Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 81
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:12
“Sau khi thực sự bắt đầu, tinh thần của Tần Mộc Lam tập trung cao độ, dù sao độ khó khi châm cứu ở vùng đầu cũng lớn hơn một chút, hơn nữa căn bệnh này của Thương Hải quả thực không dễ chữa, lúc hạ châm càng phải chú ý hơn.”
Đợi sau khi Tần Mộc Lam đã hạ châm xong, liền lên tiếng:
“Đợi mười lăm phút nữa tôi mới thu kim."
Thương Hải không nói gì, thằng G-ầy thì không nhịn được bảo:
“Trên đầu đại ca cắm nhiều kim như vậy thật sự không sao chứ, trông đáng sợ quá đi mất."
Đứng cạnh thằng G-ầy còn có mấy người mới đến sau đó, lúc này một người đàn ông dáng người cao lớn, gương mặt đen nhẻm cau mày nhìn thằng G-ầy nói:
“Chuyện này là thế nào vậy, không phải các anh đi giúp Mặt Sẹo bắt người sao, sao người không bắt được mà ngược lại lại đưa một bác sĩ về đây, hơn nữa bác sĩ này trông còn trẻ thế kia liệu có đáng tin không, sao lại để cô ta châm cứu trên đầu đại ca thế kia."
Thằng G-ầy nghe vậy, nhìn sang người đàn ông đó nói:
“Dư Đông, người phụ nữ này chính là người mà Mặt Sẹo muốn bắt đấy, chỉ có điều... cô ta nói cô ta có thể chữa khỏi bệnh cho đại ca nên mới để cô ta thử xem sao thôi."
Dư Đông nghe thấy lời này, sắc mặt hơi trầm xuống.
“Các anh cư nhiên cứ thế để cô ta châm cứu cho đại ca à, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì tính sao."
Thằng G-ầy không mấy để tâm bảo:
“Dư Đông à, người phụ nữ này không dám giở trò đâu, cô ta đang nằm trong tay chúng ta rồi, nếu cô ta dám làm gì bất lợi cho đại ca thì cuối cùng chẳng biết sẽ ch-ết thế nào đâu, vả lại cô ta cũng tinh khôn lắm, còn đang mong chữa khỏi bệnh cho đại ca để được về nhà an toàn kìa."
“Dù là vậy thì các anh cũng không nên để cô ta lỗ mãng châm cứu cho đại ca như thế, dù sao cũng phải thử qua y thuật của cô ta rồi mới để cô ta chữa bệnh cho đại ca chứ."
Nghe thấy lời này, thằng G-ầy không nói gì được nữa, thực sự là anh ta hoàn toàn chưa cân nhắc đến chuyện này.
Vẫn là Thương Hải đứng bên cạnh lên tiếng:
“Được rồi Dư Đông, là do tôi đồng ý đấy."
Nghe thấy lời này, Dư Đông tự nhiên sẽ không nói thêm gì nữa.
Mà Tần Mộc Lam ước lượng thời gian một chút, trực tiếp nhìn Thương Hải nói:
“Xong rồi, có thể rút kim được rồi."
Sau khi Tần Mộc Lam đã rút hết kim ra, cô nói:
“Tuy rằng hiệu quả chưa thấy rõ rệt ngay được nhưng chắc hẳn anh đã có cảm giác khác rồi chứ."
Thương Hải ngẩng mắt nhìn sâu vào Tần Mộc Lam một cái, nói:
“Quả nhiên là một bác sĩ y thuật cao minh, tôi thấy đầu óc tỉnh táo hơn nhiều rồi đấy."
Vốn dĩ mỗi lần sau khi bị đau đầu xong, hắn luôn có một khoảng thời gian cảm thấy đầu óc mụ mị, nặng nề, vậy mà lần này sau khi được Tần Mộc Lam châm cứu cho, hắn cư nhiên lại hiếm khi có được một tia thanh tỉnh.
Người phụ nữ này đúng là có vốn liếng để tự tin, y thuật thực sự rất tốt.
Mà những người khác nghe thấy lời này của Thương Hải thì trên mặt đều đầy vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.
“Thật sao đại ca, nói vậy y thuật của người phụ nữ này thực sự không tồi nha, tốt hơn mấy lão bác sĩ lang băm trước đây nhiều rồi."
Ngay cả Dư Đông cũng không nhịn được nhìn sang Tần Mộc Lam hỏi:
“Cô bắt đầu học y từ khi nào vậy?"
Dù sao tuổi tác của Tần Mộc Lam sờ sờ ra đó, nhìn thấy cô cái nhìn đầu tiên thực sự sẽ không thấy cô có y thuật gì cả.
Tần Mộc Lam trả lời một cách không chút áp lực:
“Từ nhỏ tôi đã bắt đầu học rồi, gia đình tôi mấy đời làm nghề y nên tôi đã học được không ít từ những người lớn trong nhà."
Lần này ánh mắt mọi người nhìn Tần Mộc Lam đều đã thay đổi, cư nhiên lại còn là con nhà nòi nữa chứ, lần này bọn họ đúng là đ-ánh bậy đ-ánh bạ, đi giúp Mặt Sẹo bắt người cư nhiên lại bắt được một bác sĩ y thuật tinh thông thế này.
Lần này chứng đau đầu của đại ca có lẽ thực sự có cứu rồi.
Mà Tần Mộc Lam sau khi nói xong những lời này, lại nhìn sang bọn thằng G-ầy nói:
“Có giấy b.út không, tôi viết một đơn thu-ốc, các anh mau ch.óng đi bốc thu-ốc đi, chứng đau đầu này của đại ca các anh cần phải uống thu-ốc phối hợp với châm cứu, điều trị cẩn thận xong là có thể kh-ỏi h-ẳn được đấy."
“Được được được, tôi đi lấy giấy b.út ngay đây."
Thằng G-ầy vội vã đi lấy giấy b.út, sau khi Tần Mộc Lam nhận được b.út liền viết xoành xoạch một đơn thu-ốc:
“Đi bốc thu-ốc đi, đến lúc đó tôi sẽ giúp sắc thu-ốc."
Nghe thấy lời này, bọn thằng G-ầy không có hành động gì ngay mà đưa ánh mắt dò hỏi sang Thương Hải.
Thương Hải gật gật đầu, vì vậy rất nhanh sau đó đã có người cầm đơn thu-ốc đi bốc thu-ốc rồi.
Tần Mộc Lam bận rộn xong những việc này, không khỏi nhìn sang Thương Hải hỏi:
“Vậy bây giờ các anh định định xử trí tôi thế nào đây?"
Thương Hải nghe vậy khẽ nhếch môi cười, bảo:
“Không biết vị bác sĩ đây xưng hô thế nào nhỉ?"
“Tôi họ Mộc."
“Thì ra là Mộc bác sĩ, cô yên tâm, cô cứ ở đây của chúng tôi ở lại cho tốt, tuyệt đối sẽ không để cô phải chịu một chút uất ức nào đâu."
“Được, vậy làm phiền các anh rồi."
Mặt Sẹo đứng một bên sắc mặt đen kịt, nhưng gã cũng nhận ra y thuật của Tần Mộc Lam thực sự rất lợi hại, nếu cô thực sự có thể giúp Thương Hải chữa khỏi chứng đau đầu, nói không chừng Thương Hải sẽ thực sự thả cô đi thật.
Nghĩ tới đây, Mặt Sẹo rủ mắt xuống, che giấu đi sự âm hiểm và toan tính trong mắt mình.
Chương 68 Thẩm Như Hoan
Sau khi thu-ốc đã bốc về, Tần Mộc Lam nhìn sang thằng G-ầy hỏi:
“Chỗ nào có thể sắc thu-ốc được ạ?"
“Cô đi theo tôi."
Thằng G-ầy giờ đây có ấn tượng rất tốt về Tần Mộc Lam, dù sao người phụ nữ này có thể chữa khỏi cho đại ca thì phải đối xử cho tốt mới được.
Tần Mộc Lam theo thằng G-ầy đến phòng bếp, chỉ vào một cái lò nhỏ nói:
“Cô cứ dùng cái lò này mà sắc thu-ốc đi, trước đây cũng có mấy lão bác sĩ lang băm kê thu-ốc cho đại ca, kết quả chẳng có tác dụng gì cả, cái lò với cái nồi này cũng vừa hay lại có dịp dùng đến rồi."
“Được, làm phiền anh rồi, tôi bắt đầu sắc thu-ốc đây."
“Vậy cô nhanh lên nhé, nếu thực sự chữa khỏi được cho đại ca chúng tôi, chúng tôi chắc chắn sẽ thả cô đi."
Tần Mộc Lam nghe vậy thì yên tâm gật đầu nói:
“Được."
Đợi sau khi thằng G-ầy rời đi, Tần Mộc Lam mở gói thu-ốc ra, cô lấy vài loại d.ư.ợ.c liệu trong gói thu-ốc ra, cẩn thận giấu vào trong người, sau đó mới bắt đầu sắc thu-ốc.
Còn chưa đợi sắc thu-ốc xong, thằng G-ầy đã lại quay lại.
“Mộc bác sĩ, thu-ốc sắc xong chưa ạ, nếu xong rồi thì để tôi bưng qua cho đại ca."
“Sắp xong rồi đây ạ."
Tần Mộc Lam vội vàng đáp một tiếng, sau đó cẩn thận rót thu-ốc ra, nói:
“Vậy làm phiền anh bưng qua cho anh ấy nhé, có điều... trong thời gian tôi giúp chữa bệnh thì tôi ở đâu ạ?"
“Cô yên tâm, lát nữa sẽ có người đưa cô đến chỗ ở, có điều chỗ này của bọn tôi không rộng lắm, nên cô phải ở chung với người khác rồi."
Thằng G-ầy bưng bát thu-ốc lên rồi đi thẳng luôn.
