Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 98
Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:25
“Thấy bố sầm mặt xuống, Hân Hân không dám hó hé gì nữa, rửa chân xong, Khương Quảng Quân đưa cho con bé một miếng giẻ lau, bảo con bé lau sàn.”
Con bé ngoan ngoãn làm theo ngay.
Viện Viện và Hạo Hạo cũng lại giúp một tay.
Dư Hồng Hà đứng bên cạnh quan sát, Hân Hân là một đứa trẻ lanh lợi, hơi nghịch ngợm, là đứa có cá tính nhất trong ba đứa con, không nghiêm khắc với con bé một chút là không được.
Ngày hôm sau, hai vợ chồng sát vách lại cãi nhau to.
Hóa ra là Mã Mỹ Hà ăn cơm tối xong liền sai Tiểu Nguyệt đi rót nước cho bà ta uống.
“Mỹ Hà à, Tiểu Nguyệt còn nhỏ, bảo con bé rửa rau hay phụ giúp việc vặt thì được, em đừng để con bé động vào nước nóng, nguy hiểm lắm đấy.”
Hồ Tuấn Kiệt thực sự nhìn không nổi nữa, bèn lên tiếng nhắc nhở bà ta một câu.
“Tôi không cần biết, anh không chăm sóc tôi thì để con gái anh chăm sóc!”
Mã Mỹ Hà bụng mang dạ chửa khệ nệ, vóc dáng xuống cấp trầm trọng, làn da thô ráp xỉn màu, mặt đầy thịt mỡ, bà ta ngày càng trở nên xấu xí, Hồ Tuấn Kiệt nhìn mà chẳng nỡ nhìn thêm, buông đũa xuống luôn.
Bữa cơm tối này ăn mà chẳng thấy ngon lành gì cả, anh ta thấy hối hận vô cùng, lúc đầu chỉ vì nhất thời không kìm chế được mà chui vào chăn với người đàn bà này.
Mã Mỹ Hà tiếng tăm rất xấu, ngoài hai mươi tuổi rồi mà vẫn chưa lấy chồng, lại còn kén cá chọn canh, người bình thường bà ta chẳng thèm ngó ngàng tới.
Hồ Tuấn Kiệt là học sinh cấp ba, làm bác sĩ nhỏ ở trạm xá làng, bố anh ta cũng làm ngành y, gia cảnh khá giả nhưng nhà họ Mã ở địa phương đó còn ghê gớm hơn.
Sau khi kết hôn với Mã Mỹ Hà, người ta liền lo lót cho anh ta lên trạm y tế công xã làm việc, hai người cũng đã có con trai rồi, cuộc sống coi như cũng tạm ổn.
Còn về người vợ cũ của anh ta, cũng chính là mẹ ruột của Tiểu Nguyệt, vì Mã Mỹ Hà mà phải ly hôn, đó là một người phụ nữ rất hiền thục.
Nếu lúc đầu không ly hôn, Hồ Tuấn Kiệt lắc đầu, không ly hôn thì anh ta chẳng thể đỗ đại học được.
Không muốn cãi nhau với Mã Mỹ Hà, anh ta khoác áo đại y rồi đi ra khỏi nhà, vừa hay Khương Quảng Quân từ chợ đen về, hai mươi con gà đã bán sạch bách, lúc này trời đã tối mịt rồi.
Đầu ngõ chẳng có bóng người nào.
Anh không ngờ lại bắt gặp Hồ Tuấn Kiệt lần nữa.
Biết làm sao được, mắt anh thính lắm, Hồ Tuấn Kiệt cứ lén lén lút lút, đã hai buổi tối liên tiếp rồi, cái gã này cứ đi về phía Nam.
Phía đó có ai đang quyến rũ anh ta hay sao?
Khương Quảng Quân không kìm được trí tò mò, nhanh ch.óng dắt xe vào sân, sau đó quay người bám theo.
Tốc độ của Hồ Tuấn Kiệt không nhanh, chắc là anh ta không thuộc địa hình lắm, cộng thêm trời tối mắt kém, đi lòng vòng hồi lâu mới chui vào con hẻm phía sau tiệm cắt tóc.
Trong hẻm tối om om, Khương Quảng Quân hơi lưỡng lự một chút nhưng vẫn bám theo, chỉ có điều anh chậm một bước, Hồ Tuấn Kiệt đã biến mất tiêu rồi!
Anh nghi hoặc nhìn quanh hồi lâu, nhanh ch.óng phát hiện ra có một cái cửa sổ sau, rất nhỏ, vuông vức.
Vừa đủ để một người chui lọt, nhưng Khương Quảng Quân ước chừng cái thân hình như mình thì chắc là khó mà chui vào được.
Anh lặng lẽ áp sát vào chân tường lắng nghe, bên trong quả nhiên có tiếng động, xem ra đây là một cái hang chuột, bên trong giấu một đôi chuột hôi hám, nhưng mà giấu cũng kỹ thật đấy, khiến anh tìm mãi mới thấy.
“Tuấn Tuấn ơi~”
“Chị Liễu Liễu ạ.”
“Oẹ!”
Khương Quảng Quân vội vàng bịt miệng lại, nhanh ch.óng rời khỏi con hẻm, đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, tởm ch-ết đi được, anh thực sự chịu không nổi.
Ra khỏi hẻm, anh thở hổn hển vài hơi thật sâu, lúc này dạ dày mới thấy dễ chịu hơn đôi chút, sau này nhất định không được tò mò nữa, tởm quá đi mất.
Tuy nhiên đi được vài trăm mét anh lại dừng bước, quay trở lại mặt trước của tiệm cắt tóc.
Trên đường có đèn đường, tuy hơi mờ ảo nhưng mặt tiền đã đóng cửa kín mít trông rất rõ ràng, chẳng thấy có gì bất thường cả.
Trong tiệm cũng không có tiếng động gì, nhưng nếu áp tai vào cửa lắng nghe kỹ thì sẽ thấy tiếng sột soạt, cọt kẹt, cứ như tiếng lũ chuột đang gặm bao lương thực vậy, giữa đêm hôm khuya khoắt nghe mà thấy rợn tóc gáy.
Anh nhìn quanh hồi lâu, cuối cùng cũng vớ được nửa viên gạch, sau đó vòng ra con hẻm phía sau, nhằm thẳng vào cửa sổ mà ném tới.
Xoảng!
Kính vỡ tan tành rơi đầy đất.
Ngay lập tức vang lên tiếng hét ch.ói tai của người phụ nữ, sau đó im bặt ngay lập tức, tiếp đó là tiếng rên hừ hừ của người đàn ông.
Bên trong không bật đèn, tối om om, chẳng nhìn rõ tình hình thế nào cả.
Khương Quảng Quân khinh bỉ “phì” một tiếng rồi quay người rời khỏi con hẻm.
Hai người ở trong phòng sợ đến mức run cầm cập, bịt c.h.ặ.t miệng lại, nửa ngày chẳng dám gây ra một tiếng động nào, chỉ sợ người bên ngoài xông vào.
“…
Hình như người đi rồi?”
“Ôi mẹ ơi, dọa ch-ết em rồi, Tuấn Tuấn à, anh dậy đi, nặng quá đi mất.”
“Anh, anh không cử động được, bị chuột rút rồi.”
“……?!”
Hai người một phen hốt hoảng, luống cuống tay chân nhưng chẳng dám nói to.
Khương Quảng Quân thì chẳng biết mấy chuyện đó, anh sải bước đi về nhà, trong lòng thấy khoan khoái vô cùng, không nhịn được mà huýt sáo vang trời.
Mang theo nét phóng khoáng đầy ngông cuồng của một chàng trai trẻ.
Đã lâu lắm rồi anh không đi đ-ập kính nhà người ta, tay nghề vẫn còn chuẩn lắm, một phát trúng ngay mục tiêu.
Chương 64 Số tiền này anh nhất định phải kiếm được bằng được.
Khương Quảng Quân về tới nhà, cửa lớn vẫn đang bật đèn, thầy Khám đang đứng ở giữa sân, trông dáng vẻ thì có lẽ là đang đợi anh.
“Tiểu Khương này, anh về rồi đấy à, tôi muốn bàn với anh một chút việc.”
Giọng thầy Khám rất nhỏ, ra hiệu bảo anh đi xuống dưới hiên dãy nhà phía Tây nói chuyện.
Khương Quảng Quân đóng cửa lớn lại rồi đi theo, “Có chuyện gì thế ạ, thầy Khám cứ nói đi ạ.”
“Tôi có một người bạn, nhờ tôi giúp mua ít thịt lợn và gà làm sẵn.”
Khương Quảng Quân nghe xong liền hớn hở ra mặt ngay lập tức, thầy Khám đây là đang mang mối làm ăn tới cho anh mà.
“Thầy cứ nói đi ạ, cần bao nhiêu ạ?
Phía bên em phải chuẩn bị trước một chút ạ.”
Người khác đặt hàng ít anh sẽ không nhận, nhưng thầy Khám thì chắc chắn phải nhận rồi.
“Họ cần hơi nhiều một chút.”
Thầy Khám đẩy gọng kính lên, một lần nữa hạ thấp giọng xuống, “Ba trăm cân thịt lợn, lấy cả sườn, móng giò nữa, nội tạng thì lấy của một con lợn, ngoài ra còn cần hai mươi con gà nhỏ của năm nay, cái này nhất định phải được làm sạch sẽ rồi, hơi nhiều một chút, Tiểu Khương này phía bên anh có thuận tiện không?”
Mẹ của người bạn già của ông sắp đến ngày sinh nhật rồi, cộng thêm việc con cái kết hôn nữa, đúng là song hỷ lâm môn, người thân bạn bè chắc chắn sẽ tụ tập đông đủ, nhà lại không thiếu tiền nên muốn chuẩn bị nhiều nguyên liệu một chút.
Đương nhiên là ra nhà hàng cũng được, nhưng chẳng phải là do bà cụ sức khỏe không tốt, thời tiết lại lạnh nên không muốn đi lại vất vả, định tổ chức vài mâm tại gia luôn cho xong, rồi mời một đầu bếp chuyên nghiệp về nấu.
Thịt lợn chắc chắn phải chuẩn bị nhiều một chút, ăn không hết thì chia cho mọi người, dù sao cũng hiếm thấy nhà ai mà không thiếu thịt cả.
Khương Quảng Quân nghe xong liền nói ngay:
“Không thành vấn đề ạ, em sẽ để cho thầy giá bán buôn ạ.”
“Không cần đâu, cứ lấy theo giá bình thường thôi.”
Thầy Khám xua xua tay, ông chẳng muốn kiếm tiền chênh lệch ở giữa làm gì, mà cũng chẳng thiếu mấy chục đồng bạc đó.
Ông chỉ là muốn giúp đỡ một tay thôi.
Tuy nhiên Khương Quảng Quân trong lòng cũng biết rõ, một lần mua nhiều thịt như vậy chắc chắn không thể lấy theo giá bán lẻ ở chợ đen cho người ta được, nhất định phải rẻ hơn một chút.
“Thầy cho em xin địa chỉ ạ, em chuẩn bị xong xuôi sẽ mang qua ngay ạ.”
“Không vội, tối kia lúc tám giờ anh mang qua đó là được rồi.”
Thầy Khám vừa nói vừa móc từ trong túi ra một mẩu giấy đưa cho anh.
Khương Quảng Quân mỉm cười nhận lấy mẩu giấy, đúng là người có học làm việc chu đáo thật đấy, địa chỉ đã được viết sẵn cả rồi.
Anh mượn ánh sáng lờ mờ của bóng đèn ngoài sân nhìn lướt qua, địa chỉ là ở khu biệt thự có sân vườn phía Đông cổng lớn trường Đại học Sư phạm.
Theo anh được biết thì khu vực đó toàn là những trí thức cao cấp sinh sống, chắc chắn là không thiếu tiền rồi.
Ba trăm cân thịt thì phải g-iết hai con lợn mới đủ, nhưng lần này anh không định tìm Tiêu Khánh Phong.
Anh sẽ tự mình nghĩ cách khác.
Hơn nữa nhiều thịt như vậy chắc chắn không phải là một người cần, nhưng anh chẳng thèm quan tâm đến chuyện đó, số tiền này anh nhất định phải kiếm được bằng được.
Khương Quảng Quân còn nói thêm vài câu với thầy Khám rồi mới đi vào phòng, bọn trẻ đều đã đi ngủ cả rồi.
Vì theo dõi Hồ Tuấn Kiệt nên anh về muộn, lại nói chuyện với thầy Khám hồi lâu, giờ đã gần chín giờ rồi, trong nhà im phăng phắc.
Vợ anh đang ngồi đọc sách dưới ánh đèn, thấy anh về thì đặt cuốn sách xuống.
Khương Quảng Quân bưng cái ca nước trên bàn lên uống vài họng nước, sau đó cởi áo đại y ra đi rửa mặt, vừa rửa vừa kể cho vợ nghe về chiến tích lẫy lừng của mình tối nay.
Dư Hồng Hà nghe mà cười ngặt nghẽo, cái gã này đúng là xấu tính thật đấy, đêm hôm khuya khoắt đi đ-ập kính nhà người ta, nhưng mà đ-ập hay lắm.
Hồ Tuấn Kiệt nhát gan chắc chắn là sợ đến mức sun vòi rồi.
“Quảng Quân này, anh bảo hai người họ làm thế nào mà bắt sóng được với nhau nhỉ?
Hai người họ chắc phải chênh nhau đến mười tuổi ấy chứ?
Hồ Tuấn Kiệt đúng là chẳng kén cá chọn canh gì cả.”
Dư Hồng Hà vẻ mặt đầy vẻ khinh bỉ, có vợ rồi mà còn ra ngoài hú hí, Khương Quảng Quân thấy tởm, cô lại càng thấy có chút không thể tin nổi.
Cái góa phụ Vưu kia dù có xinh đẹp dịu dàng đến mấy, dù có biết mê hoặc đàn ông đến mấy thì tuổi tác cũng là một vấn đề nan giải, nói một câu khó nghe thì chẳng mấy năm nữa là đến tuổi mãn kinh rồi, Hồ Tuấn Kiệt khẩu vị đúng là độc lạ thật.
Khương Quảng Quân lau khô nước trên mặt, Dư Hồng Hà lấy một ít kem Tuyết Hoa, Khương Quảng Quân thấy vậy liền nghiêng đầu định né tránh nhưng bị cô tóm gọn lại ngay, xoa thẳng lên mặt anh.
“Xoa nhiều một chút cho da đỡ khô.”
Về thành phố bồi bổ mấy tháng, da mặt Khương Quảng Quân cuối cùng cũng không còn đen nhẻm như lúc đầu nữa, biết làm sao được, một vụ thu hoạch mùa hè có thể khiến người ta cháy nắng bong tróc mất mấy lớp da, thực sự là vất vả lắm.
“Tóc của anh lại đến lúc phải cắt rồi đấy.”
Người đàn ông này cứ mỗi tháng lại đi hớt tóc một lần.
Khương Quảng Quân chẳng thích cái mùi thơm trên mặt chút nào nhưng chẳng còn cách nào khác, vợ xoa cho mà.
Anh sờ sờ lên đầu mình, tóc quả thực đã dài ra rồi, “Mai anh sang phía Bắc cắt.”
Tiệm cắt tóc ở ngã tư phía Nam kia anh chẳng bao giờ bước chân vào nữa, cũng chẳng cho vợ dắt con qua đó.
“Cái tiệm đó đúng là một ổ dâm ô.
Hồ Tuấn Kiệt một sinh viên đại học từ nơi khác tới, trông dáng vẻ thư sinh, ăn mặc cũng chẳng đến nỗi nào, bị góa phụ Vưu nhắm trúng cũng là chuyện bình thường thôi.”
“Anh ta thì có bao nhiêu tiền chứ?
Mã Mỹ Hà quản c.h.ặ.t như vậy mà.”
Dư Hồng Hà thấy góa phụ Vưu tính toán sai lầm rồi.
Thế nhưng Khương Quảng Quân lại nói:
“Đàn ông muốn lập quỹ đen thì có gì là khó đâu.”
“Thế anh lập được bao nhiêu quỹ đen rồi?”
Dư Hồng Hà mỉm cười nhìn anh.
Khương Quảng Quân bị cô nhìn mà thấy rờn rợn cả người, mình đây là bị sập bẫy rồi à?
“Anh, anh có làm gì khuất tất đâu mà phải lập quỹ đen làm gì chứ?”
Nói xong anh đắc ý cười bảo:
“Vợ ơi, em định gài bẫy anh à?”
Tiếc là đã bị anh phát hiện ra rồi.
“Em chẳng định gài bẫy anh đâu, Tiểu Khương vốn luôn là một đồng chí tốt, em rất yên tâm, nhưng mà phải giữ vững phong độ đấy nhé, đừng có mà chủ quan đấy.”
Dư Hồng Hà nói xong liền vỗ vỗ vai anh, cái dây đàn này lúc cần căng thì cũng phải căng một chút.
Thấy vợ vẫn rất tin tưởng mình, Khương Quảng Quân choàng vai cô, hôn nhẹ lên má một cái, còn mấy lời phía sau thì bị anh tự động bỏ ngoài tai luôn.
Dù sao thì mỗi lần kiếm được tiền dù nhiều hay ít anh chẳng bao giờ giữ trong người cả, về đến nhà là nộp sạch cho vợ ngay.
“Hoan nghênh vợ kiểm tra sổ sách bất cứ lúc nào ạ.”
“Được rồi, đừng có dẻo mỏ nữa,” Dư Hồng Hà nói xong liền cầm cuốn sách lên, “Anh bận rộn cả ngày rồi đi ngủ sớm đi, em đọc thêm một lát nữa.”
