Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 97
Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:25
“Khương Quảng Quân đạp xích lô, quen đường quen lối đi tới làng Ngụy Gia, tìm đến nhà Ngụy Hoành Thịnh ở cuối làng.”
Ngôi nhà nông thôn này vẫn như xưa, trông chẳng có gì thay đổi, mặc dù cũ kỹ nhưng lại được dọn dẹp vô cùng ngăn nắp.
Khương Quảng Quân bước tới gõ hai cái vào cổng lớn.
Rất nhanh sau đó, bà cụ Ngụy chống gậy đi ra, bà run rẩy đi tới cổng lớn, thấy là Khương Quảng Quân liền lập tức cười hì hì.
Tóc bà đã bạc trắng, vẫn quấn chiếc khăn len màu xanh đen có miếng vá như trước, dáng người trông còn còng hơn năm ngoái, bà cụ trông già đi khá nhiều.
Bà mời Khương Quảng Quân vào nhà, trêu chọc bảo:
“Tôi đã bảo hôm nay mí mắt cứ giật liên hồi thế này, hóa ra là cậu Quảng Quân tới chơi đấy à.”
Đây chính là thần tài của nhà bà đấy.
Năm ngoái nhờ có Quảng Quân, không chê bai bà, bằng lòng dẫn cái thân già này cùng kiếm tiền, tháng đó bà kiếm được những sáu bảy mươi đồng bạc.
Số tiền này tưởng không nhiều nhưng lại giải quyết được nhu cầu cấp bách của nhà bà, ít nhất là hai đứa cháu nội có tiền đóng học phí, không phải bỏ học nửa chừng, bản thân bà cũng có tiền mua vài thang thu-ốc uống.
Lũ trẻ còn quá nhỏ, con trai bà lại tàn tật không kiếm được mấy công điểm, nếu bà mà ngã xuống thì cái nhà này coi như xong đời, bà phải vực dậy tinh thần thôi.
Quảng Quân hôm nay tới chắc chắn là để thu mua gà rồi, năm nay bà nuôi tận mười con gà đấy.
Đương nhiên là nuôi giấu giếm rồi, nhưng người trong làng dù có biết cũng chẳng ai nói ra nói vào làm gì, mọi người đều đang lén lút nuôi cả thôi.
“Bác ơi, sức khỏe bác vẫn tốt chứ ạ?”
“Vẫn tốt, vẫn còn ráng thêm được vài năm nữa.”
Khương Quảng Quân mỉm cười đi vào nhà, đặt túi đồ trên tay xuống, anh mang cho bà cụ ít đặc sản vùng Đông Bắc, cũng gần một năm rồi không sang đây.
“Chú Khương ạ.”, “Cháu chào chú ạ.”
Hai đứa nhỏ vẫn còn nhớ anh đấy.
Khương Quảng Quân xoa xoa đầu từng đứa một, từ trong túi móc ra một nắm kẹo hoa quả đưa cho bọn trẻ.
Hai đứa nhỏ nhìn bà nội, thấy bà gật đầu mới dám nhận, cảm ơn xong lại tiếp tục vào phòng trong làm bài tập, không làm phiền người lớn nói chuyện, đúng là rất có giáo dưỡng.
“Bác ơi, anh Hoành Thịnh đâu rồi ạ?”
Khương Quảng Quân nhìn quanh một vòng, chỉ thấy bà cụ và hai đứa nhỏ ở nhà, không thấy Ngụy Hoành Thịnh đâu.
“Nó đi giúp người ta một tay rồi, trong làng có nhà hôm nay làm đám cưới.”
Con trai bà một tay chẳng làm được việc gì nặng nhọc nhưng không thể không có mặt được.
Khương Quảng Quân gật đầu, đi thẳng vào vấn đề chính:
“Bác ơi, trong làng mình có nhiều nhà nuôi lợn không ạ?”
“Nhiều chứ, nhà nào mà chẳng nuôi một con, nếu không chỉ trông chờ vào mấy cái công điểm trên ruộng thì kiếm được bao nhiêu tiền?”
Bà cụ Ngụy vừa nói vừa bốc một nắm lạc cả vỏ từ cái tủ ở đầu giường sưởi ra.
“Ăn đi, lạc nhà trồng đấy.”
Khương Quảng Quân chẳng khách sáo gì, bóp một hạt bóc vỏ ra, bên trong là ba hạt lạc màu đỏ, ném vào miệng ăn thấy bùi thơm lắm.
“Bác này, cháu đang làm việc ở công ty vận tải, đơn vị cần vài con lợn hơi, bác giúp cháu hỏi xem trong làng có nhà nào muốn bán không ạ.”
“Lợn hơi à?”
Bà cụ Ngụy hơi khựng lại một chút, sau đó nói:
“Được, để lát nữa bác đi hỏi giúp cháu, cần mấy con?”
Nhà bà cũng có một con nhưng định để dành để nộp sản lượng.
“Lần này trước tiên cháu cần bốn con, giá cả chắc chắn sẽ không thấp hơn trạm thu mua đâu, lại còn tặng thêm mấy tờ phiếu công nghiệp nữa.”
Khương Quảng Quân nói.
Bà cụ Ngụy tuy già nhưng đầu óc chẳng lú lẫn chút nào, nhanh ch.óng hiểu ra ý đồ của Khương Quảng Quân.
“Quảng Quân này khi nào cháu cần?”
“Ngày mai cháu lái xe qua đây chở, ngoài ra cháu còn cần thêm hai mươi con gà nữa, gà trống hay gà mái đều được, vẫn theo quy định cũ, một con gà trả bác ba hào tiền công, nhưng một con lợn cháu chỉ trả được năm hào thôi.”
Chẳng phải anh keo kiệt đâu, lợn hơi anh chẳng kiếm được bao nhiêu tiền cả.
Bà cụ Ngụy gật đầu cái rụp, “Được!”
Chuyện này quá ổn rồi, đôi mắt đục ngầu của bà lão tràn đầy vẻ phấn khởi, việc kinh doanh của Quảng Quân làm lớn rồi, lần này bỗng chốc cần những hai mươi con gà, lại còn cả lợn nữa, xem ra thân già này của bà mùa đông năm nay cũng có thể kiếm thêm được kha khá tiền rồi.
Thấy bà lão vui mừng, Khương Quảng Quân mỉm cười, hôm nay anh thực sự mang theo nhiệm vụ thu mua của đơn vị tới đây mà.
Là chú Cố tìm việc cho anh làm.
Chủ nhật này có hai đồng chí chuẩn bị kết hôn, định tổ chức tiệc cưới ở căng tin đơn vị, ngày cưới lại trùng nhau nữa chứ, khiến phòng thu mua bên kia một phen luống cuống tay chân, thực sự là đến cuối năm rồi các nhân viên thu mua đều bận tối mày tối mặt, chẳng phân thân ra được.
Khương Quảng Quân tạm thời sang đó giúp một tay, trong túi anh có thẻ nhân viên thu mua do đơn vị cấp.
Biết làm sao được, chú Cố quý anh, bảo anh ở tổ bảo dưỡng suốt ngày quay quanh đống sắt vụn thì phí quá, thế là điều anh sang phòng thu mua làm việc, khiến dượng hai của anh tức đến râu tóc dựng ngược cả lên nhưng cũng chẳng ngăn cản.
Khương Quảng Quân thì cầu còn chẳng được, như vậy anh còn có thể tranh thủ mang theo ít đồ riêng nữa, việc kinh doanh có thể quang minh chính đại mà làm.
Hơn nữa trứng không nên để chung một giỏ, năng lực của Tiêu Khánh Phong có hạn, chủ yếu là số lượng lợn hơi ở công xã Thanh Thủy cũng có hạn, anh phải tìm cách phát triển ra bên ngoài, mở thêm đường đi nước bước khác, nếu không lỡ xảy ra chuyện gì thì dễ bị ch-ết đứng ở công xã Thanh Thủy lắm.
Mẹ con bà cụ Ngụy là lựa chọn không tồi, dù sao cũng là chỗ quen biết từ hai đời rồi, còn khiến anh yên tâm hơn cả Tiêu Khánh Phong nữa.
Ở nhà họ Ngụy nán lại hơn nửa tiếng đồng hồ, Khương Quảng Quân mới rời đi, về nhà vẫn còn có việc khác nữa.
Ngày hôm sau anh lái xe tải tới.
Lúc vào làng đã gây ra một trận xôn xao không nhỏ, rất nhiều người đều chạy ra đứng xem.
Bốn con lợn và hai mươi con gà đã chuẩn bị sẵn sàng, cân xong xuôi đưa lên xe, tiền và phiếu được thanh toán sòng phẳng tại chỗ, tiền công của bà cụ Ngụy anh cũng đã bí mật đưa rồi.
Ngụy Hoành Thịnh đứng bên cạnh nhìn, bà già nhà mình ngày càng lợi hại, lần này kiếm được những tám đồng bạc.
Từ hôm qua, dân làng nghe nói nhà họ bắt mối được với một nhân viên thu mua trên thành phố, ai nấy đều chạy tới hỏi han, không muốn bán gà thì cũng muốn bán lợn, khiến bà già nhà anh bận đến tối mày tối mặt.
Anh cũng đi theo giúp một tay, ghi chép được cả một trang giấy.
Khương Quảng Quân kéo anh ra một góc nói chuyện.
“Anh Hoành Thịnh, anh chuẩn bị thêm hai mươi con gà nữa đi, tối mai em qua lấy, chúng ta gặp nhau ở đầu làng thôi, em không vào làng nữa.”
Đây là đồ anh tự mình cần.
Ngụy Hoành Thịnh hơi phấn chấn, vội vàng gật đầu, “Quảng Quân em cứ yên tâm, bảo đảm sẽ không có sai sót gì đâu.”
Khương Quảng Quân nói qua một chút yêu cầu, không được g-ầy quá, khó bán lắm, mấy con gà này tuy mùi hôi lại hay kêu oai oái nhưng mà kiếm ra tiền thật đấy, anh từ tay trái sang tay phải mang ra chợ đen bán, một con ít nhất cũng kiếm được một đồng bạc.
Hai mươi con là hai mươi đồng, nhặt tiền cũng chẳng sướng được như thế này đâu nhỉ?
Mặc dù không kiếm được nhiều bằng bán thịt lợn nhưng được cái nó nhanh, lại chẳng cần người khác giúp đỡ, dù sao thì anh cũng chẳng chê ít đâu.
Lái xe về đơn vị bàn giao xong xuôi, đến giờ tan làm, Khương Quảng Quân đi thẳng về nhà.
Bọn trẻ giờ đã có Quảng Đình giúp đón rồi nên không vội, anh phải ở lại giúp vợ nấu cơm.
Kỳ thi cuối kỳ đã kết thúc, trường đã cho nghỉ đông rồi.
Dư Hồng Hà môn nào cũng đạt loại ưu, Tưởng Xuân Yến cũng không bị trượt môn nào, Phương Tĩnh thì trượt tận ba môn, bị giáo viên hướng dẫn gọi lên nói chuyện, lúc về mắt đỏ hoe vì khóc.
Nhưng đường là mình tự chọn, trách được ai đây?
Cứ đợi mà thi lại thôi.
Dư Hồng Hà lắc đầu, không thèm nghĩ đến mấy chuyện đó nữa, cô chuẩn bị nhân bánh để bắt đầu gói sủi cảo.
Khương Quảng Quân sáng nay bảo lại thèm sủi cảo rồi, anh có ăn hằng ngày cũng chẳng thấy chán, thèm thì gói thôi, lũ trẻ cũng thích ăn nữa.
Ăn cơm xong, Khương Quảng Quân xách theo hai mươi cân gạo, lại lấy thêm ít hạt thông bỏ vào xe mang sang cho bố mẹ.
Anh cũng đã một thời gian rồi không qua khu nhà tập thể, dạo này bận quá, thực sự không có thời gian, chỉ có thể tranh thủ lúc tối mịt mới qua được.
Đến ngõ Tiền Đồng thì bố mẹ anh vừa ăn cơm xong, đang ngồi ở phòng khách nghe đài radio.
Khương Phượng Thục không thèm ngó ngàng đến đống đồ anh mang tới mà hỏi trước:
“Quảng Quân này, muộn thế này con sang đây có việc gì à?”
“Không có việc gì ạ, con chỉ sang mang ít gạo thôi ạ.
Mẹ, Quảng Bình đâu rồi ạ?”
“Nó đi chơi vẫn chưa về đâu.”
Khương Phượng Thục vừa dứt lời thì Lý Quảng Bình từ ngoài đi về tới nơi.
Cậu nhóc cười hì hì, “Anh hai, anh tìm em có việc gì thế ạ?”
“Tìm chú đi ăn thịt, thế còn đi được không?”
Phía Kiều Lương bận túi bụi, anh cũng không thể hằng ngày đi theo được, anh muốn bảo Quảng Bình sang giúp một tay.
Tìm người khác anh chẳng yên tâm chút nào.
“Đi chứ ạ, chuyện tốt như đi ăn thịt sao lại không đi được cơ chứ.”
“Thế thì năm giờ sáng mai, vẫn ở trước cửa nhà hàng Hồng Kỳ, chú cứ đứng đó đợi, Kiều Lương dáng người cao to vạm vỡ, nhìn cái là nhận ra ngay.”
Khương Quảng Quân dặn dò kỹ lưỡng:
“Làm cho hẳn hoi vào, anh không để chú thiệt đâu.”
“Anh cứ yên tâm đi anh hai, em bảo đảm sẽ làm thật tốt ạ.”
Lý Quảng Bình vỗ vỗ ng-ực cam đoan.
Khương Quảng Quân gật đầu, thời gian không còn sớm nữa, anh còn phải về, nói xong liền bước ra ngoài, Lý Quảng Bình lẽo đẽo theo sau.
“Anh hai, mẹ mình đợt trước vừa mới tẩn cho góa phụ Vưu một trận đấy ạ.”
Chuyện này phải nói với anh hai một tiếng mới được.
Khương Quảng Quân nghe xong liền dừng bước, “Mụ ta lại tái phát tật cũ à?”
Cái đồ mặt dày không biết xấu hổ, lại bắt đầu quyến rũ bố anh rồi à.
“Không phải ạ, là tình cờ gặp trên đường thôi, mụ ta bảo bố mình chở đi nhờ một đoạn, bố mình sợ quá đạp xe chạy mất tiêu.”
Lý Quảng Bình hôm đó nghe không rõ lắm, mẹ cậu không cho trẻ con nghe mấy chuyện này.
Khương Quảng Quân nghĩ một chút là biết ngay chuyện gì, góa phụ Vưu và lão thợ cắt tóc ở tiệm cắt tóc có quan hệ không đứng đắn, thường xuyên xuất hiện ở phía Bắc thành phố cũng chẳng có gì lạ khi bố anh bắt gặp.
“Được rồi, anh biết rồi, sáng mai chú mặc thêm áo vào, đừng để bị cảm lạnh đấy.”
Khương Quảng Quân vẫy vẫy tay rồi rời đi.
Trời đã rất khuya rồi, may mà có đèn đường, anh lại thuộc đường nên đạp xe rất nhanh đã về đến ngõ Song Ngô.
Không ngờ ở đầu ngõ lại bắt gặp Hồ Tuấn Kiệt, anh ta đang chuẩn bị đi ra ngoài, còn chào hỏi Khương Quảng Quân nữa chứ.
Khương Quảng Quân tùy tiện ừ một tiếng, cái gã này da mặt dày thật đấy, lần trước bị Lục Xuyên dọa cho suýt tè ra quần, giờ lại như không có chuyện gì xảy ra, nhưng mà muộn thế này còn đi đâu nhỉ?
Không lẽ hai vợ chồng lại cãi nhau nữa à?
Khương Quảng Quân lắc đầu, chẳng liên quan gì đến mình, anh cũng chẳng thèm để ý, dắt xích lô vào sân rồi khóa c.h.ặ.t cửa lại.
Dư Hồng Hà đang chăm sóc các con vệ sinh cá nhân, Hân Hân là đứa thích nghịch nước nhất.
Con bé ngồi trên cái ghế đẩu nhỏ, hai cái chân nhỏ xíu dẫm trong chậu nước, bì bõm bì bõm, nước b-ắn tung tóe khắp sàn.
Dư Hồng Hà tức quá, giơ tay tét vào m-ông con bé một cái, “Sao con còn nghịch hơn cả các anh thế hả!”
Hân Hân cười nắc nẻ, “Vui mà mẹ.”
“Vui cũng không được nghịch, buổi tối sàn nhà ướt sũng thế này trong phòng sẽ bị ẩm đấy.”
“Bố ơi, mẹ đ-ánh con.”
Con bé vừa thấy Khương Quảng Quân về đã bắt đầu mách lẻo.
“Con đáng bị đ-ánh lắm.”
Khương Quảng Quân chẳng thèm chiều chuộng con bé đâu.
“Hừ!”
“Hừ cái gì mà hừ, lát nữa lau sạch sàn nhà đi, con hai tuổi rưỡi rồi, phải biết điều rồi chứ.”
