Trọng Sinh Về Bên Anh - Chương 1

Cập nhật lúc: 21/08/2026 03:01

Tiếng còi xe inh ỏi hòa cùng tiếng mưa trút xuống như thác.  

Tôi nằm giữa vũng m.á.u, ý thức trôi dần.

Qua màn mưa trắng xóa, tôi nhìn thấy anh ta.  

Cố Triết người tôi yêu 10 năm.  

Đang ôm eo Diệp Tâm Nhã cô bạn thân nhất của tôi.

Diệp Tâm Nhã: Giọng run, nhưng giấu không nổi sự hưng phấn.  

"C.h.ế.t chưa? Chẳng may nó chưa c.h.ế.t thì sao?"

Cố Triết: Lạnh lùng. "Yên tâm. Anh kiểm tra rồi. Không còn thở.  

Xe tải là anh sắp xếp. Tài xế đã cao chạy xa bay.  

Đợi cảnh sát tới, đây chỉ là một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông.  

Toàn bộ tài sản nhà họ Lâm... sẽ là của chúng ta."

Hóa ra là vậy.

Công ty ba tôi phá sản. Cổ phiếu rớt đáy.  

Anh ta nói anh ta có cách cứu. Chỉ cần tôi chuyển toàn bộ cổ phần cho anh ta làm tin.  

Tôi tin. Không chút do dự.

Tôi còn nhớ rõ.  

Lúc tôi đưa bản hợp đồng, anh ta ôm tôi.  

Cố Triết: "An An, cảm ơn em đã tin anh.  

Đợi mọi chuyện ổn, chúng ta sẽ kết hôn."

Hóa ra, sự tin tưởng của tôi... đổi lại một cái bẫy chí mạng.

Máu chảy không ngừng. Hơi thở tôi yếu dần.  

Tôi sắp c.h.ế.t rồi sao?  

Không cam tâm. Rất không cam tâm.

Đúng lúc đó, một chiếc Maybach màu đen lao tới, phanh "két" bên cạnh.  

Một bóng người cao lớn lao ra. Không ô. Không áo mưa.

Là Lục Yến.

Người tôi ghét nhất. Người tôi cho là kẻ tâm thần bám theo tôi.

Anh quỳ xuống cạnh tôi. Đôi tay vốn luôn vững vàng run rẩy.  

Lục Yến: Khàn giọng, hoảng loạn. "Lâm Mạn An. Đừng dọa tôi.  

Gọi cấp cứu! Mau gọi cấp cứu!"

Anh gào với tài xế phía sau, nhưng mắt chưa từng rời khỏi tôi.  

Tôi muốn nói. Cổ họng chỉ bật ra tiếng "òe òe". Máu lại trào ra.

Cố Triết và Diệp Tâm Nhã thấy anh ta thì tái mặt, vội vã lên xe bỏ chạy.

Lục Yến cẩn thận ôm tôi vào lòng. Vest đắt tiền của anh thấm đẫm m.á.u tôi.  

Lục Yến: Bên tai tôi. "An An, đừng ngủ. Tôi không cho phép em ngủ.  

Đến bệnh viện ngay. Em sẽ không sao."

Hơi ấm từ anh xua đi cái lạnh của mưa.  

Tôi cố mở mắt. Nhìn khuôn mặt tuấn tú giờ tái nhợt vì sợ.

Tôi nhớ lời Diệp Tâm Nhã từng nói:  

"An An, Lục Yến là biến thái. Anh ta lúc nào cũng nhìn cậu.  

Chắc chắn có ý đồ xấu. Tránh xa ra."

Tôi nhớ Cố Triết từng cảnh cáo:  

"Cái tên Lục Yến đó không tốt lành gì. Đừng để bị lừa."

Vậy nên tôi tránh anh ta.  

Anh tặng hoa, tôi vứt.  

Anh mời cơm, tôi từ chối.  

Anh nói thích tôi, tôi c.h.ử.i anh bị thần kinh.

Thậm chí trong tiệc sinh nhật, vì chiều Cố Triết,  

tôi hắt cả ly rượu vang đỏ vào mặt anh trước mặt mọi người.

Vậy mà giờ phút hấp hối, người ở bên tôi  

lại là người tôi từng ghét cay ghét đắng.

Nước mắt anh rơi xuống mặt tôi, nóng hổi.  

Anh cúi xuống hôn lên trán tôi. Giọng nghẹn nát.  

Lục Yến: "Lâm Mạn An. Nếu em c.h.ế.t, tôi sẽ bắt cả thế giới chôn cùng em."

Giây phút cuối, tôi hối hận.  

Nếu có kiếp sau, Lục Yến, em nhất định sẽ bù đắp cho anh.

"An An! Cậu nghĩ gì mà ngẩn ra vậy?  

Qua đây, Cố thiếu gia đợi cậu cắt bánh kìa!"

Giọng nói quen thuộc kéo tôi về.

Ánh đèn pha lê. Nhạc du dương. Người người váy áo lộng lẫy.  

Tiệc sinh nhật 20 tuổi của tôi.

Tôi nhìn xuống váy dạ hội màu sâm panh.  

Nhìn ly rượu vang đỏ trên tay.

Ký ức ùa về. Chính ở đây. Chính bộ váy này.  

Tôi đã hắt ly rượu này vào mặt Lục Yến.

Diệp Tâm Nhã: Kéo tay tôi. "Mau qua đi.  

Cố thiếu gia sắp mất kiên nhẫn rồi.  

Lát nữa cậu còn phải mời anh ấy khiêu vũ điệu đầu tiên."

Tôi liếc về phía Cố Triết. Anh ta đứng giữa đám đông, mặt sa sầm.  

Kiếp trước tôi sợ anh ta giận, vội chạy tới, rồi vì một câu khích mà làm chuyện ngu xuẩn.

Bây giờ, tôi rút tay khỏi tay Diệp Tâm Nhã.  

Ánh mắt quét một vòng.

Rất nhanh, tôi thấy anh.  

Trong góc khuất, ít người để ý.

Lục Yến.  

Vest may đo tinh xảo, vai rộng eo hẹp.  

Dưới ánh đèn, góc mặt sắc lạnh, sống mũi cao, môi mỏng mím lại.  

Anh ngồi một mình. Khí chất vương giả không cho phép ai xem thường.

Ánh mắt anh vẫn luôn dán vào tôi.  

Sâu. Nặng. Mà kiếp trước tôi ngu ngốc không nhìn ra.

Thấy tôi nhìn lại, anh bối rối, vội quay đi.

Tim tôi nhói.

Lục Yến ngốc nghếch. Anh sợ gì chứ?

Tôi không do dự. Nhấc váy. Đi về phía anh.

Tiếng xì xào nổi lên.

Khách A: "Cô Lâm đi đâu thế? Không phải định mời Cố thiếu gia sao?"  

Khách B: "Chẳng lẽ... đi về phía Lục thiếu?"

Diệp Tâm Nhã: Sững người. "An An? Cậu làm gì vậy?"

Tôi dừng trước mặt anh.  

Lục Yến ngẩng lên. Có chút kinh ngạc. Có chút đề phòng.

Tôi: "Chào anh."

Lục Yến: Mím môi. "Ừ."

Không khí ngượng ngùng.

Tôi đưa tay ra.  

Tôi: "Anh có thể... nhảy với tôi điệu đầu tiên không?"

Cả sảnh im lặng.

Cố Triết từ xa bước tới, sắc mặt khó coi.  

Cố Triết: "An An, em làm gì thế?"

Tôi không nhìn anh ta. Chỉ nhìn Lục Yến.

Lục Yến: Ngẩn người. Rồi như sợ tôi đổi ý,  

anh lập tức đứng dậy, nắm lấy tay tôi.

Bàn tay anh ấm. Rất ấm.

Lục Yến: "Được."

Nhạc vang lên.  

Anh dẫn tôi vào giữa sàn.  

Từng bước vững vàng. Không hề lúng túng như tôi tưởng.

Tôi: Nhỏ giọng. "Anh không giận em vì chuyện ly rượu lần trước à?"

Lục Yến: Cúi xuống nhìn tôi. Trong mắt là sóng ngầm.  

"Anh đợi câu này 10 năm rồi."

Tôi sững lại.

Tôi: "Anh nói gì?"

Lục Yến: "Không có gì."

Anh ôm tôi c.h.ặ.t hơn một chút.

Từ xa, Cố Triết siết c.h.ặ.t ly rượu. Diệp Tâm Nhã c.ắ.n môi.

Tôi trong lòng: "Kiếp trước tôi mù.  

Kiếp này, tôi sẽ nhìn thật rõ.  

Ai yêu tôi. Ai hại tôi."

Một điệu nhảy kết thúc. Vỗ tay rộ lên.

Tôi: Ngẩng đầu, cười với anh.  

"Lục Yến. Từ giờ, anh đừng đi theo em nữa."

Lục Yến: Sững người, ánh mắt tối lại.  

"Ừ. Anh biết rồi."

Tôi: "Vì từ giờ... anh đi bên cạnh em."

Ánh mắt anh chấn động.  

Lục Yến: "Em nói thật?"

Tôi: "Thật."

Tôi chủ động khoác tay anh.  

Đi ngang qua Cố Triết. Tôi dừng lại một giây.

Tôi: "Cố thiếu gia. Điệu nhảy đầu tiên,  

tôi đã có bạn nhảy rồi."

Nói xong, tôi cùng Lục Yến rời đi, bỏ lại sau lưng  

ánh mắt vừa sửng sốt vừa oán độc của Cố Triết  

và gương mặt méo mó của Diệp Tâm Nhã.

Ngoài trời, mưa đã tạnh.

Lục Yến: Dẫn tôi ra xe. "Em đói không? Đi ăn gì nhé?"

Tôi: "Ừ. Ăn gì anh nấu cũng được."

Anh khựng lại. Quay sang nhìn tôi, như không tin.

Tôi: "Sao? Không dám nấu cho em ăn à?"

Lục Yến: Cười. Nụ cười đầu tiên tôi thấy sau 2 kiếp.  

"Anh dám. Anh nấu cả đời cho em ăn."

Tôi tựa đầu vào vai anh.  

Mùi mưa. Mùi gỗ. Mùi của anh.

Tôi trong lòng: "Lục Yến. Kiếp trước nợ anh một mạng.  

Kiếp này, em trả anh cả đời."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Về Bên Anh - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD