Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 223
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:06
“Bà phải tranh thủ thời gian sửa xong quần áo cho lũ trẻ, còn có mấy bộ đồ của Thiết Sơn nữa, cúc áo đều rụng sạch rồi, cái nhà này không có đàn bà đúng là không xong mà.”
Cầm lấy kim chỉ, Khương Phượng Thục lại không nhịn được muốn mắng mỏ, nhưng bà cố nén lại.
Thấy mọi người đều không ai thèm đoái hoài đến mình, Lý Quảng Anh cảm thấy rất khó chịu, quay người đi vào phòng ngủ, thấy trên giường một đống quần áo mới, mắt tức thì sáng lên.
“Mẹ, đống quần áo này là mẹ mang tới à?
Có cái nào của con không?”
Phải nói là da mặt cô ta dày đến mức nào, vừa mới bị cắt đứt quan hệ xong mà ngay sau đó đã có thể trơ trẽn đòi quần áo.
Khương Quảng Quân làm sao mà chiều theo cô ta được:
“Lý Quảng Anh, cô có thể biết điều một chút không!”
“Tôi, tôi đây chẳng phải đang m.a.n.g t.h.a.i sao, mọi người làm cậu rồi làm ông bà ngoại mà không tặng chút đồ cho đứa nhỏ à?”
“Được thôi, mai tôi đi đăng báo cắt đứt quan hệ anh em với cô, khỏi phải tơ tưởng nữa.”
Giọng điệu Khương Quảng Quân rất bình thản như đang thuật lại một sự thật vậy.
Sắc mặt Lý Quảng Anh tức thì tái mét, trông cô ta hung hăng thế thôi chứ thực ra chẳng có đầu óc gì, chỉ biết sợ hãi.
“Anh hai, anh nói thật đấy à?”
Đăng báo cắt đứt quan hệ với cô ta, đến lúc đó chuyện cô ta cải giá chắc chắn mọi người đều biết hết, sau này còn mặt mũi nào mà nhìn đời nữa.
“Không chỉ anh hai cô đâu, tôi và mẹ cô cũng nghiêm túc đấy, sau này không có đứa con gái như cô nữa!
Lý Quảng Anh, làm người thì không thể không có lương tâm, Thiết Sơn chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với cô cả, luôn tìm mọi cách để cô được sống sung sướng.
Vậy mà cô lại bỏ mặc anh ấy và lũ trẻ vào lúc họ cần cô nhất, thực sự khiến chúng tôi quá thất vọng.”
Lý Xương Thuận hiếm khi nghiêm nghị như vậy, ông có thể mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện gì cũng được, nhưng làm người thì không thể không có nguyên tắc, cái nhà này làm gì đến mức không sống nổi, phải đi húp gió Tây Bắc cơ chứ!
Nói trắng ra là chẳng phải Lý Quảng Anh tham hư vinh hưởng lạc, không chịu tự mình nỗ lực, lúc nào cũng không rời xa được đàn ông đó sao!
Trương Thiết Sơn cụp mắt xuống, không nhìn Lý Quảng Anh đang loạng choạng rời đi, nếu có thể gã đương nhiên không muốn ly hôn, lũ trẻ không thể không có mẹ, nhưng người đàn bà này từ tận đáy lòng đã chán ghét gã rồi, có ép buộc ở lại cũng vô ích, sớm muộn gì cũng sẽ đi thôi.
Vì vậy lúc đó gã chỉ suy nghĩ trong hai ngày là dứt khoát buông tay, không hề dây dưa nhiều, mong cô ta tự mình lo liệu tốt cho bản thân vậy.
Khương Quảng Quân và bố mẹ ở lại nhà khách một đêm, sáng hôm sau mới rời đi.
Về đến kinh thành không lâu sau, Trương Thiết Sơn đã gọi điện tới nói chân giả đã lắp xong rồi, gã có thể đi lại được rồi, tuy rằng không thể hồi phục như trước kia nhưng đã không còn ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường nữa.
Hơn nữa món khoai lang nướng của gã bán rất chạy, cổng trường học, rạp chiếu phim, cổng các đơn vị nhà nước, chợ đêm, chỗ nào đông người là gã đến đó bán.
Bởi vì khoai lang là nhà trồng nên vốn liếng cực ít, mỗi ngày gã đều có thể kiếm được bảy tám tệ, gã thấy vô cùng mãn nguyện.
Hai đứa nhỏ cũng trở nên hoạt bát hơn nhiều, còn nhớ viết thư cho cậu kể cho anh nghe rất nhiều chuyện xảy ra ở trường.
Khương Quảng Quân thường xuyên quan tâm theo dõi, còn gọi điện đến trường tìm giáo viên để tìm hiểu tình hình gần đây của các cháu ngoại.
Anh sợ hai đứa nhỏ vì gia đình đơn thân, bố lại bị tàn tật mà bị một số bạn học kỳ thị, bắt nạt.
Xem ra là không có chuyện đó, vậy thì tốt rồi, anh yên tâm rồi.
Chẳng mấy chốc đã đến cuối tháng, Khương Quảng Quân phải đến trang trại chăn nuôi xem thử, có hàng nghìn con lợn sắp đến kỳ xuất chuồng trước tết.
Anh đi quanh chuồng lợn một vòng, thấy rất ổn, có một số con lợn giờ đã đủ b-éo rồi, chắc chắn có thể bán được giá tốt.
Chương 169 Ông cụ coi tiền bạc như r-ác r-ưởi.
Đợt này đa số là giống lợn lông đen thuần chủng, đã nuôi được gần sáu tháng, con nào con nấy b-éo mầm.
Khương Quảng Quân không định bán hết ra ngoài, mà chuẩn bị sau khi g-iết mổ sẽ chở về thành phố một phần để làm thịt kho bán, như vậy có thể tạo ra nhiều lợi nhuận hơn, dù sao cũng có xe nên không lo vấn đề vận chuyển.
Chỉ có điều làm như vậy thì những việc cần lo toan sẽ nhiều hơn, chí ít là phía lò mổ phải bàn bạc kỹ lưỡng, ở giữa không được để xảy ra sai sót gì, vạn nhất bị người ta giở trò thì lợi bất cập hại.
Khương Quảng Quân từ chuồng lợn đi ra, ngồi xuống chiếc ghế dựa trong văn phòng, xoa cằm, trầm tư suy nghĩ.
Nếu không có gì bất ngờ, thịt kho Vĩnh Hưng sẽ được duy trì lâu dài, vậy thì bắt buộc phải có kênh nhập hàng ổn định, tốt nhất là hình thành được một chuỗi dây chuyền sản xuất, đảm bảo chất lượng và số lượng, tăng cường quản lý, không ngừng đổi mới, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ bị khống chế, thậm chí bị đối thủ cạnh tranh thay thế.
Từ việc chọn lợn giống cho đến việc nuôi dưỡng lợn khoa học, rồi đến việc g-iết mổ lợn b-éo, cùng với việc gia công và bán thịt kho, hai khâu trước sau đều đã có manh mối, khâu còn thiếu duy nhất chính là g-iết mổ.
Tuy nhiên khả năng anh tự mình thầu lò mổ là không lớn, Khương Quảng Quân thầm tính toán trong lòng.
Lò mổ Xương Bình là doanh nghiệp của xã, dù quy mô không lớn nhưng anh muốn đột ngột nhúng tay vào cũng rất khó, lại càng không thể vượt mặt họ để bán lợn b-éo cho đơn vị khác, nếu không đắc tội với “con rắn địa phương" này thì trang trại chăn nuôi e là khó mà tồn tại nổi ở đây.
Vậy thì chỉ có thể cố gắng ép giá xuống thôi.
Khương Quảng Quân ngẩng đầu lên, Tào Kỳ Sơn ở đối diện nãy giờ vẫn không lên tiếng, lặng lẽ đọc cuốn sách trên tay.
“Anh Tào, tôi nhớ anh từng nhắc qua một lần, chủ nhiệm lò mổ cũng họ Trần đúng không?”
“Ừ, Trần Thước là chú ruột của Trần Bưu, cậu muốn nói gì sao?”
Tào Kỳ Sơn đặt cuốn sách xuống, nhìn về phía anh.
Khương Quảng Quân nói:
“Tôi muốn lấy ít thịt lợn, anh hẹn bao giờ thì họ đến kéo lợn đi?”
“Phải sau tết dương lịch cơ, cứ chọn mấy con b-éo mà g-iết trước, cậu lấy được bao nhiêu?”
“Mỗi ngày chắc cũng phải hai ba nghìn cân, không thể toàn thịt không được, đầu lợn chân giò và nội tạng lợn phải chiếm phần lớn đấy.”
Tào Kỳ Sơn hiểu ý:
“Tôi thấy vấn đề không lớn đâu, hàng năm cứ vào tháng chạp là thị trường thịt lợn rất tốt, khối lượng công việc của lò mổ cũng sẽ tăng lên, cung cấp cho cửa hàng của các cậu chẳng phải dễ như trở bàn tay sao.”
“Tôi muốn bàn bạc với ông ấy một chút, nhờ anh giới thiệu giúp tôi được không?”
“Việc này đơn giản thôi, cậu tìm Trần Bưu ấy, chủ nhiệm Trần đặc biệt thích ăn đại tràng kho, cậu lấy lòng ông ấy bằng đống lòng lợn của lò mổ Xương Bình thì ông ấy còn vui mừng không kịp ấy chứ.”
Khương Quảng Quân nghe xong gật gật đầu, cầm lấy điện thoại trên bàn định quay số thì Trần Bưu tới.
Gã mặc chiếc áo khoác bông cũ màu xám, trên đầu đội chiếc mũ len đen, hai tay đút vào ống tay áo, nghênh ngang đi vào.
“Lão bản, anh không vội về chứ?”
“Có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi, đừng có vòng vo tam quốc nữa.”
Khương Quảng Quân đặt điện thoại xuống, ngồi lại vào ghế.
Trần Bưu hì hì cười hai tiếng, gãi gãi đầu:
“Lão bản, tôi muốn mời anh về nhà ăn cơm, mới g-iết một con cừu b-éo, thịt đang ninh trong nồi rồi.”
Khương Quảng Quân vốn định nói không cần đâu, nhưng chợt nghĩ lại rồi đồng ý:
“Để anh phải tốn kém rồi, tôi cũng đang thèm món đó đây.”
“Không tốn kém không tốn kém gì đâu, cừu nhà nuôi mà, trời lạnh ăn chút thịt cừu tốt cho sức khỏe lắm, vợ tôi khéo tay lắm, anh cứ yên tâm đảm bảo ngon.”
Từ khi theo đi tỉnh phía đông hai lần khiến gã mở mang tầm mắt lại còn kiếm được một khoản kha khá, gã càng lúc càng thân thiết với Khương Quảng Quân hơn, vô cùng cảm kích.
Gã luôn muốn tìm cơ hội mời Khương Quảng Quân một bữa cơm, nhưng anh bận quá, hôm nay cuối cùng cũng gặp dịp.
“Kỳ Sơn, anh cũng đi cùng luôn đi.”
Tào Kỳ Sơn mỉm cười:
“Cậu không gọi tôi cũng bám theo đi đấy.”
Hai người khá thân thiết, thường xuyên trêu chọc nhau.
Trần Bưu hì hì cười ngây ngô:
“Còn Trần Thước đâu?”
“Cậu ấy về nhà rồi, chắc phải chiều mới quay lại.”
Nhà Trần Thước ở ngay thôn phía dưới, vì trang trại chăn nuôi không thể thiếu người nên cậu ấy chỉ có thể tranh thủ thời gian về thăm nhà một chút.
“Thế thì không đợi cậu ấy nữa, chúng ta đi trước thôi.”
Thế là Tào Kỳ Sơn khóa cửa, Khương Quảng Quân lái xe, ba người cùng đi về phía xã.
Trần Bưu đã dọn nhà lên xã ở rồi.
“Dạo này tình hình làm ăn ở cửa hàng thế nào?”
Có lẽ vì lượng khách vãng lai ít nên cửa hàng thực phẩm phụ ở xã Xương Bình khai trương được mấy tháng mà doanh thu luôn không bằng mấy cửa hàng trong thành phố.
“Cũng được ạ, một ngày cũng kiếm được bốn năm mươi tệ, nếu gặp đúng phiên chợ xã đông người thì sáu bảy mươi tệ cũng có, đấy là tôi còn chưa tính tiền bán hoa quả với hải sản đâu nhé.”
“Hàng ngày nắng không tới mặt mưa không tới đầu, công việc kinh doanh tốt thế này không biết làm bao nhiêu người ghen tị đỏ mắt đâu.”
Trần Bưu vẻ mặt đầy mãn nguyện.
Bình thường vợ gã trông cửa hàng, gã phụ giúp một tay, trong thôn vẫn nuôi lợn và trồng trọt, gã thường xuyên chạy đi chạy lại.
Dù sao cũng không xa, hơn nữa con trai lớn của gã đã mười bảy tuổi rồi, học hành thì không ra sao nhưng làm việc thì rất thạo, đã có thể gánh vác gia đình rồi.
Đợi vài năm nữa cưới vợ cho con, cuộc sống này ngày càng có hy vọng hơn.
Khương Quảng Quân gật gật đầu, Trần Bưu lớn hơn anh vài tuổi, kết hôn sớm con cái đông, gánh nặng nặng nề, nếu chỉ dựa vào mấy mẫu ruộng và nuôi vài con lợn thì muốn khá giả lên rất khó.
Lúc trước nếu không có Tào Kỳ Sơn tiến cử thì cửa hàng thực phẩm phụ ở xã Xương Bình thực sự không đến lượt gã mở đâu, đoán chừng giờ khối người đang đỏ mắt ghen tị.
Nhưng nhà họ Trần là hộ gia đình lớn ở thôn Lâm Gia Loan, lại có ông chú lợi hại che chở nên kẻ khác muốn nhòm ngó cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Chẳng phải nhà g-iết thịt cừu nên không thể thiếu việc mời người ta đến ăn một bữa để hiếu kính sao.
Lúc Khương Quảng Quân và mọi người đến nhà Trần Bưu, Trần tam thúc đang ngồi uống trà trong gian nhà chính, còn trong bếp thỉnh thoảng lại bay ra mùi thịt thơm nồng nặc.
“Tam thúc, đây là lão bản của con Khương Quảng Quân, thịt kho Vĩnh Hưng chính là do anh ấy mở đấy ạ.”
Sau khi vào nhà, Trần Bưu giới thiệu trước một lượt.
“Chào Trần trưởng trạm ạ.”
Khương Quảng Quân tiến lên một bước, chủ động đưa tay ra.
“Chào Khương lão bản, ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu!”
Đối phương khách sáo bắt tay một cái rồi lần lượt ngồi xuống.
Trần trưởng trạm tên là Trần Khải Thăng, hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng ánh mắt đặc biệt sắc bén, nghe nói là một quân nhân chuyển ngành, trước đây từng ra trận.
Khương Quảng Quân biết người như vậy thường rất chính trực, không thích vòng vo, anh dứt khoát nói thẳng mình muốn hợp tác, còn nói ra nỗi lo lắng của mình.
Trần Khải Thăng nghe xong lập tức khẳng định không có vấn đề gì:
“Tiểu Khương này, chuyện cậu lo lắng sẽ không xảy ra đâu, lò mổ của chúng tôi tuy quy mô không lớn nhưng quản lý rất nghiêm ngặt, cậu cứ yên tâm giao lợn cho chúng tôi, đảm bảo làm việc gọn gàng sòng phẳng.”
Khương Quảng Quân có được lời hứa của ông thì yên tâm hơn nhiều:
“Sau tết dương lịch cháu phái xe qua nhé?”
“Không vấn đề gì, lát nữa chúng ta ký cái hợp đồng.”
Khương Quảng Quân gật đầu, như vậy là tốt nhất.
Cơm chưa ăn mà chuyện đã bàn xong xuôi, Khương Quảng Quân có ấn tượng rất tốt về vị Trần trưởng trạm này, là người sảng khoái, làm việc thực tế, đáng tiếc đời người vô thường.
Vài năm sau Trần Khải Thăng nghỉ hưu, lò mổ lại vì quản lý yếu kém dẫn đến phá sản, cuối cùng bị Khương Quảng Quân thu mua, đương nhiên đó đều là chuyện sau này.
Vợ Trần Bưu tay nghề thực sự rất khá, một con cừu làm được hơn chục món, Khương Quảng Quân được ăn một bữa tiệc toàn cừu, buổi chiều lái xe rời đi, đi cùng còn có Tào Kỳ Sơn.
Anh ta hai tuần rồi không về nhà, hôm nay đúng lúc có xe đi nhờ nên đi theo về luôn.
