Trọng Sinh Về Bên Anh - Chương 2

Cập nhật lúc: 21/08/2026 03:01

Mọi người đều sững sờ.

Diệp Tâm Nhã: Gọi từ phía sau, giọng gấp. "An An, cậu đi đâu vậy?"  

Cố Triết: Cau mày. Ánh mắt tối lại.

Tôi mặc kệ.  

Dưới hàng chục ánh mắt kinh ngạc, tôi bước thẳng đến trước mặt Lục Yến.

Anh ngẩng đầu. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi. Có chút không dám tin.

Tôi đặt ly rượu xuống bàn. Vươn tay ra. Cười rạng rỡ nhất trong hai kiếp người.  

Tôi: "Lục Yến, tôi có thể mời anh khiêu vũ một điệu không?"

Cả khán phòng im phăng phắc.  

Tiếng xì xào nổi lên ngay sau đó.

Khách mời A: "Lâm Mạn An? Cô ta mời Lục Yến?"  

Khách mời B: "Cô ta coi anh ta như ôn dịch 10 năm nay mà?"  

Khách mời C: "Chơi trò gì đây?"

Lục Yến sững người. Đồng t.ử anh co lại.  

Anh không nhúc nhích. Chỉ nhìn tôi chằm chằm như muốn nhìn thấu xem tôi đang giở trò gì.

Tôi biết anh không tin. Kiếp trước tôi đã làm anh tổn thương quá nhiều.

Tôi không nói nữa. Trực tiếp nắm lấy bàn tay anh đang đặt trên đầu gối.  

Tay anh hơi lạnh. Những ngón tay thon dài khẽ run trong lòng bàn tay tôi.

Tôi kéo anh đứng dậy. Anh cao hơn tôi cả một cái đầu.  

Tôi: "Nhạc sắp nổi rồi."

Lục Yến vẫn im lặng. Nhưng không rút tay lại.  

Mặc tôi kéo anh vào giữa sàn nhảy.

Đúng lúc đó, Cố Triết và Diệp Tâm Nhã lao tới. Chặn trước mặt chúng tôi.

Cố Triết: Sắc mặt đen kịt. "An An, em điên rồi à?"  

Anh ta trừng vào bàn tay tôi đang nắm tay Lục Yến.  

"Buông tay hắn ra. Em quên hắn là loại người gì rồi sao?"

Diệp Tâm Nhã: Vẻ mặt lo lắng, kéo tay tôi.  

"Đúng đó An. Đừng làm bậy. Mọi người đang nhìn kìa.  

Qua đây với bọn mình. Đừng để tên biến thái này lừa."

Biến thái?

Tôi nhếch môi. Cười lạnh.  

Nhẹ nhàng rút tay khỏi tay Diệp Tâm Nhã.  

Quay sang nhìn thẳng Cố Triết.

Tôi: "Cố Triết. Anh lấy tư cách gì nói chuyện với tôi bằng giọng đó?"

Cố Triết: Ngẩn ra. "An An, em nói gì vậy? Anh là bạn trai em."

Bạn trai?

Tôi bật cười. Như nghe chuyện hài nhất thế gian.  

Tôi: "Tôi nhớ tôi chưa từng đồng ý lời tỏ tình của anh.  

Bấy lâu nay chẳng phải đều là anh đơn phương tự nhận sao?  

Lại nhờ Diệp tiểu thư thêm mắm dặm muối nên mọi người mới hiểu lầm?"

Sắc mặt Cố Triết và Diệp Tâm Nhã trắng bệch.

Diệp Tâm Nhã: Mắt ngấn nước. "An An, sao cậu nói vậy?  

Mình... mình chỉ muốn tốt cho cậu thôi mà."

Tốt cho tôi?

Tôi tiến một bước. Ghé tai cô ta, chỉ đủ hai người nghe.  

Tôi: "Tốt cho tôi... hay tốt cho cô để đường đường chính ở bên bạn trai của bạn thân?"

Cơ thể Diệp Tâm Nhã cứng đờ. Cô ta hoảng hốt nhìn tôi.

Tôi quay lại nhìn Cố Triết. Giọng lạnh như băng.  

Tôi: "Còn anh, Cố Triết.  

Anh nói Lục Yến là biến thái.  

Vậy một kẻ miệng nói yêu tôi, sau lưng lại mập mờ với bạn thân tôi,  

thậm chí còn nhòm ngó tài sản nhà tôi... thì gọi là gì?  

Cặn bã?"

Tiếng xì xào bùng nổ.

Cố Triết: Tức đến run. "Lâm Mạn An! Em ngậm m.á.u phun người!"

Tôi: "Tôi có ngậm m.á.u phun người hay không, anh tự rõ.  

Hôm nay là sinh nhật tôi. Tôi muốn nhảy với ai là quyền của tôi.  

Anh không có tư cách can thiệp."

Nói xong, tôi không nhìn anh ta nữa. Quay sang Lục Yến.  

Anh vẫn đứng đó. Từ đầu đến cuối không nói một lời.  

Nhưng ánh mắt nhìn tôi đã khác.  

Hoài nghi biến mất. Thay vào đó là một tia sáng rất khẽ.

Tôi đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Tay còn lại đặt lên vai anh.  

Tôi: "Chúng ta bắt đầu được chưa?"

Lục Yến: Khẽ gật đầu.  

Một tay anh đặt lên eo tôi. Một tay nắm tay tôi.

Nhạc Valse vang lên.  

Anh dẫn tôi xoay tròn.  

Bàn tay to lớn ôm eo tôi, hơi ấm truyền qua lớp vải mỏng.  

Váy tôi tung bay như một đóa hoa.

Xung quanh, Cố Triết và Diệp Tâm Nhã đứng c.h.ế.t lặng, mặt trắng như tro.

Tôi ngẩng đầu. Trong mắt chỉ có anh.  

Tôi: "Sao hôm nay em lại...?"

Hồi lâu Lục Yến mới lên tiếng. Giọng khàn.  

Lục Yến: "Sao hôm nay em lại mời anh?"

Tôi: Ngắt lời. Nhìn thẳng vào mắt anh.  

"Vì em nhận ra trước đây em quá ngu ngốc.  

Em đã bỏ lỡ người tốt nhất."

Cơ thể anh cứng lại. Tay ôm eo tôi siết c.h.ặ.t hơn, kéo tôi sát vào lòng.  

Gần đến mức tôi nghe được nhịp tim anh đập dồn.

Lục Yến: "Những lời em nói... là thật sao?"

Trong giọng anh có mong đợi. Có cả nỗi sợ bị tổn thương.

Tôi: "Thật."

Nhạc dứt. Anh không buông tôi ra.  

Nắm tay tôi, kéo tôi đi thẳng khỏi sảnh tiệc, bỏ lại sau lưng mớ hỗn độn.

Anh kéo tôi đến hành lang vắng. Đèn vàng mờ ảo.  

Đột nhiên anh ép tôi vào tường. Hai tay chống hai bên, giam tôi lại.

Hơi thở anh nóng rực phả lên mặt tôi.  

Gần đến mức tôi chỉ cần nhón chân là môi chạm môi.

Lục Yến: Giọng trầm thấp, nguy hiểm. "Lâm Mạn An.  

Em rốt cuộc muốn giở trò gì?"

Tôi không nao núng. Ngược lại còn cười.  

Ngón tay tôi chạm lên n.g.ự.c anh, ngay chỗ trái tim đang đập loạn.

Tôi: "Giở trò gì?  

Lục Yến, em muốn theo đuổi anh."

Đồng t.ử anh co lại. Kinh ngạc hiện rõ trên mặt người luôn điềm tĩnh.

Lục Yến: Bật cười. Nụ cười khẩy, pha cả giễu cợt và đau đớn.  

"Theo đuổi tôi?  

Lâm Mạn An, em lại nghĩ ra trò mới để hành hạ tôi à?  

Lần này là gì? Giả vờ theo đuổi, rồi đá tôi trước mặt mọi người  

để mua vui cho Cố Triết?"

Tim tôi nhói.  

Hóa ra những tổn thương tôi gây cho anh... sâu đến mức này.

Tôi không giải thích. Chỉ nhìn anh.  

Trong mắt tôi không còn chán ghét hay sợ hãi.  

Chỉ có chân thành. Và một chút áy náy.

Tôi: "Lục Yến. Em xin lỗi."

Anh sững lại lần nữa.  

Có lẽ anh đã nghĩ đến vô số phản ứng của tôi.  

Nhưng chắc chắn không bao gồm hai chữ này.

Hành lang im lặng. Chỉ nghe tiếng tim anh đập.

Lục Yến: "Xin lỗi?"  

Anh lặp lại như không tin. "Em xin lỗi vì cái gì?  

Vì hắt rượu vào mặt tôi? Vì nói tôi là đồ thần kinh?  

Hay vì 10 năm nay coi tôi như không khí?"

Mỗi một câu là một nhát d.a.o.

Tôi: "Tất cả."

Tôi tiến lên một bước. Khoảng cách giữa chúng tôi gần như bằng không.  

Tôi: "Xin lỗi vì đã mù.  

Xin lỗi vì đã không nhìn thấy người thật lòng với em.  

Xin lỗi vì đã để anh đợi em 10 năm."

Lục Yến: Nhìn tôi. Ánh mắt phức tạp.  

"Em nghĩ chỉ một câu xin lỗi là xong?"

Tôi: "Không.  

Một câu xin lỗi không đủ.  

Cho nên em muốn dùng cả đời còn lại để bù đắp."

Anh bật cười. Nhưng lần này không còn giễu cợt.  

Là cười khổ.

Lục Yến: "Lâm Mạn An, em có biết em vừa nói gì không?  

Em vừa trước mặt tất cả mọi người bỏ Cố Triết,  

đi về phía tôi. Em có biết ngày mai báo chí sẽ viết gì không?  

Em có biết Cố Triết sẽ trả thù tôi thế nào không?"

Tôi: "Em biết.  

Em cũng biết anh có thể từ chối em.  

Nhưng em vẫn muốn thử."

Tôi nhón chân. Rất khẽ.  

Trán tôi chạm trán anh.

Tôi: "Lục Yến. Cho em một cơ hội.  

Một cơ hội để em chứng minh em không nói dối."

Anh không đẩy tôi ra. Cũng không ôm tôi.  

Chỉ đứng đó. Hơi thở rối loạn.

Rất lâu sau.

Lục Yến: "Nếu em dám lừa tôi một lần nữa..."  

Tôi: "Em sẽ không."

Lục Yến: "Nếu em làm tôi đau một lần nữa..."  

Tôi: "Anh cứ g.i.ế.c em đi."

Anh nhìn tôi thật sâu. Rồi bất ngờ cúi xuống.

Không phải hôn.  

Anh chỉ đặt một nụ hôn rất nhẹ lên trán tôi.

Lục Yến: "Đi thôi. Về nhà."

Tôi: "Nhà anh?"

Lục Yến: "Nhà chúng ta."

Anh nắm tay tôi. Dẫn tôi đi qua hành lang dài.

Phía sau, tiếng bàn tán vẫn râm ran.  

Phía trước, là con đường mới.

Tôi không quay đầu lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.