Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 224
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:06
“Nhà họ Tào ở gần khu đại học phía tây thành phố, có một ngôi nhà tứ hợp viện ba tiến, là của hồi môn của mẹ Tào Kỳ Sơn, những năm đầu bị sung công, sau này mới được trả lại, hiện giờ có ba thế hệ nhà họ Tào mười mấy miệng ăn chung sống.”
Tào Kỳ Sơn là con trai trưởng, anh ta còn một người em trai và một người em gái, đều đã kết hôn sinh con.
Khương Quảng Quân cũng là lần đầu tiên đến đây, đúng lúc ông cụ có nhà, tiện thể xin ít cây con, thực ra anh nên đến bái phỏng từ sớm mới phải, chỉ là thời gian qua bận quá.
Ngồi một lát, uống chén trà, ông cụ chủ động đề nghị dẫn anh ra sân sau.
Nhà kính trồng hoa được xây ở sân sau, rộng hơn hai trăm mét vuông, chỗ này vốn là một khu vườn nhỏ, đã bị Tào Chính phá đi.
Khương Quảng Quân nghe nói ông cụ này còn đang dạy học sinh, thỉnh thoảng còn được mời đến đại học nông nghiệp giảng bài, đương nhiên thời gian rảnh rỗi ông đều ở nhà chăm chút hoa cỏ của mình.
“Quảng Quân, cậu thích hoa thế à?”
Tào Kỳ Sơn cũng đi theo, anh ta cười hỏi.
“Cũng tàm tạm thôi, chủ yếu là vợ tôi thích.”
“Thế thì đúng là hiếm thấy, tôi còn tưởng cậu cũng là người si mê hoa nữa chứ, cậu không biết đâu, ông già nhà tôi bình thường chẳng cho ai vào nhà kính trồng hoa cả, tôi cũng mới chỉ được vào có vài lần thôi.”
Ông cụ đi phía trước quay đầu lại lườm anh ta một cái:
“Bố nói không cho bọn bay vào bao giờ?
Chẳng qua là đứa nào đứa nấy đều lười chăm sóc đống hoa cỏ này thôi.”
Tào Chính có phần cổ hủ, nhà kính trồng hoa là báu vật của ông, bình thường tới đây ngoài ông ra thì chỉ có mấy đứa học trò, con cháu trong nhà không ai được phép động vào lung tung, sợ chân tay lóng ngóng làm hỏng đống cành lá này.
Khương Quảng Quân lần đầu tiên tới nhà mà đã được vào trong, cũng là nể mặt anh là khách.
Tào Kỳ Sơn cười không nói gì.
Trong nhà kính nhiệt độ cao, độ ẩm nặng, Khương Quảng Quân vừa vào đã cởi cúc áo khoác ra.
Tuy nhiên kiến thức của anh có hạn, rất nhiều hoa cỏ trước mắt anh đều không biết tên, anh cũng chẳng phân biệt được thuộc họ gì loại gì, tóm lại là có loại nở hoa ngũ sắc rực rỡ, loại không nở hoa thì xanh mướt um tùm, từng dãy kệ gỗ xếp đầy ắp những chậu hoa rực rỡ.
Ông cụ giới thiệu cho anh một số loại thường gặp, Khương Quảng Quân chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi vài câu.
“Đây đều là những cây con của năm nay, có mấy chậu giống khá tốt, cậu cứ tùy ý chọn đi.”
Đi vào bên trong nhà kính, Tào Chính chỉ vào một dãy chậu đất nung nhỏ trên mặt đất, bên trong trồng từng cây quân t.ử lan, lá xanh thẫm, phát triển rất tốt.
Khương Quảng Quân cũng không tham, cúi người chọn ba chậu, nhiều hơn nữa thì không chăm sóc nổi.
“Chậu này cũng mang đi luôn đi.”
Trên kệ có một chậu đang nở rộ rất đẹp, hoa đỏ rực rỡ đặc biệt bắt mắt.
Khương Quảng Quân vội xua tay:
“Bác Tào, quân t.ử không đoạt món đồ yêu thích của người khác, chậu này thì thôi ạ.”
Hiện giờ trên thị trường một chậu quân t.ử lan danh tiếng có giá không hề rẻ, anh không nỡ nhận.
“Một chậu hoa mà cậu còn dùng văn chương chữ nghĩa với tôi à!”
Tào Chính đanh mặt lại.
“Cậu thích thì tôi tặng cậu, không có ý gì khác đâu.
Hoa cỏ dù có danh quý đến đâu thì cũng chỉ giới hạn ở việc để cho người ta thưởng thức, nếu chẳng có ai ngắm nhìn thì nó có nở đẹp đến mấy cũng có tác dụng gì?”
Khương Quảng Quân đành phải nhận lấy, do dự một chút vẫn khẽ nhắc nhở:
“Bác Tào, những bông hoa này chắc chắn sẽ tăng giá.”
“Thế tôi tặng mà cậu còn không lấy à?”
Ông cụ trợn mắt, tìm cái túi bọc hoa lại:
“Mau mang đi đi, đừng có lề mề nữa!”
Khương Quảng Quân gãi gãi mũi, thầm nghĩ:
“Ông cụ này đúng là coi tiền bạc như r-ác r-ưởi, có lẽ anh không nên nói nhiều làm gì.”
Tuy nhiên có đi có lại, trước tết, Khương Quảng Quân đã tặng ông cụ một xe hàng tết.
Có mấy thùng hoa quả, các loại thịt kho, hai chai r-ượu ngon, cùng với hải sản vận chuyển từ tỉnh phía nam về, còn có bánh đậu nếp do vợ anh làm.
Ông cụ vui lắm, nói lúc trước ông đi cải tạo, có thể được ăn một miếng thứ này chấm đường trắng thì coi như là được ăn tết rồi.
Vu Hồng Hà cũng mấy năm rồi không làm món này, lần này vẫn là Lâm Hải Dương gửi tới một túi lớn, kết quả chia cho mọi người xong thì phần để lại ở nhà không đủ cho Khương Quảng Quân và các con ăn.
Đúng lúc được nghỉ không có việc gì làm nên cô đã mua ít gạo nếp vàng và đậu về, tự mình đồ hai nồi, ăn thấy khẩu vị cũng khá ổn, dẻo dẻo bùi bùi đặc biệt dai ngon.
Khương Quảng Quân biết ông cụ sẽ thích nên mới cố ý mang tới.
Quả nhiên, món quà này tặng đúng người rồi.
Ăn tết xong, thời tiết dần ấm lên, tuyến đường vận tải đường bộ mới mà Cố Ngạn Khoan quy hoạch, sau mấy lần trắc trở cuối cùng cũng được thông xe như ý nguyện, vì chuyện này mà anh ta và Thẩm Nam suýt chút nữa thì bất hòa.
Cụ thể là chuyện gì thì Khương Quảng Quân không nghe ngóng, tóm lại là không rời khỏi một chữ “Tiền".
Rất nhiều người đều biết Thẩm Nam chơi cổ phiếu lãi đậm, chưa đầy một năm thời gian mà giá trị tài sản đã tăng lên gấp mấy lần, chắc hẳn là không coi trọng lợi nhuận nhỏ mọn của công ty vận tải, xưởng may cũng lâu rồi không hỏi han tới, có khi cần đến cô ta thì thậm chí không liên lạc được, người đang ở Hồng Kông cơ.
Khương Quảng Quân thực sự cạn lời, cảm thấy Thẩm Nam đã điên cuồng rồi, đây không phải là hiện tượng tốt.
“Bố ơi?!”
Nghe thấy con gái gọi mình, Khương Quảng Quân vội vàng thu hồi suy nghĩ, chạy tới đỡ lấy xe đạp.
Viện Viện sắp tốt nghiệp tiểu học rồi, cơ sở trung học của đại học sư phạm cách nhà hơi xa, đi bộ phải mất mười lăm phút, Khương Quảng Quân đã mua một chiếc xe đạp, lúc này đang đưa con gái đến công viên gần nhà, chỗ ít người để tập xe đây.
“Con gái, mình không học cái thứ này cũng được, bố lái xe đưa con đi.”
Viện Viện mệt đến vã mồ hôi hột cũng không chịu dừng lại, con bé đã biết đi rồi, chỉ là không được vững lắm, phải luyện tập thêm mấy lần nữa mới được.
“Vạn nhất bố không có thời gian thì sao ạ?
Chẳng lẽ con lại phải đi chen chúc xe buýt sao?
Hơn nữa rất nhiều bạn đều biết đi rồi, chỉ có con là không biết thôi.”
Khương Quảng Quân bất đắc dĩ mỉm cười, con gái lớn của anh lúc nào cũng hiếu thắng như vậy, mình cũng không đành lòng làm con nhụt chí, cứ đi bồi là được.
Chương 170 Sao lại là cậu đi Hồng Kông?
Khương Quảng Quân cẩn thận bảo vệ Viện Viện, luyện tập thêm nửa giờ nữa mới dừng lại, lấy khăn tay cho con bé lau mồ hôi.
Tự mình ra cửa hàng tạp hóa ở cổng công viên mua hai chai nước ngọt, hai cha con ngồi xuống một chiếc ghế dài.
Lúc này đang là cuối xuân, nắng chiều vừa đẹp, không oi không nóng, gió hiu hiu thổi, chim hót hoa thơm.
Trong công viên có rất nhiều người, từng tốp hai ba người, hoặc là đang vui đùa nô giỡn, tiếng cười nói rộn rã, hoặc là thong thả tản bộ trò chuyện, yêu đương hẹn hò, đều vô cùng thảnh thơi.
Khương Quảng Quân không thích nước ngọt lắm, uống vài ngụm rồi đặt chai sang một bên, nhìn đồng hồ đeo tay.
“Bố ơi, hay là bố về trước đi ạ, con một mình cũng được mà.”
Công viên này ở cổng phía tây đại học sư phạm, cách nhà rất gần, Viện Viện biết bố bình thường rất bận nên không muốn làm lỡ việc chính của anh.
Khương Viện sắp mười hai tuổi rồi, con bé mặc bộ đồ thể thao màu hồng, mái tóc dài đen nhánh buộc đuôi ngựa gọn gàng, ngoại hình ba phần giống bố bảy phần giống mẹ, làn da trắng trẻo mịn màng, vóc dáng cao ráo hơn bạn bè cùng trang lứa, trông đã ra dáng thiếu nữ lắm rồi.
Khương Quảng Quân sao có thể yên tâm để con bé một mình ở đây được:
“Không sao, hôm nay bố không có việc gì cả, ở lại với con thêm một lát nữa.”
“Nhưng mà con gái ạ, mình cũng phải từ từ thôi, d.ụ.c tốc bất đạt mà, con còn nhiều thời gian lắm, cứ thong thả mà tập không phải vội.”
Viện Viện gật gật đầu:
“Cũng là tại con ngốc quá, tay chân không được linh hoạt, ngay cả Hạo Hạo cũng biết đi rồi mà con vẫn chưa biết.”
Bình thường con bé thiếu rèn luyện, thành tích thể d.ụ.c cũng bình thường, không bằng cậu em trai nghịch ngợm.
“Con gái lớn của bố là thục nữ mà, mình không thèm so với mấy đứa nhóc nghịch ngợm đó.”
Khương Quảng Quân mỉm cười, Viện Viện giống vợ anh, từ nhỏ đã trầm tính ít vận động, Hân Hân thì lại khác, nếu không nghiêm khắc quản giáo thì có khi còn nghịch hơn cả đám con trai.
Đôi mắt hạnh của Viện Viện cong lên, uống hết chút nước ngọt cuối cùng, dắt chiếc xe đạp đang dựng một bên đi tập tiếp.
Khương Quảng Quân ngồi trên ghế, không rời mắt quan sát, lúc đầu cô bé đạp xe có hơi loạng choạng, anh nhịn không chạy tới đỡ, may mà cũng không bị ngã xuống, dần dần càng đạp càng mượt, mấy lần đi ngang qua trước mặt anh.
Khương Quảng Quân giơ ngón tay cái với con gái:
“Con gái bố giỏi quá!”
Khen đến mức Viện Viện cười rạng rỡ, đạp xe vững vàng lướt qua trước mặt anh.
Lúc này, từ trong khu rừng phía sau có mấy nam thanh nữ tú cầm vợt cầu lông đi ra.
Trong đó có một người mặc bộ đồ thể thao màu xanh đậm nhìn thấy anh thì sững lại một chút, sau đó đi về phía này.
“Anh Khương.”
“Trùng hợp quá nhỉ Sở Hàm Vũ.”
Khương Quảng Quân nhướng mày trêu chọc:
“Không ngờ cậu cũng có thời gian đến công viên đ-ánh cầu đấy.”
Khóe miệng Sở Hàm Vũ giật giật, phản bác:
“Sao em lại không có thời gian đ-ánh cầu chứ?
Hôm nay là chủ nhật mà, em dù có bận đến mấy cũng không bận bằng đại lão bản như anh được.”
Khương Quảng Quân nhướn mày:
“Đây là bạn học của cậu à?”
Nhóm họ có sáu bảy người, có nam có nữ, trông đều giống sinh viên.
“Đều là bạn cấp ba của em, được nghỉ nên rủ em ra ngoài chơi thôi.”
Sở Hàm Vũ trả lời.
Thực ra cậu ta không thích đ-ánh cầu lắm, cậu ta có một chân hơi thọt nên đ-ánh cầu không được linh hoạt cho lắm, hôm nay là bị kéo đi thôi, vừa nãy cũng không chơi được bao lâu, thuần túy là góp vui.
“Anh Khương, đây là con gái anh à?”
Cậu ta vừa nãy nghe thấy lời khen của Khương Quảng Quân rồi.
Khương Quảng Quân gật gật đầu:
“Là con gái lớn của tôi, Viện Viện lại đây chào chú Tiểu Vũ đi, chú ấy chính là thủ khoa đại học nhà họ Sở đấy.”
Nghe thấy bố gọi, Viện Viện vòng một vòng rồi đạp xe tới, sau đó nhanh nhẹn xuống xe, lịch sự chào hỏi:
“Cháu chào chú Tiểu Vũ ạ!”
“Chào Viện Viện.”
Sở Hàm Vũ có chút ngại ngùng, cậu ta cũng chẳng lớn hơn cô bé bao nhiêu tuổi mà đã thành chú rồi.
“Cháu đang tập xe à?”
“Vâng ạ, cháu sắp lên trung học rồi, trường học cách nhà hơi xa, biết đạp xe đạp thì thuận tiện hơn.
Chú Tiểu Vũ ơi, cháu nghe bố nói chú học về máy tính ạ?”
Sở Hàm Vũ vừa xoay xoay cây vợt cầu lông trong tay vừa trả lời:
“Có phải cháu thấy tò mò lắm đúng không?
Muốn xem thử không?”
Viện Viện thành thật gật đầu, con bé mới chỉ được thấy một lần ở trường của mẹ thôi.
“Vậy thì cháu phải học tốt môn toán và ngoại ngữ nhé, sau này có cơ hội chú sẽ đưa cháu đến trường chú tham quan.”
Viện Viện lại gật đầu, vẻ mặt đầy mong đợi.
Khương Quảng Quân há miệng định nói ở nhà có thể mua một chiếc, nhưng rồi lại thôi.
Bạn học của Sở Hàm Vũ vẫn đang đợi ở phía trước, cậu ta nói chuyện với hai cha con một lát rồi vẫy tay rời đi.
Khương Quảng Quân thấy thời gian không còn sớm nữa cũng đưa con gái về nhà.
Ở nhà, Vu Hồng Hà vừa đi mua thức ăn về đang chuẩn bị nấu cơm, thấy hai cha con về liền cười hỏi:
“Thế nào rồi, Viện Viện biết đi chưa?”
“Con gái lớn của anh thông minh thế này đương nhiên là biết đi rồi.”
Khương Quảng Quân tự hào nói.
“Hân Hân, con đang chơi gì thế?
Bố về cũng không chào một tiếng, say mê thế cơ à.”
Anh bước tới xem thử.
