Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 80
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:11
“Nghĩ tới đây, Mặt Sẹo đành hậm hực dừng tay.”
Nhưng gã cũng hận Tần Mộc Lam giở trò, liền đầy vẻ mỉa mai bảo:
“Con đàn bà thối này mày đừng có mà nói bừa, Thương Hải làm gì có bệnh gì."
Mặc dù nói vậy nhưng Mặt Sẹo cũng biết sức khỏe Thương Hải không tốt, nhưng cụ thể không tốt ở chỗ nào thì bọn họ lại chẳng rõ.
Mặt Sẹo không rõ nhưng bọn thằng G-ầy thì lại biết, đại ca của bọn họ hai ngày trước vừa mới bị đau đầu xong, cho nên hôm nay trông tinh thần không được tốt lắm, vậy mà người phụ nữ này cư nhiên lại có thể nói ra tình trạng của đại ca một cách chính xác không sai một li nào.
Bọn họ đã theo đại ca bao nhiêu năm nay rồi, ban đầu đại ca đau đầu đúng là không thường xuyên như vậy, một năm cũng chỉ vài lần thôi, nhưng dạo gần đây thì tháng nào cũng bị một lần.
Thằng G-ầy là người đầu tiên không nhịn được, trực tiếp nhìn Tần Mộc Lam hỏi:
“Cô thật sự có thể chữa khỏi bệnh cho đại ca chúng tôi sao?"
“Tất nhiên rồi, tôi không bao giờ nói khoác cả."
Tuy nhiên Thương Hải lại không hề động đậy, hắn nhìn chằm chằm vào Tần Mộc Lam hỏi:
“Cô là bác sĩ sao?"
Tần Mộc Lam không chút do dự gật đầu nói:
“Phải, tôi là bác sĩ, hơn nữa còn là một bác sĩ có y thuật vô cùng cao minh."
Khi nói những lời này, trên mặt Tần Mộc Lam không hề có một chút vẻ ngượng ngùng nào.
Nhìn thấy dáng vẻ ung dung tự tại của Tần Mộc Lam, Thương Hải cười ha hả bảo:
“Khá cho một bác sĩ có y thuật cao minh, cô có biết trước đây những người nói có thể chữa khỏi bệnh cho tôi cuối cùng đều không chữa được, cô đoán xem kết cục của họ thế nào không."
Nghe thấy lời này, Tần Mộc Lam chẳng cần nghĩ cũng biết kết cục của những bác sĩ đó chắc chắn chẳng tốt đẹp gì, còn tệ đến mức nào thì không rõ, nhưng cô lại không hề do dự mà nói:
“Đó là vì y thuật của họ kém cỏi, tôi thì khác, tôi có thể chữa khỏi cho anh."
“Được, vậy cô nói xem phải chữa thế nào."
Tần Mộc Lam đi thẳng về phía Thương Hải nói:
“Tôi phải bắt mạch trước đã."
Thương Hải cau mày nhìn Tần Mộc Lam, rốt cuộc cũng nhận ra người phụ nữ này không hề đơn giản.
Chẳng trách lúc trước có thể dẫn cảnh sát tới triệt phá hang ổ của Mặt Sẹo, người phụ nữ này từ khi tới đây trên mặt không hề có biểu cảm sợ hãi, còn có thể nhân lúc Mặt Sẹo định giáo huấn cô mà chớp lấy thời cơ một cách nhanh nhạy, chỉ ra việc có thể khám bệnh cho hắn.
Quả nhiên không đơn giản.
“Được, vậy cô bắt mạch cho tôi trước đi."
Tần Mộc Lam bắt mạch cho Thương Hải một cách vô cùng cẩn thận, sau đó trong lòng cũng đã có con số.
Thương Hải từ khi sinh ra đã yếu ớt, cho nên từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, chứng đau đầu này cũng chỉ mới xuất hiện vài năm gần đây thôi, chỉ có điều vẫn luôn không được bốc thu-ốc đúng bệnh nên dẫn đến dạo gần đây phát tác ngày càng dữ dội hơn, mà cô đúng là đã từng thấy căn bệnh như thế này và cũng thực sự có thể chữa khỏi.
Thương Hải còn chưa nói gì thì thằng G-ầy đã lên tiếng hỏi:
“Thế nào, có chữa được không?"
“Được chứ, có điều hơi tốn thời gian một chút, tôi sẽ châm cứu cho anh trước, sau đó mới kê đơn thu-ốc, thu-ốc chắc phải uống liên tục trong một tháng, đến lúc đó tôi mới xem tình hình để thực hiện phương án tiếp theo."
Thương Hải nhìn sâu vào Tần Mộc Lam một cái, nói:
“Những lời cô nói là thật sao?"
“Tự nhiên là thật rồi, lát nữa tôi có thể châm cứu cho anh trước, sau khi châm cứu một lượt anh sẽ có cảm giác khác hẳn ngay."
Thằng G-ầy nghe vậy liền đầy vẻ phấn khích:
“Đại ca, để con mụ này thử xem, nói không chừng thực sự chữa khỏi đấy ạ, dù sao mấy lão bác sĩ lang băm trước đây cũng chẳng ai chỉ nhìn qua một cái mà đã nói trúng phóc bệnh trạng của anh như vậy cả."
Thương Hải lạnh lùng liếc nhìn thằng G-ầy một cái, dường như đang nhìn một thằng ngốc vậy.
Hàng tự tìm đến cửa không phải là hàng tốt, thằng ngốc này lại bộc lộ cảm xúc nhanh như vậy, chẳng lẽ sợ đối phương không nắm thóp được mình hay sao.
Chương 67 Bước đầu có thành quả
Thằng G-ầy thấy bộ dạng này của đại ca thì sau đó mới sực nhận ra, liền có chút ngượng ngùng cười cười, không nói nữa.
Những người khác cũng đều không ai lên tiếng, bầu không khí bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Lúc này Thương Hải mới nhìn sang Tần Mộc Lam nói:
“Vậy tôi sẽ cho cô một cơ hội, nhưng cô phải biết rằng, nếu cô nói khoác thì kết cục của cô chắc chắn sẽ còn thê t.h.ả.m hơn cả những gì Mặt Sẹo đã nói đấy."
Nói đoạn, trong mắt Thương Hải thoáng qua một tia tàn nhẫn.
Tần Mộc Lam đối với lời này dường như không hề nghe thấy, đôi mắt cô mang theo nụ cười nói:
“Tôi tự nhiên sẽ không có kết cục như vậy, tôi chỉ quan tâm nếu tôi có thể chữa khỏi bệnh cho anh, tôi có thể rời khỏi đây không."
Mặc dù cô hoàn toàn không tin những người trước mắt này, nhưng thái độ của cô vẫn phải bày ra, cô có y thuật như vậy đương nhiên phải đưa ra yêu cầu của mình.
Thương Hải nghe vậy nhướng mày nhìn Tần Mộc Lam một cái, trực tiếp gật đầu nói:
“Tất nhiên là được rồi, nếu cô thực sự có y thuật như vậy, bất kể cô đưa ra yêu cầu gì tôi đều có thể đáp ứng."
“Thương Hải..."
Mặt Sẹo sắc mặt đen sì hét lên một tiếng, nhưng không đợi gã nói tiếp đã phát hiện ánh mắt Thương Hải nhìn gã mang theo một luồng t.ử khí.
Thấy vậy, trong lòng Mặt Sẹo dù có hận đến đâu cũng không dám nói gì thêm nữa.
Tần Mộc Lam thấy dáng vẻ nhẫn nhịn uất ức của Mặt Sẹo, khẽ nhếch môi, lần trước để gã trốn thoát, lần này nếu có thể tự nhiên không thể để gã chạy được nữa.
Trong khi tìm cách rời khỏi đây, cô còn muốn nỗ lực một chút, khiến cho những kẻ cặn bã này phải hối hận về những gì chúng đã làm, chính vì có những kẻ này mà biết bao gia đình phải đau đớn tột cùng, cả đời đi tìm kiếm con cái.
Nghĩ tới đây, Tần Mộc Lam lấy ra bộ kim châm vàng, nhìn sang Thương Hải nói:
“Hải đại ca, giờ bắt đầu điều trị được chưa ạ?"
Thương Hải liếc nhìn bộ kim châm vàng trong tay Tần Mộc Lam một cái, sau đó gật gật đầu bảo:
“Được, cô cứ ở đây châm cứu cho tôi."
“Được thôi."
Tần Mộc Lam không hề có ý kiến gì, thần sắc tự nhiên tiến lên phía trước nói:
“Anh cứ ngồi yên đừng cử động, vị trí tôi châm cứu cho anh là toàn bộ vùng đầu, mặc dù lúc châm cứu nhìn có vẻ hơi đáng sợ nhưng tất cả đều là bình thường thôi, cho nên không cần lo lắng đâu."
Thương Hải đầy vẻ đùa cợt nhìn Tần Mộc Lam nói:
“Tôi đương nhiên không lo lắng rồi, ngay cả khi cô muốn ám hại tôi thì cô cũng chẳng thể bước ra khỏi đây được đâu, mà sẽ còn thê t.h.ả.m hơn bây giờ nữa đấy, tin rằng một người thông minh như cô chắc hẳn biết phải làm thế nào mà."
“Tất nhiên rồi."
Tần Mộc Lam không nói thêm lời thừa thãi nào nữa, vê một cây kim châm vàng trực tiếp bắt đầu luôn.
Bọn thằng G-ầy đều không ai rời đi, tất cả đều chăm chú nhìn từng động tác của Tần Mộc Lam không chớp mắt, ngay cả Mặt Sẹo cũng không rời đi, gã cũng muốn xem thử con mụ thối này có thực sự giống như những gì nó tự nói là y thuật cao siêu hay không.
