng phải rất bình thường sao?

Tô đại xưởng trưởng có gì mà phải ngại ngùng chứ.

Chẳng thấy dượng hai của anh lúc nhận được bình r-ượu rắn anh tặng, cười đến mức không thấy mặt mũi đâu đấy thôi.

Đều là đàn ông với nhau cả, ai mà chẳng hiểu chứ?

Nhưng không sao, hôm nào đó anh mang đến nhà cho ông ta là được.

Hơn nữa xét về mức độ khỏe mạnh và tuổi thọ thì Tô Đình Dịch thực sự không bằng dượng hai của anh, ít nhất là dượng hai của anh sống thọ hơn.

“Chú cứ bận việc đi ạ, cháu đi đây.”

Khương Quảng Quân mỉm cười đi vào cổng xưởng cơ khí, đi thẳng về phía sân sau.

Xưởng trưởng Tô gật đầu một cái, chắp tay sau lưng đi về phía văn phòng, cái thằng Khương Quảng Quân này trơn như chạch, nói nãy giờ mà tuyệt nhiên không nhắc lấy một lời về chuyện tiếp quản công việc, không biết có phải là có dự tính khác hay không.

Nhưng Tào Vĩnh Niên tháng chín mới nghỉ hưu, thằng nhóc này muốn tiếp quản công việc thì còn phải đợi thêm nửa năm nữa.

Chừng nào người chưa vào xưởng cơ khí thì chừng đó không thuộc quyền quản lý của ông ta, chút tình cảm ngoài mặt thì vẫn phải nể nang thôi.

Tô Đình Dịch vừa nghĩ vừa đi lên lầu, ông ta chẳng hề để Khương Quảng Quân vào trong lòng, suy cho cùng cũng chẳng phải người cùng đẳng cấp với ông ta, Khương Quảng Quân trong lòng ông ta chẳng khác nào một con kiến hôi, ông ta khinh thường.

Trước kia Tào Vĩnh Niên dám bật lại ông ta là vì thâm niên ở đó, Khương Quảng Quân thì chưa đủ trình, sau này tiếp quản vào xưởng rồi, ông ta chẳng cần biết là cháu ngoại của ai, đều phải ngoan ngoãn mà nằm xuống cho ông ta!

Khương Quảng Quân đi về phía sân sau bỗng dừng lại, quay đầu nhìn theo bóng lưng của Tô Đình Dịch, nơi đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.

Tô đại xưởng trưởng hạ mình chủ động bắt chuyện với anh, còn vồn vã muốn giúp đỡ, đây là điều mà kiếp trước chưa từng xảy ra.

Nhưng mặc kệ ông ta đi, tùy ông ta muốn suy đoán thế nào thì suy đoán, dù sao dượng hai cũng đã nói rồi, không cho anh vào xưởng cơ khí làm việc, xác suất sau này anh đối đầu với Tô Đình Dịch là không lớn.

Hiện giờ không cần nghĩ quá nhiều làm gì.

Trước mắt cứ mượn danh nghĩa của Tô đại xưởng trưởng để kiếm cho mình một chút lợi ích thiết thực, chẳng phải rất tốt sao?

Hì hì, dù sao thì có thù với ai chứ chẳng ai thù với tiền cả, giờ anh đang nghèo rớt mùng tơi đây.

Con người ta nghèo thì chí ngắn, nhưng sẽ có một ngày, khi Tô đại xưởng trưởng gặp lại anh thì dù có là rồng cũng phải cuộn mình lại thôi!

Khương Quảng Quân thu hồi tầm mắt, định thần lại rồi tiếp tục đi về phía sân sau.

Bên trong xưởng cơ khí rất rộng, có hai tòa nhà văn phòng trước và sau, khoa hậu cần ở tòa phía sau này, trước đây anh thường xuyên đến nên rất thạo đường, nhanh ch.óng tìm thấy văn phòng của chủ nhiệm Cao.

Chủ nhiệm Cao là người cũ của xưởng cơ khí, quan hệ với Tào Vĩnh Niên trước giờ luôn rất tốt, suy cho cùng thì cũng thường xuyên phải giao thiệp với nhau mà.

Ông ta biết Khương Quảng Quân, Khương Quảng Quân cũng biết ông ta, hồi nhỏ anh chẳng ít lần được ăn những thứ đồ ngon do ông ta cho.

Sau khi vào phòng chào hỏi vài câu đơn giản, Khương Quảng Quân liền trực tiếp nói rõ mục đích đến đây.

Chủ nhiệm Cao nghe xong không hề do dự, đã là xưởng trưởng Tô bảo đến thì chắc chắn không vấn đề gì, ông ta rất sảng khoái viết một tờ giấy biên nhận và đóng dấu đỏ của khoa thu mua vào.

“Quảng Quân này, cậu định xong lợn là cứ chở đến thẳng đây thôi, mình tự g-iết mổ, nhưng nhất định phải đảm bảo chất lượng đấy nhé.

Trước ngày kia có chở đến được không?

Sắp đến ngày 23 tháng Chạp rồi.”

Sắp đến Tết ông Công ông Táo rồi, xưởng dự định mua mấy con lợn b-éo để cải thiện bữa ăn cho công nhân viên, lấy đó làm phúc lợi cuối năm, với tư cách là chủ nhiệm hậu cần thì cái lý do này của chủ nhiệm Cao đưa ra rất đầy đủ.

Khương Quảng Quân gật đầu:

“Chắc chắn là không vấn đề gì ạ.”

Kể cả bên Tiêu Khánh Phong có trục trặc thì tự anh đi dạo một vòng dưới nông thôn cũng có thể tìm được mấy con lợn.

Chỉ là có người địa phương dẫn đường thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn đôi chút thôi.

Khương Quảng Quân cúi đầu nhìn tờ đơn thu mua trên tay, phát hiện trên đó ghi tận ba con lợn b-éo.

“Chú Cao, sao lại dư ra một con thế này ạ?”

Chủ nhiệm Cao hừ một tiếng:

“Xưởng mình có tới hơn vạn công nhân viên, chỉ có hai con lợn thì làm được trò trống gì?”

Cứ cho là số công nhân ăn ở căng tin xưởng chỉ chiếm ba phần mười thì cũng đã có ba nghìn người rồi.

Ba con lợn kịch kim cũng chỉ được năm sáu trăm cân thịt, chỉ đủ để mọi người nếm thử chút vị thôi chứ căn bản chẳng chia được mấy miếng thịt đâu.

Xưởng trưởng Tô đúng là kiểu không quản việc nhà nên không biết người đông thịt ít, đến lúc vì chia chác không đều mà sinh chuyện thì chẳng phải ông - người chủ nhiệm hậu cần này sẽ là kẻ đầu tiên chịu trận sao.

“Chú Cao, chưa chắc cháu đã kiếm được ba con lợn đâu ạ.”

Anh nói trước như vậy, ngộ nhỡ không đủ số lượng, đến lúc không giao được hàng thì ảnh hưởng xấu lắm.

“Có bao nhiêu con thì cậu cứ chở bấy nhiêu con đến.”

Chủ nhiệm Cao nói lời như vàng ngọc, nhân viên thu mua của xưởng thường có kênh thu mua riêng của mình, ba con lợn này là ông ta cố tình thêm vào đấy.

Nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì, kể cả xưởng trưởng Tô không lên tiếng thì khi Khương Quảng Quân đến tìm, nể mặt lão Tào ông ta cũng sẽ đồng ý giúp đỡ thôi.

Khương Quảng Quân gật đầu, vậy thì anh sẽ cố gắng hết sức, dù sao dư ra một con thì anh cũng kiếm thêm được một ít tiền.

Chỉ là cái giá lợn hơi này e là sẽ không được cao cho lắm.

Thôi bỏ đi, anh cứ làm một kẻ buôn bán trung gian vậy, tiền kiếm được ít hơn một chút nhưng lại nhàn thân, lại còn ổn định chắc chắn nữa.

Khương Quảng Quân nhe răng cười.

Chuyến này coi như không đi công cốc, cũng là do xưởng cơ khí làm ăn tốt không thiếu tiền nên phúc lợi cho công nhân đương nhiên là hậu hĩnh.

Khương Quảng Quân còn hỏi chủ nhiệm Cao xem sau khi anh định xong thì có thể nhờ xưởng cho xe đi chở không, chủ nhiệm Cao đã đồng ý.

Giờ thì trong lòng Khương Quảng Quân đã vững tâm hơn nhiều rồi, vấn đề vận chuyển đã được giải quyết, đỡ cho anh biết bao nhiêu rắc rối.

Tuy nhiên anh còn phải đến Bách hóa Đại lầu một chuyến để mượn dì hai một ít tiền mới được.

Lợn hơi phải giao cho xưởng ba con, số thịt lợn anh đặt trước đó anh cũng muốn lấy, vừa hay mượn xe của xưởng cơ khí để chở về cùng một lúc luôn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.