Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 300
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:45
“Được rồi, xin chúc mừng, chúc mừng nhé!"
Mọi người đều mỉm cười chúc mừng, bởi vì hai chị em nhà này thực sự quá đỗi lợi hại.
Một người đậu vào Đại học Thủ đô, một người đậu vào Thanh Đại, thật chẳng hiểu nổi họ đã học tập như thế nào nữa.
Thi đậu vào một ngôi trường đại học danh tiếng quả thực là chuyện đáng để vui mừng, vì thế bữa tiệc mừng diễn ra vô cùng tốt đẹp, cả chủ và khách đều rất vui vẻ.
Thẩm Như Hoan lại càng đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn Tần Mộc Lam nói:
“Mộc Lam à, cậu và Khoa Vượng đã học tập như thế nào vậy?
Hai người cũng giỏi quá đi mất!"
Trước đây cô biết chị em Tần Mộc Lam tham gia thi đại học, nhưng cô chưa bao giờ dám nghĩ tới việc hai chị em họ lại có thể thi tốt đến nhường này.
“Chỉ cần chăm chỉ đọc sách là được mà Như Hoan.
Thực ra cậu cũng có thể làm được."
Thẩm Như Hoan nghe vậy liền lắc đầu, nói:
“Thôi tôi thì chịu rồi, hiện tại tôi thấy cũng khá tốt rồi."
Cô ấy trước đây đã học Đại học Công Nông Binh nên cũng coi như là có bằng cấp rồi, không muốn tiếp tục làm khó bản thân nữa.
Hơn nữa cho dù cô có nỗ lực đến đâu thì chắc chắn cũng chẳng thể nào thi đậu vào Đại học Thủ đô hay Thanh Đại nổi.
Thấy Thẩm Như Hoan nói vậy Tần Mộc Lam cũng không nói thêm gì nữa, mà hỏi sang chuyện đám cưới của cô ấy:
“Đúng rồi Như Hoan, cậu và Húc Đông chuẩn bị đám cưới đến đâu rồi?"
“Cũng lo liệu hòm hòm rồi."
Nhắc đến đám cưới của mình, trên mặt Thẩm Như Hoan tràn ngập nụ cười:
“Mộc Lam à, đến lúc đó mọi người nhất định phải đến tham dự nhé!"
Nói đoạn cô lại vội vàng nhìn sang Tô Uyển Nghi nói:
“Thím Tô, nhân lúc mọi người đều đang ở Thủ đô, mà đám cưới của cháu cũng sắp tới rồi, mọi người cứ ở lại đây lâu một chút, tham dự xong đám cưới của cháu rồi hãy về nhé."
Tô Uyển Nghi nghe vậy mỉm cười nói:
“Yên tâm đi, lần này chúng tôi lên đây chính là chuẩn bị để tham dự đám cưới của cháu đấy."
“Thật sao ạ?
Vậy thì tốt quá rồi!"
Thẩm Như Hoan vô cùng vui mừng.
Sau khi bữa tiệc mừng kết thúc, ông cụ Diêu và Tưởng Thời Hằng tiễn hết quan khách ra về, sau đó cả nhóm cũng chuẩn bị ra về.
Tần Mộc Lam và Tô Uyển Nghi dự định tiếp tục quay về nhà họ Tưởng, còn vợ chồng Diêu Tĩnh Chi và Tạ Văn Binh thì tiếp tục quay về nhà họ Diêu.
Vợ chồng Diêu Tĩnh Chi đã rời đi trước, còn nhóm Tần Mộc Lam vẫn chưa đi xa thì lại một lần nữa bị Hạ Trường Thanh chặn lại.
“Uyển Nghi, anh có thể nói chuyện riêng với em vài câu được không?"
Tần Kiến Thiết thấy người đàn ông này lại tới liền đầy vẻ cảnh giác nhìn qua.
Còn Tô Uyển Nghi thì trực tiếp lắc đầu đáp:
“Tôi chẳng có gì để nói với ông cả."
“Uyển Nghi, anh chỉ là muốn hỏi em một chút thôi, chị của em đâu?
Hiện giờ rốt cuộc cô ấy đang ở đâu?"
Thấy người đàn ông này lại nhắc đến chị mình, cảm xúc của Tô Uyển Nghi bỗng chốc bùng nổ, bà hét lên giận dữ với Hạ Trường Thanh:
“Hạ Trường Thanh!
Chị tôi đã ch-ết rồi!
Cô ấy đã ch-ết rồi!"
“Cái gì..."
Nghe thấy lời này Hạ Trường Thanh bỗng chốc sững sờ.
Ông không thể tin nổi lùi lại hai bước, lẩm bẩm:
“Không thể nào... sao có thể chứ...
Uyển Du sao có thể ch-ết được cơ chứ."
“Cô ấy chính là đã ch-ết rồi!
Cô ấy chính là bị ông hại ch-ết đấy!"
Đến lúc này rốt cuộc Tô Uyển Nghi cũng bộc phát hết ra.
Bà nhìn Hạ Trường Thanh với vẻ mặt đầy phẫn nộ, hốc mắt đỏ hoe:
“Cho nên ông còn mặt mũi nào mà xuất hiện trước mặt tôi nữa hả?
Sau này đừng có bao giờ nhắc đến chị tôi trước mặt tôi nữa, ông căn bản không xứng!
Không xứng!"
Nói xong bà chẳng buồn nhìn Hạ Trường Thanh thêm lấy một cái mà trực tiếp quay người bỏ đi.
Tần Mộc Lam thấy vậy liền vội vàng đi theo.
Cô cảm thấy trạng thái hiện tại của mẹ mình không được tốt cho lắm.
Mà Tưởng Thời Hằng thì nhìn Hạ Trường Thanh với ánh mắt dò xét, sau đó cũng đi theo rời khỏi đó.
Ông vốn không biết Tô Uyển Nghi và Hạ Trường Thanh có quen biết nhau, hơn nữa nhìn dáng vẻ này thì mối quan hệ rõ ràng là không hề đơn giản.
Chỉ là ông không rõ Hạ Trường Thanh và người chị đã quá cố của Tô Uyển Nghi rốt cuộc là có quan hệ gì.
Ông đã ở nước ngoài nhiều năm, đối với những chuyện ở Thủ đô thực sự là không mấy rõ ràng.
Hạ Trường Thanh kể từ sau khi nghe những lời vừa rồi của Tô Uyển Nghi thì cứ đứng ngây người mãi không lấy lại được tinh thần.
Do đó nhóm Tần Mộc Lam đã rời đi mà ông cũng không hề hay biết, miệng cứ lẩm bẩm mãi:
“Không thể nào, sao có thể chứ, Uyển Du sao có thể ch-ết được... sao có thể chứ..."
Tuy nhiên điều Hạ Trường Thanh không chú ý tới chính là Hạ Ngữ Dung đang đứng ở phía sau nhìn chằm chằm vào cảnh tượng này.
Thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của bố mình cô liền biết ngay bố và Tô Uyển Nghi có quen biết nhau, và rõ ràng là có mối quan hệ rất sâu đậm với người chị đã khuất của bà ta.
Giữa họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hạ Ngữ Dung cảm thấy điều này rất quan trọng.
Nhưng ngay trong lúc cô đang trầm tư suy nghĩ thì Đặng Thư Lan đã bước tới hỏi:
“Ngữ Dung, con đứng đây làm gì vậy?
Chẳng phải con đi gọi bố con sao?
Hôm nay bố con bị làm sao thế không biết, cứ hở ra là lại chẳng thấy bóng dáng đâu cả.
Tiệc mừng đã kết thúc rồi, khách khứa cũng về hết rồi, chúng ta cũng mau về nhà thôi con."
Thấy mẹ tới Hạ Ngữ Dung không khỏi hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ có quen ai tên là Tô Uyển Du không ạ?"
“Tô Uyển Du..."
Nghe thấy cái tên này trong mắt Đặng Thư Lan thoáng hiện lên một tia u quang.
Bà nhíu mày nhìn con gái, hỏi:
“Con nghe thấy cái tên này từ đâu vậy?
Hai chị em nhà họ Tô đã rời khỏi Thủ đô từ rất nhiều năm trước rồi, lẽ ra con không thể biết họ mới đúng."
“Con vừa mới nghe thấy thôi ạ.
Chị gái Tô Uyển Du hình như đã qua đời rồi, nhưng em gái Tô Uyển Nghi thì vẫn còn sống.
Mẹ của Tần Mộc Lam tên là Tô Uyển Nghi, nên con mới biết được."
“Cái gì..."
Đặng Thư Lan đầy vẻ kinh ngạc:
“Cháu dâu ngoại của ông cụ Diêu?
Cô ta vậy mà lại là con gái của Tô Uyển Nghi sao?"
Nghe thấy lời này Hạ Ngữ Dung không khỏi nhìn sang mẹ mình, hỏi:
“Mẹ ơi hình như mẹ không thấy bất ngờ về chuyện Tô Uyển Du đã ch-ết, nhưng bố thì có vẻ như hoàn toàn không biết chuyện đó.
Hơn nữa chẳng phải mẹ nói hai chị em họ đã rời khỏi Thủ đô từ rất nhiều năm trước rồi sao, lẽ ra mẹ cũng không thể biết được chuyện của hai chị em họ mới đúng chứ ạ."
Chương 216 Thân thế (Hai chương làm một)
Nghe con gái hỏi vậy Đặng Thư Lan trực tiếp lắc đầu đáp:
“Trước đây mẹ hoàn toàn không biết chuyện đó."
“Nhưng mà... sao mẹ lại chẳng thấy tò mò chút nào về chuyện Tô Uyển Du đã ch-ết, mà lại tò mò chuyện Tần Mộc Lam là con gái của Tô Uyển Nghi vậy mẹ?"
Hạ Ngữ Dung vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Thấy con gái cứ truy hỏi mãi không thôi, sắc mặt Đặng Thư Lan có chút khó coi.
“Ngữ Dung à, hôm nay sao con nói nhiều thế nhỉ?
Mẹ chỉ là kinh ngạc chuyện Tần Mộc Lam là con gái của Tô Uyển Nghi thôi mà, thế mà con cứ ở đó nghi ngờ cái này cái nọ.
Huống hồ hai chị em Tô Uyển Du và Tô Uyển Nghi đã rời khỏi Thủ đô bao nhiêu năm trời như thế rồi, mẹ làm sao mà biết được chuyện của hai chị em họ cơ chứ.
Còn nữa... chẳng phải con ra tìm bố con sao?
Ông ấy đâu rồi?"
