Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 301
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:45
Thấy mẹ nói vậy Hạ Ngữ Dung cũng không hỏi thêm gì nữa mà chỉ tay về phía trước nói:
“Bố chẳng phải đang đứng đằng kia sao ạ."
Hạ Ngữ Dung vừa dứt lời Hạ Trường Thanh đã quay người lại.
Thấy vợ và con gái đang đứng đó ông liền hỏi:
“Hai mẹ con ra đây từ lúc nào vậy?"
Chỉ là ông vừa mới nghe được tin tức không thể nào chấp nhận nổi kia nên cả người vẫn chưa sực tỉnh, thần sắc tràn đầy vẻ suy sụp và đau khổ.
Hạ Ngữ Dung nhìn thấy bố như vậy bèn khẽ nhíu mày, sau đó nói:
“Bố ơi con vừa mới ra tìm bố đây ạ.
Quan khách đều đã về hết rồi, chúng ta cũng về thôi bố."
Hạ Trường Thanh nghe vậy bèn vẫy vẫy tay với vợ con, nói:
“Hai mẹ con cứ về trước đi, bố còn có chút việc bận, lát nữa bố sẽ về nhà sau."
Nghe thấy chồng nói vậy trong mắt Đặng Thư Lan đầy vẻ giễu cợt.
Bà nhìn thẳng vào chồng mình hỏi:
“Ông còn việc gì bận nữa hả?
Sao tôi nhớ lúc trước ông từng nói hôm nay ngoài việc tổ chức tiệc mừng cho Ngữ Dung ra thì chẳng còn việc gì khác nữa mà?"
“Là đột nhiên có chút việc phát sinh thôi, hai mẹ con cứ về trước đi."
Đặng Thư Lan định nói thêm gì đó nhưng đã bị con gái kéo lại.
“Bố ơi nếu bố còn việc bận thì bố cứ đi làm đi ạ, con và mẹ về trước đây."
Nói xong cô trực tiếp kéo mẹ mình rời khỏi đó.
Sau khi hai người đi được một đoạn Đặng Thư Lan liền hất tay con gái ra, nói:
“Ngữ Dung!
Con kéo mẹ làm gì chứ?
Mẹ đang định hỏi cho ra lẽ xem ông ta rốt cuộc là bận chuyện gì.
Hừ... chẳng phải ông ta nghe tin Tô Uyển Du ch-ết rồi nên đau lòng buồn bã sao?
Buồn đến mức chẳng muốn về nhà cùng chúng ta luôn rồi."
Nghe thấy lời này Hạ Ngữ Dung không khỏi hỏi:
“Mẹ ơi bố và bà Tô Uyển Du kia rốt cuộc là có quan hệ gì ạ?"
Thực tế là trong lòng cô đã có suy đoán rồi, bởi vì dáng vẻ của bố cô thực sự là quá đỗi rõ ràng.
Nhưng trước đây cô chưa từng nghe nói qua về Tô Uyển Du hay Tô Uyển Nghi gì cả, cũng chưa từng nghe nói bố cô có quan hệ thân thiết với người phụ nữ nào, nên cô vẫn muốn làm cho rõ.
Đặng Thư Lan nghe vậy liếc nhìn con gái một cái, nói:
“Tô Uyển Du thủ đoạn lợi hại lắm, mới mười lăm mười sáu tuổi đã làm cho đám trai trẻ ở Thủ đô mê mẩn đến không chịu nổi rồi, bố con cũng là một trong số đó.
Cho nên tâm tư ông ta thích Tô Uyển Du là chuyện quá rõ ràng rồi."
Nghe thấy lời này Hạ Ngữ Dung không khỏi ngẩn người.
Điều này có chút khác biệt so với những gì cô nghĩ ban đầu.
Sau đó cô bật cười nói:
“Mẹ ơi, mẹ cũng nói đó là chuyện hồi mười lăm mười sáu tuổi mà.
Cho dù trước đây bố có cảm tình với bà Tô Uyển Du kia đi chăng nữa thì người ta cũng đã mất rồi, nên mẹ cũng chẳng cần phải giận dỗi làm gì nữa đâu."
Ban đầu cô cứ ngỡ bố mình và Tô Uyển Du kia có mối quan hệ mờ ám gì đó cơ, hóa ra chỉ là chuyện cảm mến thời trẻ dại thôi sao.
Nếu như vậy thì mẹ cô cũng chẳng cần phải tức giận đến mức này chứ.
Đặng Thư Lan há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng bà lại không nói thêm gì nữa, chỉ nhếch môi cười nói:
“Có một câu con nói rất đúng, Tô Uyển Du nếu đã ch-ết rồi thì người khác có thích cô ta đến đâu thì cũng chẳng để làm gì nữa."
Nói đến cuối cùng bà quay người bước đi:
“Ngữ Dung à, nếu bố con đã không muốn về thì chúng ta cứ mặc kệ ông ta, chúng ta về trước."
Thấy mẹ sải bước rời đi Hạ Ngữ Dung vội vàng đi theo.
Phía bên kia Hạ Trường Thanh cũng đã rời khỏi khách sạn Thủ đô.
Cho đến tận bây giờ ông vẫn không thể nào chấp nhận nổi tin tức Uyển Du đã qua đời, vì vậy ông quyết định phải điều tra cho thật kỹ mới được, nhỡ đâu là Tô Uyển Nghi đang lừa ông thì sao.
Đám người Tần Mộc Lam tự nhiên không biết sau khi họ rời đi đã xảy ra những chuyện này.
Lúc này Tô Uyển Nghi mang vẻ mặt đầy hối lỗi nhìn mọi người nói:
“Tôi thấy hơi mệt, xin phép vào nghỉ ngơi một lát ạ."
“Mẹ ơi vậy mẹ mau vào nghỉ ngơi đi ạ.
Hai đứa nhỏ ở đây cứ để con lo cho."
Nghe thấy lời này trong mắt Tô Uyển Nghi thoáng hiện vẻ áy náy, bà không nhịn được nói:
“Thực ra mẹ cũng không mệt lắm đâu, để mẹ giúp con chăm sóc bọn trẻ nhé."
Chăm sóc hai đứa trẻ rất vất vả, bà không đành lòng để con gái một mình vất vả nên định thôi không nghỉ nữa.
“Mẹ ơi một mình con lo được mà, huống hồ chẳng phải còn có bố, Khoa Vượng và nghĩa phụ đây sao?
Mọi người đều rất thích bế hai đứa nhỏ nên chắc chắn là không vấn đề gì đâu ạ."
Tần Kiến Thiết cũng đứng một bên lên tiếng:
“Đúng đó Uyển Nghi, hôm nay bà cũng mệt rồi, mau vào nghỉ ngơi đi thôi, ở đây đã có chúng tôi rồi."
Thực ra ông rất muốn hỏi Hạ Trường Thanh rốt cuộc là người như thế nào, nhưng thấy dáng vẻ mệt mỏi rã rời của vợ nên ông rốt cuộc cũng không hỏi thêm gì nữa.
Thấy chồng và con gái đều nói vậy Tô Uyển Nghi gật đầu, đi thẳng về phòng.
Còn Tần Mộc Lam cũng bế hai đứa trẻ về phòng.
Đi ra ngoài một chuyến hai đứa nhỏ cũng đã mệt rồi, lúc này đang ngáp ngắn ngáp dài muốn ngủ.
Sau khi dỗ hai đứa trẻ ngủ say Tần Mộc Lam cũng nằm xuống chợp mắt một lát.
Khi cô tỉnh dậy thì trời đã sang buổi chiều rồi.
Tần Mộc Lam vừa mới bước ra khỏi cửa phòng đã thấy Tần Khoa Vượng đang đứng ở bên ngoài, do đó mặt cô đầy vẻ thắc mắc:
“Khoa Vượng?
Em đứng đây làm gì vậy?"
“Chị ơi chị tỉnh rồi ạ?
Lúc nãy mẹ có bảo em là nếu chị tỉnh thì hãy qua tìm mẹ một chút, hình như mẹ có chuyện muốn nói với chị đấy ạ."
Nói đến cuối cùng cậu lại không nhịn được hỏi thêm:
“Thần Thần và Thanh Thanh vẫn còn đang ngủ sao chị?
Để em vào thăm bọn nhỏ chút nhé."
Tần Mộc Lam gật đầu đáp:
“Được, vậy em vào đi."
Sau khi Tần Khoa Vượng vào phòng, Tần Mộc Lam cũng đi sang tìm Tô Uyển Nghi.
Tô Uyển Nghi thấy con gái tới liền vội hỏi:
“Mộc Lam, con tỉnh rồi à?
Có nghỉ ngơi tốt không con?"
“Con nghỉ ngơi tốt rồi ạ, giờ con thấy tinh thần sảng khoái hơn nhiều rồi."
Tô Uyển Nghi nghe vậy bèn mỉm cười vẫy vẫy tay với Tần Mộc Lam, nói:
“Mộc Lam lại đây ngồi đi, mẹ muốn nói chuyện thật kỹ với con."
Sau khi Tần Mộc Lam bước tới bèn ngồi xuống bên cạnh giường.
Tô Uyển Nghi tràn đầy hiền hậu vuốt ve mái tóc của Tần Mộc Lam, xúc động nói:
“Thoắt cái mà Mộc Lam của mẹ đã lớn thế này rồi, cũng đã làm mẹ của hai đứa nhỏ rồi, thời gian trôi qua nhanh thật đấy."
“Vâng ạ, thời gian đúng là trôi nhanh thật.
Nhưng cho dù con có lớn thế nào đi chăng nữa thì mẹ vẫn cứ trẻ trung như ngày xưa mà."
Thực ra lời này không hề ngoa chút nào, Tô Uyển Nghi trông quả thực có phần trẻ trung hơn so với những người cùng trang lứa, có lẽ cũng bởi vì bà vốn dĩ đã có nét đẹp sẵn nên dù đã có tuổi trông vẫn rất xinh đẹp.
Mà Tô Uyển Nghi nghe con gái nói vậy bèn mỉm cười nói:
“Cái miệng của Mộc Lam nhà mình càng ngày càng ngọt xớt rồi đấy."
Nhưng nói đến cuối cùng trong mắt bà lại thoáng hiện một tia u sầu:
“Nếu như chị mẹ còn sống thì chắc chắn cô ấy còn đẹp hơn thế này nữa, trông chắc chắn là trẻ hơn mẹ nhiều."
Nghĩ đến người chị ruột của mình, mắt Tô Uyển Nghi bỗng nhòe lệ.
