Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 76
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:11
Tưởng Thời Hằng thấy Tần Mộc Lam nói chắc chắn như vậy, tâm trạng cũng khá hơn đôi chút:
“Đúng, sau này chúng ta chắc chắn vẫn có thể thường xuyên gặp mặt."
Sau khi Tần Mộc Lam châm cứu cho Tưởng Thời Hằng xong, liền chuẩn bị đi về:
“Cha nuôi, cha nghỉ ngơi cho tốt nhé, trước khi cha rời đi con sẽ lại qua đây, tiệc tùng một bữa để tiễn chân hai người."
“Được."
Tưởng Thời Hằng cười gật đầu, sau đó tiễn Tần Mộc Lam rời đi.
Mà Tần Mộc Lam sau khi rời khỏi đây, chuẩn bị đi đón xe ngay, nhưng cô vừa đi tới một góc cua, liền nhận ra có người đang theo dõi mình.
“Ai đó?"
Chương 63 Suy đoán
Tần Mộc Lam cảnh giác nhìn về phía sau, chỉ có điều phía sau không một bóng người, dường như vừa rồi chỉ là ảo giác của cô vậy.
Làm sao có thể chứ, cô chắc chắn mình không cảm giác sai.
Nghĩ tới đây, sắc mặt Tần Mộc Lam hơi trầm xuống, nếu cô không cảm giác sai, nhưng lại không phát hiện ra người, thì chỉ có thể giải thích là người theo dõi cô có thân thủ rất tốt.
Trong đầu cẩn thận hồi tưởng lại những chuyện gần đây, ngoài việc vạch trần đám buôn người đó ra, cô cũng không làm chuyện gì đủ để khiến người ta phải theo dõi mình, hơn nữa lúc đó gã đàn ông có vết sẹo trên mặt đã trốn thoát, gã đó đã thấy cô, nói không chừng là đã hận cô thấu xương rồi.
Trong lòng đã có suy đoán, tốc độ dưới chân Tần Mộc Lam ngày càng nhanh, mục tiêu của cô vô cùng rõ ràng, chính là đồn cảnh sát trong huyện.
Thấy Tần Mộc Lam sắp đi xa, những người vốn đang ẩn nấp trong bóng tối có chút sốt ruột, nhưng gã mặt sẹo đã ngăn họ lại, vì vậy họ cứ thế nhìn Tần Mộc Lam rời đi.
Sau khi Tần Mộc Lam đi xa, có người không nhịn được nữa.
“Mặt Sẹo, ý của anh là sao vậy, không phải anh bảo chúng tôi tới giúp anh cùng bắt cái con mụ này sao, giờ thấy người rồi cư nhiên lại không cho chúng tôi lên, nếu anh không phải thật lòng muốn bắt ả ta, vậy thì chúng tôi về đây, đại ca của chúng tôi đằng kia còn bao nhiêu việc lớn đang chờ đấy."
Gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, do vết sẹo này mà gã có biệt danh như vậy, có lẽ nhiều người không rõ tên thật của gã, nhưng đều biết biệt danh này.
Mặt Sẹo nghe vậy, liếc nhìn người đàn ông vừa nói, bảo:
“Chẳng phải trước đây tôi đã nói với các anh rồi sao, con mụ này có chút tà môn, lúc đó Lão Nhị Lão Tam với Lão Tề đều là trúng chiêu của ả này, trực tiếp ngã lăn ra đất bất tỉnh, ngay cả tôi cũng suýt chút nữa thì dính chưởng, nếu không phải tôi chạy nhanh thì giờ tôi cũng đã bị bắt rồi."
Nhưng người vừa nói lúc nãy lại không mấy để tâm bảo:
“Mặt Sẹo, có phải anh nhầm không đấy, nhìn con mụ này chẳng thấy có gì đe dọa cả, một mình ả ta, làm sao có thể đ-ánh ngã được bọn Lão Tề, đừng có mà tự các anh làm sai đấy chứ."
Nghe thấy lời này, Mặt Sẹo lạnh lùng liếc nhìn người đó một cái, nói:
“Chẳng lẽ tận mắt tôi nhìn mà còn nhầm được sao."
Mấy người khác nghe vậy đều cau mày nhìn Mặt Sẹo, tạm thời tin lời gã, nhưng giờ người đã đi xa rồi, kiên nhẫn của mấy người họ sắp cạn sạch rồi:
“Vậy giờ chúng ta tính sao?"
“Tính sao cái gì, chúng ta cứ điều tra kỹ một chút không phải là xong sao, lần này chúng ta có chuẩn bị mà tới, chẳng lẽ lại không hạ được ả ta sao."
Những người khác thấy Mặt Sẹo dường như muốn tiêu tốn thời gian vào một người đàn bà như thế này, sắc mặt đều không mấy tốt đẹp, họ vốn dĩ còn tưởng có thể tốc chiến tốc thắng, không ngờ lại phiền phức như vậy.
Mặt khác, Tần Mộc Lam đi thẳng tới đồn cảnh sát, khi cô tới nơi, vừa hay thấy Trang Văn Cương đang đi ra ngoài:
“Trang đội, anh định đi đâu vậy?"
Trang Văn Cương nghe thấy tiếng của Tần Mộc Lam, có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn sang, sau đó không nhịn được hỏi:
“Đồng chí Tần, sao cô lại tới đây, có phải gặp chuyện gì rồi không?"
“Cảnh sát Trang, tôi cảm thấy có người đang theo dõi mình."
“Cái gì..."
Trang Văn Cương không ngờ Tần Mộc Lam định nói là chuyện này, anh ta thật sự không nghĩ ra được ai lại đi theo dõi Tần Mộc Lam.
Mà Tần Mộc Lam thì nhìn thẳng vào Trang Văn Cương hỏi:
“Cảnh sát Trang, gã đàn ông có vết sẹo trên mặt bỏ trốn lần trước đã tìm thấy chưa ạ?"
“Cô... nghi ngờ người đó đang theo dõi mình sao?"
Tần Mộc Lam thẳng thắn gật đầu nói:
“Đó là điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra."
Trang Văn Cương lắc đầu, nói:
“Gã mặt sẹo đó, vẫn chưa tìm thấy."
Chương 64 Bị bắt
Nghe thấy lời này, Tần Mộc Lam gật đầu nói:
“Tôi biết rồi."
Nói đoạn định đi ra ngoài.
Trang Văn Cương thấy vậy, trực tiếp nói:
“Đồng chí Tần, nếu thật sự có người theo dõi cô, hay là để tôi phái người bảo vệ cô."
“Nhưng sau khi tôi nhận ra thì lại không thấy ai đi theo tôi nữa."
Nghe thấy lời này, Trang Văn Cương không khỏi nói:
“Có lẽ người đó biết cô định tới đây nên không đi theo nữa."
Nói xong, Trang Văn Cương cũng tán thành với lời của Tần Mộc Lam.
Đồng chí nữ trước mắt này cũng không đắc tội với ai khác, cho nên thật sự có khả năng chính là gã mặt sẹo kia.
Nghĩ tới đây, Trang Văn Cương vẫn kiên trì nói:
“Đồng chí Tần, tôi để người đưa cô về, tránh cho cô xảy ra chuyện thì không hay."
Tần Mộc Lam suy nghĩ một chút, cũng không từ chối nữa.
“Được, vậy làm phiền cảnh sát Trang rồi, chỉ cần đưa tôi tới thị trấn là được, đến lúc đó tôi sẽ tự về nhà."
“Được, cứ quyết định thế đi."
Trang Văn Cương gật đầu, cuối cùng để Tiểu Lưu đưa Tần Mộc Lam về.
Mà Tiểu Lưu khi nhận nhiệm vụ này còn cảm thấy Trang đội hơi chuyện bé xé ra to, gã mặt sẹo kia trốn còn chẳng kịp nữa là, sao có thể đi theo dõi Tần Mộc Lam được, vả lại cho dù có theo dõi thì cũng nên theo dõi những người đã triệt phá ổ buôn người như bọn họ chứ.
Mặc dù trong lòng nghĩ vậy nhưng Tiểu Lưu không nói ra, mà đi theo sau Tần Mộc Lam, chuẩn bị đưa cô về thẳng nhà.
Tần Mộc Lam quay đầu nhìn Tiểu Lưu một cái, nói:
“Tiểu Lưu, làm phiền anh quá."
Tiểu Lưu vội vàng lắc đầu, nói:
“Không phiền đâu, đây là việc tôi nên làm mà."
Sau đó hai người chậm rãi trò chuyện với nhau, ngay lúc cả hai đang đi xuyên qua một con đường nhỏ, phía trước xuất hiện một nhóm người, cầm đầu chính là gã mặt sẹo kia.
Nhìn nhóm người trước mắt này, Tiểu Lưu kinh ngạc há hốc miệng:
“Hắn... hắn thật sự theo dõi cô, muốn bắt cô kìa, nhưng mà không đúng chứ, hôm đó cô cũng đâu có làm gì đâu, sao hắn lại nhớ kỹ cô vậy nhỉ."
