Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 77

Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:11

“Nghĩ tới đây, Tiểu Lưu chỉ thấy thật đen đủi.”

Anh ta còn chưa đưa được đồng chí nữ này về nhà, kết quả trên đường đã xảy ra chuyện thế này, có phải anh ta không hoàn thành được nhiệm vụ rồi không, đồng thời thầm hối hận sao mình lại chủ quan thế chứ, đáng lẽ nên gọi thêm mấy người nữa cùng đưa Tần Mộc Lam về nhà mới đúng, nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn rồi.

Ngay lúc Tiểu Lưu đang nghĩ ngợi lung tung, Mặt Sẹo dẫn theo mấy người khác chặn đường đi của họ.

Nhìn đám người trước mắt này, Tiểu Lưu cuối cùng không nhịn được lên tiếng:

“Quả nhiên là mày theo dõi đồng chí Tần, nói đi, tại sao mày lại làm vậy."

Nói đoạn, trong lòng anh ta có chút nghi hoặc, chuyện Tần Mộc Lam báo án ngoài Trang đội, anh ta và Tiểu Cường ra thì không còn ai biết nữa, gã mặt sẹo này sao lại nhắm mục tiêu vào Tần Mộc Lam chứ.

Mặt Sẹo chẳng thèm đoái hoài gì tới Tiểu Lưu, gã nhìn chằm chằm vào Tần Mộc Lam nói:

“Con mụ thối này đúng là quá độc ác, nếu không có mày, bao nhiêu người của tao đã không bị bắt rồi."

Một tên đi sau Mặt Sẹo trực tiếp lên tiếng:

“Được rồi Mặt Sẹo, anh còn nói nhảm với nó làm gì, cứ bắt cả hai đứa nó lại không phải xong rồi sao, con mụ này tuy hơi mập mạp một chút, nhưng giờ nhiều người lại thích kiểu như này đấy, hơn nữa tướng mạo con này cũng không tệ đâu, chúng ta cứ bắt rồi tính sau."

Mặt Sẹo nghe vậy cũng không nói gì thêm, chỉ gật đầu bảo:

“Đúng, trực tiếp bắt người đi."

Những người này chậm rãi áp sát về phía Tần Mộc Lam và Tiểu Lưu.

Tiểu Lưu thấy vậy vội vàng nhìn Tần Mộc Lam nói:

“Đồng chí Tần, lát nữa tôi sẽ cầm chân bọn chúng, cô mau chạy đi."

“Hừ... hôm nay chúng mày đừng hòng đứa nào chạy thoát."

Trong lúc nói chuyện, Mặt Sẹo trực tiếp lao về phía Tiểu Lưu:

“Tao cũng nhớ mày, lúc đó mày cũng có mặt đúng không, vậy nên hôm nay đi cùng luôn đi."

“Tiểu Lưu..."

Tần Mộc Lam đương nhiên cũng nghe thấy lời Tiểu Lưu vừa nói, nhưng bảo cô cứ thế bỏ mặc người khác mà chạy thì cô thật sự không làm được, hơn nữa Tiểu Lưu còn vì muốn đưa cô về mới gặp phải chuyện như vậy, cô càng không thể bỏ chạy một mình.

Thân thủ của Tiểu Lưu cũng khá tốt, nhưng hoàn toàn không thể so bì được với gã mặt sẹo sống trên đầu đao lưỡi kiếm, vì vậy chỉ một lát sau, anh ta đã bị bắt.

Còn phía Tần Mộc Lam cũng có rất nhiều người bao vây áp sát, Tần Mộc Lam trong lòng thầm tính toán một lượt, định ra tay thì Mặt Sẹo trực tiếp hét lên:

“Mấy đứa cẩn thận, con mụ này dường như sắp ra tay rồi, lúc đó Lão Nhị Lão Tam với Lão Tề đều là bị dính chưởng như vậy đấy."

Mặt Sẹo vừa bắt giữ Tiểu Lưu, vừa chú ý tới tình hình phía Tần Mộc Lam, nên lập tức phát hiện ra hành động nhỏ của cô, trực tiếp chỉ ra.

Những người kia nghe vậy đều thi nhau lùi lại phía sau.

“Mặt Sẹo, anh không phải là lừa người đấy chứ, tôi thấy con mụ này chẳng giống kiểu sắp ra tay gì cả."

Tên này từ lúc nãy đã có chút bất mãn rồi, giờ thấy Mặt Sẹo khi đối phó với một người đàn bà mà còn cứ phải dè chừng này dè chừng nọ, sắc mặt càng thêm khó coi.

“Chúng ta đã sớm có thể bắt được con mụ này rồi, kết quả là anh cứ bắt phải đợi, đợi đến bây giờ vẫn cứ nhát gan như thế, Mặt Sẹo, sao giờ anh lại thành cái hạng nhát như cáy thế này."

Nếu bọn họ bắt người sớm hơn thì đã làm gì có nhiều chuyện thế này.

Nghe thấy lời này, Tần Mộc Lam nhướng mày nói:

“Thì ra lúc trước theo dõi tôi không chỉ có một người, lúc đó các anh đều có mặt cả à."

Cái tên vừa nói lúc nãy lạnh lùng hừ một tiếng bảo:

“Đúng vậy, bọn này đều ở đó cả, lúc đó đáng lẽ đã phải bắt con mụ hèn hạ này rồi, kết quả là Mặt Sẹo cứ hết lo này đến lo nọ, giờ còn phải bắt thêm một thằng cảnh sát quèn, lại thêm chút phiền phức, thật chẳng hiểu gã nghĩ cái gì nữa."

Tần Mộc Lam nghe vậy, ánh mắt hơi lóe lên.

Mặt Sẹo và đám người gã mang tới này không cùng một lòng, những người này không phục tùng Mặt Sẹo, hơn nữa còn có ý kiến không nhỏ, không biết có thể lợi dụng điểm này không.

Ngay lúc Tần Mộc Lam đang cân nhắc những điều này, Mặt Sẹo lạnh hừ một tiếng nói:

“Các người thì biết cái gì, lúc đó cái chỗ đó không phải là nơi thích hợp để ra tay, hơn nữa cứ nhìn lộ trình của con mụ đó là biết nó định tới đồn cảnh sát rồi, chẳng lẽ chúng ta lại định bắt người ở gần đồn cảnh sát sao."

Tần Mộc Lam nghe vậy, cẩn thận quan sát xung quanh, phát hiện chỗ này đúng là không có người, là một nơi lý tưởng để bắt người, không giống như lúc cô cảm thấy có người theo dõi, chỗ đó náo nhiệt biết bao, hóa ra gã mặt sẹo này suy tính nhiều như vậy, vả lại gã cũng đoán không sai, lúc đó cô đúng là đã tới đồn cảnh sát.

Tuy nhiên những người kia lại chẳng thèm nghe mấy lý do đó.

“Dù sao thì vốn dĩ chuyện đơn giản đã bị anh làm cho phức tạp lên rồi, giờ anh lại bảo con này sắp ra tay, nếu đã vậy thì anh nói xem, tiếp theo chúng ta phải làm thế nào."

Mặt Sẹo không thèm để ý tới đám người gã mang tới nữa, gã thừa biết những người này không thể hoàn toàn nghe lời mình, dù sao những người này đều là gã đi mượn của người khác về, chắc chắn dùng không thuận tay, nhưng hôm nay, gã chỉ muốn bắt được Tần Mộc Lam.

Nghĩ tới đây, Mặt Sẹo trực tiếp nhìn Tần Mộc Lam nói:

“Chỉ cần cô ngoan ngoãn đi qua đây, tôi sẽ thả thằng cảnh sát quèn này ra, cô hãy cân nhắc cho kỹ đi."

Nghe thấy lời này, Tiểu Lưu vội vàng nhìn Tần Mộc Lam lắc đầu nói:

“Đừng nghe hắn, hắn chắc chắn là lừa người đấy."

“Ha ha... giờ có tin hay không cũng chẳng đến lượt chúng mày quyết định đâu."

Tần Mộc Lam thấy nụ cười dữ tợn đầy mặt của Mặt Sẹo, liền lên tiếng hỏi:

“Những gì anh nói là thật sao?"

“Tất nhiên là thật rồi, chỉ cần cô ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, tôi sẽ thả nó ra."

Đến lúc này, Tiểu Lưu mới nhận ra mình đã làm liên lụy tới Tần Mộc Lam, anh ta đương nhiên không thể trơ mắt nhìn Tần Mộc Lam vì mình mà bị người ta bắt được, vì vậy vội vàng lớn tiếng hét lên:

“Cô mau đi báo cho Trang đội và mọi người đi, mau chạy đi, cô tuyệt đối đừng tin vào những lời l.ừ.a đ.ả.o của bọn chúng, ngộ nhỡ chúng bắt được cô rồi mà không thả tôi thì sao, đến lúc đó cả hai chúng ta đều bị bỏ mạng ở đây mất."

Mặt Sẹo đầy vẻ dữ tợn nhìn Tiểu Lưu nói:

“Câm miệng, nếu còn không câm miệng thì tao sẽ g-iết mày ngay bây giờ."

Nói xong, Mặt Sẹo thần sắc lạnh lùng rút ra một con d.a.o găm, kề vào cổ Tiểu Lưu, trên tay gã có không ít mạng người, đương nhiên không ngại có thêm một cái nữa.

Tần Mộc Lam nhìn ánh mắt của Mặt Sẹo là biết gã đang nói thật, vì vậy cũng không dám nghĩ nhiều, trực tiếp nói:

“Được, tôi qua đó, anh mau thả Tiểu Lưu ra đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 77: Chương 77 | MonkeyD