Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 96
Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:24
“Khương Quảng Quân gạt phắt ngay đi, anh làm sao nỡ để vợ mình phải chịu khổ chịu sở như thế chứ, phải dậy sớm chưa nói, lại còn vừa lạnh vừa mệt nữa, đến đàn ông nhiều người còn chưa chắc đã chịu nổi cái vất vả này.”
Anh chỉ có thể đợi Kiều Lương về.
Thoáng cái đã đến ngày trước Tết Dương lịch, Khương Quảng Quân định thử vận may trước, chỉ g-iết một con lợn.
Kết quả là anh ngồi xổm ở chợ đen, chưa đầy hai tiếng đồng hồ đã bán sạch bách, chỉ còn sót lại mấy khúc xương ống xách về để hầm dưa chua.
Nồi dưa chua sôi sùng sục, đầy ắp cả một nồi hai quai, hương thơm tỏa ra ngào ngạt, bay khắp cả sân.
Vừa hay Tào Vĩnh Niên cầm một xấp đơn đặt hàng của nhà hàng quốc doanh mang tới cho anh.
Biết anh định quay lại nghề cũ, ông đã sớm bắt đầu chạy vạy các mối quan hệ để kéo đơn hàng về.
Không thể hoàn toàn trông chờ vào việc bán ở chợ đen được, quá bấp bênh.
“Hiện giờ chính sách đã bắt đầu nới lỏng hơn rồi, nhưng cháu vẫn nên chú ý một chút, đừng có chủ quan.”
Tào Vĩnh Niên nói xong, ăn một miếng dưa chua cháu ngoại hầm, thấy rất vừa miệng, hài lòng gật gật đầu.
“Thằng nhóc này tay nghề nấu nướng ngày càng lên đấy.”
Khương Quảng Quân mỉm cười, “Nhiều đơn đặt hàng thế này, dượng hai, chắc bác đã hỏi hết các nhà hàng quanh đây rồi chứ ạ?”
“Chưa đâu, mới có mấy nhà thôi, nhiều nhà hàng người ta có kênh thu mua riêng của mình, không cần của mình đâu.”
Ông mang tới bảy đơn đặt hàng, trong đó có bốn nhà là đã từng làm ăn với nhau từ năm ngoái.
“Ngày mai căng tin của công ty vận tải cần ba con lợn hơi, cháu cứ mang tới cho Cố Thần Dục trước đi.”
Khương Quảng Quân gật đầu, vô cùng phấn khởi, “Hôm nay đúng là khởi đầu thuận lợi!”
Bỗng chốc có nhiều đơn đặt hàng thế này, trong lòng anh thầm có dự cảm, mùa đông năm nay việc kinh doanh chắc chắn sẽ phát đạt.
Cũng may phía Tiêu Khánh Phong đã tìm sẵn mấy chục con lợn hơi, tạm thời đối phó được.
“Đúng rồi, chuyện đổi công việc đã có manh mối rồi, bên công ty vận tải có một đồng chí muốn sang nhà máy cơ khí, sau Tết Dương lịch cháu hãy đổi với người ta đi.”
Tào Vĩnh Niên nói.
“Vâng, cảm ơn dượng hai, làm phiền bác quá ạ.”
Khương Quảng Quân vội vàng gắp thức ăn cho ông, bày tỏ lòng biết ơn.
Vốn dĩ công việc ở nhà máy cơ khí đang làm rất tốt, anh lại cứ nhất định đòi đổi, người già bình thường chắc chắn sẽ không hiểu được, có khi còn mắng cho một trận tơi bời ấy chứ, nhưng dượng hai thì không, sau khi nghe xong dự định của anh thì bắt đầu giúp đỡ lên kế hoạch.
“Thằng ranh con, đừng có bày vẽ mấy thứ phù phiếm này với bác!”
Tào Vĩnh Niên giả vờ giận dữ, sầm mặt xuống.
“Rời khỏi nhà máy cơ khí cũng được, chúng ta chẳng việc gì phải chịu cái bộ mặt khó ưa của lão họ Tô kia, chuyển sang công ty vận tải cũng thế thôi, nhưng lần này cháu phải làm cho hẳn hoi đấy, không được nay nghỉ mai nghỉ đâu.”
Khương Quảng Quân cười hì hì, mấy ngày nay phải đi bán thịt lợn nên anh xin nghỉ không ít buổi, dượng hai cứ tưởng anh có tâm tư gì rồi.
Trong lòng anh thấy hơi đắng chát, anh không muốn bị trói buộc, nhưng dượng hai thì cứ sợ anh sẽ thôi việc bỏ bê.
Hiện giờ ông đồng ý cho anh đổi công việc chủ yếu là vì phía nhà máy cơ khí thường xuyên phải đi công tác, bổng lộc thì nhiều thật đấy nhưng lại không chăm lo được cho gia đình.
Nhưng dượng hai không biết rằng sau này anh vẫn phải nghỉ việc vì công ty giải thể, thực ra công ty vận tải còn giải thể sớm hơn.
Giờ chỉ có thể đi bước nào hay bước ấy thôi.
“Dượng hai, đứa trẻ nhà họ Sở năm đó làm thế nào mà chui được vào bãi bảo dưỡng xe thế ạ?
Thật sự không có ai nhìn thấy sao?”
Mỗi một chiếc xe tải đều là tài sản chung, là bảo bối của đội vận tải.
Phía tổ bảo dưỡng từ trước đến nay không cho phép người lạ tùy tiện lại gần, cho dù có bị lấy mất một cái đinh ốc cũng là tổn thất rồi.
Chuyện năm đó chẳng phải là tai nạn, mà là có người cố ý dụ dỗ đứa trẻ đó chui xuống gầm xe để chơi trốn tìm, dượng của anh bị người ta gọi đi, lúc quay lại cũng không nhìn kỹ đã nổ máy thử xe.
Chuyện này hiện giờ không nhiều người biết rõ ngọn ngành, nhưng Khương Quảng Quân người đã sống lại một đời thì có biết được đôi chút.
Tào Vĩnh Niên thở dài một tiếng, ông đương nhiên biết chuyện năm đó có uẩn khúc, ông vốn là lính xuất thân, cảnh giác rất cao, còn từng bí mật điều tra, quả thực có người đứng sau giở trò.
“Bác đã tìm Tô Đình Dịch nói chuyện rồi, anh ta thì tin, nhưng vợ anh ta thì không, bác cũng chịu thôi, lão già này mang cái danh oan ức mười mấy năm rồi, chẳng thèm chấp nhặt với bọn họ, giờ lại còn định gây khó dễ cho cháu ngoại của bác, đúng là nằm mơ giữa ban ngày à?”
Tào Vĩnh Niên nói năng rất đanh thép, mà ông cũng thực sự có bản lĩnh, “Chuyện này cháu đừng có dính líu vào, cứ để người đó cho nhà họ Sở xử lý đi.”
Khương Quảng Quân gật đầu, “Dù cháu có không nói ra thì người đó cũng chẳng nhảy nhót được bao lâu nữa đâu.”
Chuyện này mấy năm sau bị phanh phui, Tô xưởng trưởng và gia đình vợ anh ta đã trả thù người đó không ít, mà còn làm rùm beng lên nữa.
“Vẫn phải cẩn thận một chút, chuyện này cháu cứ để trong lòng thôi, đừng có ra ngoài nói lung tung.”
Tào Vĩnh Niên đã nghĩ thông suốt rồi, dù sao ông cũng đã nghỉ hưu, ở nhà máy cơ khí ai muốn tranh quyền đoạt lợi thì tùy, nhưng không thể để Quảng Quân ở lại đó làm vật hy sinh được.
“Không ngờ thằng nhóc nhà cháu đầu óc cũng nhạy bén gớm.”
Tào Vĩnh Niên nhìn anh đầy vẻ tán thưởng, “Đứa trẻ bác nuôi lớn đúng là khác hẳn, suy nghĩ sâu xa, lại còn có trách nhiệm nữa.”
Ông đang nói đến chuyện anh quay về thành phố, có những người một khi có cơ hội về thành phố là chẳng thiết gì nữa, thậm chí đến cả nhân tính cũng chẳng còn, bỏ vợ bỏ con.
Nhưng Quảng Quân thì khác, trước tiên lo cho vợ con về trước, mình mới tìm cơ hội về sau, trong thời buổi hiện nay mà làm được như thế thật sự là hiếm thấy.
Khương Quảng Quân thầm chột dạ lắc đầu, anh làm sao tốt đẹp được như dượng hai nói chứ.
Anh chỉ là có cái tâm tư ích kỷ của một người đàn ông bình thường, không yên tâm để vợ rời xa mình quá lâu thôi.
Biết làm sao được, vợ anh quá xinh đẹp mà.
Tết Dương lịch vừa qua đi, Khương Quảng Quân đã đổi công việc, sang tổ bảo dưỡng của công ty vận tải làm việc.
Nhiều người biết chuyện xong liền mắng anh là đồ ngốc, nhất là Dư Hưng Dân, tức đến phát điên luôn.
Hễ gặp ai là ông ta lại rêu rao rằng, Khương Quảng Quân ngu ngốc không thu-ốc nào chữa nổi, lại dám đem bánh bao trắng đổi lấy bánh ngô độn, lần này thì lỗ to rồi, sau này có mà hối hận không kịp.
Khương Quảng Quân thì chẳng thèm quan tâm chút nào.
Có điều lúc anh chuẩn bị chuyển đi, Tô Đình Dịch là người vui mừng nhất, chẳng thèm khuyên can lấy một câu, trực tiếp bảo phòng nhân sự làm thủ tục ngay, công việc này của Khương Quảng Quân đổi đi mà không gặp chút trở ngại nào cả.
Phía công ty vận tải thì cũng chẳng sao cả, dù ai đến ai đi cũng không ảnh hưởng gì nhiều.
Khương Quảng Quân cũng đã quen thuộc với các đồng nghiệp ở bên này, trước đây đã từng tiếp xúc nhiều lần, nên nhanh ch.óng thích nghi ngay.
Giờ không phải đi công tác nữa, hằng ngày tan làm đúng giờ, lại còn đón đưa được các con, anh cảm thấy vô cùng hài lòng.
Tuy nhiên hằng ngày vẫn phải dậy sớm để đi lấy thịt lợn, cũng chẳng nhẹ nhàng gì, may mà vài ngày sau Kiều Lương đã về tới nơi.
Vượt ngàn dặm xa xôi mang theo bao lớn bao nhỏ, bản thân cậu ấy chỉ có hai bộ quần áo để thay, còn lại toàn bộ là đồ mang cho Khương Quảng Quân.
Nặng nhất là một trăm cân gạo, Khương Quảng Quân có một phần công điểm chưa kết toán nên đã đổi thành gạo, nhờ cậu ấy mang về giúp.
Rồi nào là thịt thỏ khô, gà khô, thịt lợn sấy và một ít các loại hạt như hạt thông mà mọi người gửi tặng.
Khương Quảng Quân đạp xích lô ra tận ga tàu hỏa đón cậu ấy, đồ đạc chất đầy nửa xe.
“Anh, em nhớ anh ch-ết đi được, anh đi rồi em ăn cơm chẳng thấy ngon chút nào cả.”
Xa nhau nửa năm, Kiều Lương vừa gặp đã ôm chầm lấy Khương Quảng Quân, cậu ấy cao to vạm vỡ như một con gấu xám vậy.
“Một mình ở trong căn nhà to đùng thế đúng là chẳng thú vị gì cả.”
Nếu không phải Lâm Hải Dương thường xuyên sang chơi với cậu ấy chắc cậu ấy buồn đến ch-ết mất.
Khương Quảng Quân cười ha ha, vỗ vỗ vai cậu ấy, chuyển đồ đạc lên xe, bảo cậu ấy cũng ngồi lên luôn, “Đi, theo anh về nhà.”
Kiều Lương gật gật đầu, lên xe ngồi ngay ngắn, cậu ấy chẳng muốn về nhà mình chút nào, mà cậu ấy cũng chẳng còn nhà để về.
“Đội sản xuất năm nay thu hoạch thế nào?”
“Tốt lắm ạ.
Lợn ở trang trại nuôi dưỡng đều đạt tiêu chuẩn rồi, nhất là ba con lợn con mà anh mang về ấy, nặng hơn hai trăm cân rồi, đội trưởng quý như vàng ấy, một con cũng không nỡ bán, đòi giữ lại để làm lợn giống.”
“Còn ao cá thì sao?”
“Ao cá cũng không tệ, trước khi vào đông đã bán được một đợt cá rồi, em còn mang về cho anh mấy con cá khô nữa này.
Đội sản xuất hiện giờ đang triển khai mô hình trồng rau trong nhà màng nữa đấy.
Anh này, anh bảo khi nào thì em mới được về thành phố nhỉ?”
Kiều Lương khẽ hỏi sau lưng anh.
Khương Quảng Quân đang đạp xích lô, không ngoảnh đầu lại, “Thời gian cụ thể anh cũng không biết, nhưng chắc là trước mùa hè năm sau là ổn thôi.”
Mắt Kiều Lương sáng rực lên, xem ra ăn Tết xong về cậu ấy phải nhanh ch.óng chuẩn bị tinh thần, để về đây theo anh Khương gây dựng sự nghiệp thôi.
Về đến ngõ Song Ngô ăn cơm xong, tranh thủ lúc trời vẫn chưa tối hẳn, Khương Quảng Quân đưa Kiều Lương đến căn nhà ở ngoại ô phía Tây.
Hai ngày nay anh thường xuyên qua đây, phòng ốc đã được dọn dẹp rất ngăn nắp, đồ dùng hằng ngày không thiếu thứ gì, đến cả chăn màn cũng có sẵn cả rồi.
Kiều Lương đi vào nhìn một vòng, chính là một căn nhà cấp bốn ba gian bình thường có sân nhỏ, nằm ngay sát lề đường, nhưng tường rào và cổng lớn được xây dựng rất kiên cố, trong nhà có giường sưởi và bếp lò lớn, lại có cả lương thực nữa, chuyện sưởi ấm và ăn uống đều không thành vấn đề.
Cậu ấy vô cùng hài lòng, “Vẫn là anh tính toán chu đáo nhất.”
Biết cậu ấy không muốn về nhà nên đã thuê sẵn nhà cho rồi.
Khương Quảng Quân khẽ hắng giọng một cái, anh chẳng nỡ nói thật rằng mình thuê căn nhà này chẳng phải hoàn toàn vì Kiều Lương, mà phần lớn là để thuận tiện cho việc kinh doanh thôi.
Đúng là một sự hiểu lầm tốt đẹp.
An đốn Kiều Lương xong, sáng sớm ngày hôm sau, Khương Quảng Quân đã dẫn cậu ấy cùng đi lấy thịt lợn.
Hôm nay bốn con lợn, chia ra chất lên hai chiếc xe xích lô, trước tiên mang tới giao cho nhà hàng quốc doanh.
Những đơn đặt hàng lẻ tẻ Khương Quảng Quân đều không nhận, trừ khi là người quen thật sự giới thiệu sang, nể mặt lắm anh mới giao cho thôi.
Bán lẻ tẻ rủi ro lớn quá, lại còn tốn nhiều công sức nữa, cân đo đong đếm thiếu hụt chỗ nọ chỗ kia, mỡ nạc không đều, có người lại hay tính toán chi li, chi bằng mang ra chợ đen giao buôn cho mấy tay trung gian cho xong.
Kiếm ít đi một chút nhưng được cái nhàn thân.
Mấy tay trung gian là do Khương Quảng Quân tự mình liên hệ, chỉ cần thường xuyên ra chợ đen là chắc chắn sẽ quen biết được vài người.
Kiều Lương cuối cùng cũng đã thấy được anh mình kiếm tiền như thế nào, trong lòng thầm khâm phục không thôi.
Đầu óc cậu ấy tuy không linh hoạt bằng Khương Quảng Quân nhưng cũng được cái nhanh nhẹn, lại có sức khỏe hơn người, đúng là một trợ thủ đắc lực.
Chưa đầy bảy giờ sáng, bốn con lợn đã bán sạch bách, Kiều Lương cơ bản đã nắm bắt được quy trình.
Khương Quảng Quân phải đi làm nên không có thời gian, định bàn giao toàn bộ mảng kinh doanh này cho cậu ấy quản lý, hai anh em chia đôi lợi nhuận.
Kiều Lương thì cứ lắc đầu quầy quậy, “Anh, chia cho em nhiều quá rồi, đường đi nước bước là do anh gây dựng, đơn hàng cũng là do anh kéo về, em chỉ bỏ chút sức lực thôi, anh cứ cho em một hai đồng là được rồi.”
Cậu ấy không tham lam.
“Đừng nói thế, anh còn phải đi làm, không thể hằng ngày dậy sớm được, mảng kinh doanh này sau này hoàn toàn trông cậy vào em gánh vác, năm phần là xứng đáng với công sức của em, anh em mình cứ sòng phẳng cho nó thoải mái, thôi, cứ quyết định thế đi.”
Khương Quảng Quân chốt hạ một câu xanh rờn.
Kiều Lương gật gật đầu, không kỳ kèo thêm nữa, thầm nghĩ sau này phải theo anh Khương làm ăn cho hẳn hoi, đừng có để xảy ra sai sót gì.
Mấy ngày tiếp theo, cậu ấy cũng đã quen mặt với Tiêu Khánh Phong, việc kinh doanh ngày càng trôi chảy.
Khương Quảng Quân yên tâm rồi, anh thầm nghĩ, phải tìm thời gian về làng Ngụy Gia xem sao, hai đứa trẻ nhà họ Ngụy đã đi học chưa?
Ngụy Hoành Thịnh bị liệt một cánh tay, chẳng kiếm được mấy công điểm, cũng không biết năm nay nhà họ nuôi được bao nhiêu con gà nữa.
Chương 63 Tởm quá, sau này không được tò mò nữa……
