[trọng Sinh Tn 60] Xưởng Cơ Khí Những Năm 60 - Chương 344
Cập nhật lúc: 27/12/2025 15:02
“Bố ơi, là thư của anh họ Ba gửi đấy ạ.” Văn Tú vừa thấy không phải thư của Đỗ Đắc Mẫn thì lập tức bóc ra ngay, gương mặt rạng rỡ hẳn lên.
Vừa mở thư, cô đã thấy bên trong kẹp năm đồng bạc cùng mười cân tem lương thực. Hai cha con nhìn nhau ngơ ngác. Chuyện này là thế nào, sao anh lại gửi cả tiền lẫn tem phiếu qua đây?
Cuộc sống ở nông trường vô cùng khắc nghiệt, đương mùa hè muỗi dặm nhiều vô kể, đêm nào Văn Tú cũng bị đốt sưng vù mấy nốt mà chẳng có nổi tiền mua lấy lọ dầu gió. Số tiền này, cô đành dày mặt mà nhận lấy vậy.
“Trong thư nói gì hả con?” Cha Quách hỏi.
Văn Tú ngẩng đầu, cười đáp: “Anh Ba bảo con đừng về, cứ ở đây chăm sóc bố cho tốt. Ngày tháng dù có cực nhọc một chút nhưng vẫn sướng hơn ở bên chỗ mẹ con.”
Nếu mà về thật, Văn Tú lại phải giúp Đỗ Đắc Mẫn trông con, rồi lại cung phụng hai đứa con riêng của dượng. Đợi vài năm nữa đến tuổi cập kê, e là...
Cha Quách im lặng lắng nghe. Cuộc sống ở đây thanh bạch, khổ cho con bé quá.
Lại nghe Văn Tú nói tiếp: “Anh Ba bảo chị Tư có gửi cao dán qua, chắc đang trên đường tới rồi ạ.” Giọng cô đầy vẻ mừng rỡ.
Cha Quách nắn nắn cổ tay. Làm việc đồng áng vốn dĩ dễ đau lưng mỏi gối, tay chân nhức nhối, đúng là rất cần những thứ đồ này. Đám trẻ nhà họ Đỗ thật đúng là những đứa trẻ ngoan, đứa nào cũng có lương tâm cả.
Tại huyện Hồng Quang, chi đội Tiểu Hà.
Bà cụ Tô lại lâm vào tình trạng nguy kịch.
“Tiểu Vũ, con hứa với bác đi, hãy cùng Kiểu Nguyệt đi đăng ký kết hôn trước đã.” Bà Tô nằm trên giường, hơi thở đứt quãng, lần này bà thật sự không trụ vững nữa rồi. Bà nhất định phải tận mắt thấy con gái thành gia lập thất mới nhắm mắt xuôi tay được. Nếu không, ngộ nhỡ bà đi rồi, con gái lại phải chịu tang, thế thì lỡ dở cả đời.
Năm nay thanh niên trí thức xuống nông thôn đông khác thường, chi đội Tiểu Hà cũng được phân về không ít. Mấy đại đội quanh đây cộng lại cũng phải hơn mười nữ trí thức. Cô nào cô nấy cũng mới ngoài đôi mươi, trẻ trung xinh xắn. Kiểu Nguyệt nhà bà năm nay đã hai mươi lăm rồi, không thể trì hoãn thêm được nữa.
“Bác gái, bác cứ yên tâm. Đợi xong đợt việc đồng áng này, con sẽ cùng Kiểu Nguyệt lên đại đội thưa chuyện kết hôn.” Đỗ Nhị đáp.
Đương lúc mùa màng bận rộn, ai nấy đều hối hả thu hoạch. Người ta sợ nhất là trời mưa, cả đại đội đều dồn sức vào hoa màu dưới ruộng, chẳng ai còn tâm trí đâu mà lo chuyện khác.
“Tiểu Vũ, chuyện này không hoãn được đâu. Sức khỏe của bác bác biết rõ, bác không qua khỏi rồi...” Bà Tô gắng gượng, nhất định bắt Đỗ Vũ phải hứa bằng được.
Vì tương lai của con gái, bà đành phải từng bước ép sát. Đừng nhìn dân phong nơi đây thuần phác mà lầm, đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi. Trước khi Đỗ Nhị ra mặt bảo vệ gia đình bà, mấy gã rỗi nghề trong làng chẳng thiếu lần đến gõ cửa đêm hôm khuya khoắt. Bà Tô không dám nghĩ nếu bà mất đi mà chuyện của hai đứa không thành, con gái bà sẽ sống sót thế nào qua những ngày tháng đó.
Dưới sự kiên quyết của bà Tô, ngày hôm sau, Đỗ Nhị đưa Tô Kiểu Nguyệt đi báo cáo chuyện kết hôn. Ở đại đội không cấp được chứng nhận kết hôn, chỉ có thể mở giấy giới thiệu hôn nhân.
“Anh Văn, anh thật sự muốn cưới cô ấy à?” Người làm việc ở đại đội hạ thấp giọng nhắc nhở: “Đồng chí Tô này dù có nhan sắc nhưng thành phần gia đình không tốt đâu.” Sẽ bị liên lụy đấy.
Đỗ Nhị chìa một điếu t.h.u.ố.c qua: “Hộ khẩu dù sao cũng ở đại đội mình quản, sau này cậu giúp tôi một tay, chỗ thành phần gia đình đừng gây khó dễ cho cô ấy, cứ ghi là thanh niên trí thức xuống nông thôn.” Nhà Tô Kiểu Nguyệt bị xếp vào diện này chủ yếu là vì có người thân ở nước ngoài, nên mới bị vạ lây.
“Chuyện này... khó làm lắm đấy.” Người cán bộ đại đội lộ vẻ khó xử.
Đỗ Nhị nói: “Nếu cấp trên có hỏi đến, cậu cứ bảo không biết, coi như bị tôi lừa gạt là xong.” Lúc này người cán bộ mới yên tâm mở giấy chứng nhận cho.
Buổi chiều, Đỗ Nhị mượn chiếc xe đạp của đại đội, chở Tô Kiểu Nguyệt lên huyện, đến Cục Dân chính làm thủ tục kết hôn. Nhờ giấy tờ đầy đủ lại thêm Đỗ Nhị vốn mồm mép linh hoạt, xoay xở vài lần, chưa đến giờ tan sở, tờ giấy chứng nhận kết hôn trông như bằng khen đã cầm chắc trong tay.
Tô Kiểu Nguyệt nhìn tờ giấy chứng nhận, lúc bước ra khỏi Cục Dân chính, đầu óc vẫn còn m.ô.n.g lung. Thế là kết hôn rồi sao? Xong xuôi hết rồi à? Chẳng lẽ không điều tra thành phần gia đình sao?
Đỗ Nhị gấp gọn tờ giấy cất đi: “Đói chưa, em muốn ăn gì nào?”
Tô Kiểu Nguyệt nhìn anh: “Anh còn chưa thưa qua với người nhà một tiếng đã đi đăng ký rồi, liệu có ổn không?” Cha mẹ chồng biết chuyện chắc sẽ không vui đâu. Nhắc mới nhớ, cô vẫn chưa được gặp cha mẹ Đỗ Nhị lần nào.
Ánh mắt Đỗ Nhị dịu dàng: “Chẳng phải tình hình đặc thù sao, không sao đâu.”
Tô Kiểu Nguyệt nghe theo lời anh. Đã đăng ký rồi thì giờ họ đã là vợ chồng hợp pháp. Đỗ Nhị nắm tay cô đi đến tiệm ăn quốc doanh quen thuộc, gọi ba món thức ăn mặn và hai chai nước ngọt.
“Nào, chúc mừng chúng ta kết hôn.” Tô Kiểu Nguyệt cầm chai nước ngọt chạm nhẹ với anh, đôi mắt cô tràn đầy ý cười.
Trời sẩm tối, hai người quay về chi đội Tiểu Hà. Đang mùa gặt hái, lúc trời vừa tắt nắng cũng là lúc bớt oi nồng, ngoài đồng vẫn còn không ít người đang làm việc, văn phòng đại đội cũng có người trực ban. Đỗ Nhị qua trả xe đạp, sẵn tiện báo luôn chuyện mình và Tô Kiểu Nguyệt đã đăng ký kết hôn.
“Khi nào thì cho chúng tôi uống rượu mừng đây?” “Đợi xong mùa bận rộn đã, lúc đó tôi sẽ bày tiệc ở đại đội.” Đỗ Nhị cười đáp.
Trả xe xong, Đỗ Nhị tiễn Tô Kiểu Nguyệt về lâm trường. Bà Tô đương lúc thoi thóp, vừa thấy tờ chứng nhận kết hôn thì bỗng dưng ngồi bật dậy, sắc mặt hồng hào lên trông thấy. Buổi tối hôm đó, bà còn ăn hết một bát mì sợi do chính tay con gái nấu.
Cứ tưởng mẹ mình lần này cũng sẽ vượt qua được, nhưng đến chín giờ tối, bà Tô gửi gắm con gái cho Đỗ Nhị rồi mỉm cười ra đi. Mọi hậu sự của bà đều do một tay Đỗ Nhị lo liệu. Trời nóng nực thế này không thể để lâu, cũng may hai ngày tới đều là ngày lành, Đỗ Nhị bỏ tiền mua chiếc quan tài của một cụ già trong làng đã chuẩn bị sẵn, rồi thương lượng với đại đội để an táng bà ở nghĩa trang trên núi.
Nghĩa trang đại đội vốn chỉ dành cho dân địa phương, ban đầu họ không muốn cho người ngoài chôn cất, nhưng chẳng biết Đỗ Nhị dùng cách gì mà cuối cùng cũng lo được một khoảnh đất. Anh thuê người đào huyệt sẵn. Ngày thứ ba, Đỗ Nhị chọn giờ lành, nhờ người trong đại đội giúp một tay khiêng quan tài lên núi hạ huyệt.
Ở thành phố thì bài trừ phong tục cũ, nhưng ở nông thôn không kiêng kề nhiều thế. Tiếng kèn trống vang rền, đám tang cũng được tổ chức khá rầm rộ.
Sau khi bà Tô mất, Đỗ Nhị xin đại đội một căn nhà cũ sắp sập để đứng tên mình. Ban đầu đại đội định cấp cho anh một mảnh đất giãn dân, nhưng dựng nhà tốn kém quá, Đỗ Nhị nhất thời không xoay đâu ra nhiều tiền thế, nên thôi không nhận nữa. Chỉ lấy căn nhà nát, sửa sang lại chút vẫn còn ở tốt.
Hiện giờ Đỗ Nhị vẫn ở điểm thanh niên trí thức, có điều sau khi kết hôn, anh đón Tô Kiểu Nguyệt qua ở cùng, người ở chung phòng với anh cũng chủ động chuyển đi nơi khác. Căn phòng này giờ coi như ‘phòng tân hôn’ của hai vợ chồng. Vốn dĩ Tô Kiểu Nguyệt chưa định dọn qua sớm thế, nhưng ở lâm trường một mình cô thật lòng rất sợ hãi. Hai người đã có chứng nhận, lại được mọi người công nhận, chung sống với nhau cũng chẳng ai dị nghị gì.
Khoảng bảy ngày sau, tại nhà họ Đỗ ở thành phố Dương.
Mẹ Đỗ nhận được thư của Đỗ Nhị. Anh Hai nói trong thư rằng mình đã kết hôn. Cái thằng này, sao bảo cưới là cưới ngay được thế không biết! Cưới ai cơ chứ? Con cái nhà nào? Mẹ Đỗ cảm thấy trời đất quay cuồng, hụt hơi suýt ngất: “Ông Đỗ ơi, thằng Hai lấy vợ rồi!”
Cha Đỗ cũng kinh ngạc khôn xiết. Thằng Hai chưa bao giờ dắt bạn gái về nhà, thế nó yêu đương với ai khi nào? Ông vội hỏi: “Đã đăng ký hay mới bày tiệc thôi?”
Mẹ Đỗ chợt thốt ra một câu: “Ông bảo xem, có phải nó gây ra ‘án mạng’ rồi không?” (Ý chỉ có t.h.a.i trước).
Cha Đỗ giật mình, sau lại ngẫm lại tính cách của thằng Hai, thấy chuyện đó cũng chẳng phải không thể. “Cái thằng nghịch t.ử này!”
Tại xưởng sửa chữa máy móc.
“Đồng chí ạ, xưởng chúng tôi hiện giờ chỉ tuyển công nhân nam thôi, công nhân nữ đã đủ chỉ tiêu rồi.” “Sao tuyển người lại còn phân biệt nam nữ? Cái xưởng này làm sao thế, sao lại phân biệt đối xử?” “Công việc cho nữ trong xưởng nhẹ nhàng hơn, còn bên nam phải bưng bê vật nặng, bốc dỡ hàng, lại còn phải đi công tác bên ngoài, bác không phù hợp đâu ạ.”
Chương 187
“Đừng có hòng lừa tôi, cháu gái tôi đang làm việc ở đây đấy. Thế này nhé, đồng chí gọi nó ra đây cho tôi hỏi xem có đúng là xưởng không tuyển nữ nữa không.” “Cháu gái bác à? Tên là gì?” “Đỗ Tư Khổ.”
Người đến tìm việc ở xưởng sửa chữa chính là Đỗ Đắc Mẫn. Lão Tam không giúp, anh cả cũng chẳng chịu ép con Tư đồng ý, bà ta đành phải tự thân vận động. Giống như lần trước, nếu đến mà đòi gặp con Tư ngay thì chắc chắn nó sẽ không gặp, nên Đắc Mẫn định bụng tới thử vận may trước, biết đâu lại được tuyển thì sao?
Phòng tuyển dụng nghe bảo là người nhà của Đỗ Tư Khổ thì liền gọi người bên phòng bảo vệ sang. Người của phòng bảo vệ tinh mắt, chỉ nhìn một cái đã nhận ra ngay đây chính là người họ hàng nhà họ Đỗ từng vác bụng bầu đến đây từ năm kia. Thế là họ hạ thấp giọng bàn bạc với bên tuyển dụng vài câu.
Đồng chí Đỗ Tư Khổ đã được cử đi học đại học rồi, hộ khẩu cũng chuyển đi luôn. Nghe lời bà cô này thì có lẽ gia đình vẫn chưa biết chuyện. Nếu đồng chí Đỗ đã muốn giấu, mà phòng bảo vệ lại có quan hệ rất tốt với cô, đương nhiên phải giúp một tay.
Họ nói với Đỗ Đắc Mẫn rằng: “Đỗ Tư Khổ đã được điều động sang xưởng khác rồi, không còn ở đây nữa.” Ý là, tìm cô Đỗ cũng vô dụng thôi.
“Điều động sang xưởng nào?” Đắc Mẫn vội hỏi, ngộ nhỡ là xưởng dệt thì sao? “Đã là cháu gái bác thì bác phải đi mà hỏi cô ấy chứ, chúng tôi làm sao biết được.”
Mặc cho Đắc Mẫn gặng hỏi thế nào, bên này cũng không hé răng nửa lời. Sau cùng bị hỏi phiền quá, cán bộ tuyển dụng bỏ thẳng vào trong xưởng, tuyên bố hôm nay ngừng tuyển người. Đỗ Đắc Mẫn ấm ức đi về. Sau đó bà ta còn quay lại ba lần nữa, nhưng đến cả người của phòng tuyển dụng cũng chẳng thấy mặt đâu. Hỏi ra mới biết giờ ngay cả công nhân nam cũng đã tuyển đủ. Xưởng sửa chữa không nhận người nữa.
Tại Đại học Thủ đô.
Đỗ Tư Khổ đã nhập học thuận lợi. Năm nay số lượng sinh viên nhập học không đông, cô được phân vào một ký túc xá bốn người, các bạn cùng phòng đều lớn tuổi hơn cô. Người lớn tuổi nhất họ Hồng, vốn là một cán bộ nữ làm việc ở xưởng đồng hồ. Năm ngoái chị ấy mới sinh con thứ hai, đứa nhỏ chưa đầy một tuổi thì chị đã nỗ lực đạt danh hiệu tiên tiến để giành suất đi học đại học, đành gửi hai con cho chồng chăm sóc để tự mình đi học tập nâng cao
