Trọng Sinh Về Bên Anh - Chương 10 Hoàn

Cập nhật lúc: 21/08/2026 03:02

Điện thoại tôi điên cuồng reo lên.  

Màn hình hiện hai chữ: Cố Triết.

Tôi nhìn Lục Yến. Anh gật đầu, ra hiệu cho tôi nghe.  

Tôi bắt máy, bật loa ngoài.

Cố Triết: Giọng khàn đặc, kèm theo tiếng gió rít.  

"Lâm Mạn An! Là mày! Tất cả là do mày hại tao!"

Tôi: Lạnh đến thấu xương. "Đúng. Là tôi."

Cố Triết: Cười như kẻ điên. Tiếng cười the thé vang trong gió.  

"Mày nghĩ mày thắng rồi sao? Ha ha...  

Bây giờ mày mau đến sân thượng tòa nhà Cố Thị ngay lập tức.  

Một mình.  

Nếu không mày sẽ được thấy bạn thân Diệp Tâm Nhã của mày  

rơi từ tầng 35 xuống trông như thế nào."

"Cạch". Cúp máy.

Tim tôi rơi xuống.  

Diệp Tâm Nhã. Hắn bắt cóc cô ta.

Dù tôi căm ghét cô ta đến tận xương tủy,  

nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn một mạng người biến mất.

Tôi: "Anh ở lại đây. Em sẽ đến đó."

Lục Yến: Nhíu c.h.ặ.t mày. Không chút do dự kéo tôi lên xe.  

"Em nghĩ tôi sẽ để em đi một mình sao?  

Tôi đi cùng em."

Trên đường đi tôi báo cảnh sát. Gửi định vị.

Lục Yến: Tay nắm vô lăng trắng bệch.  

"Đừng sợ. Có tôi."

Tôi: "Em không sợ. Em chỉ sợ muộn."

Sân thượng tòa nhà Cố Thị. Tầng 35.

Gió đêm rất lớn. Thổi tung váy tôi.

Cảnh tượng trước mắt khiến m.á.u trong người tôi đông lại.  

Cố Triết một tay ghì c.h.ặ.t Diệp Tâm Nhã.  

Cô ta khóc lóc giãy giụa, nước mắt nước mũi tèm lem.  

Cả hai đang đứng ngay mép lan can.  

Chỉ cần một bước, sẽ rơi xuống.

Xa xa, đèn xe cảnh sát đã nhấp nháy nhưng chưa lên đến nơi.

Tôi: Hét. "Thả cô ấy ra!"

Cố Triết: Quay lại. Cười độc địa. Mắt đỏ ngầu.  

"Mày đến rồi à? Lâm Mạn An."  

Hắn siết c.h.ặ.t Diệp Tâm Nhã hơn.  

"Tao yêu mày như thế. Theo đuổi mày 10 năm.  

Tại sao mày lại chọn hắn? Tại sao?"

Tôi: Nhìn thẳng vào hắn. Từng chữ rõ ràng.  

"Anh không yêu tôi.  

Anh chỉ yêu tiền của nhà tôi.  

Yêu địa vị của Lâm Thị.  

Anh yêu chính bản thân anh thôi."

Câu nói như chọc trúng tim đen.

Cố Triết: Gào lên. "IM MIỆNG!"  

"Nếu tao không có được mày, thì tất cả cùng c.h.ế.t!"

Nói xong, hắn bất ngờ đẩy mạnh Diệp Tâm Nhã về phía trước.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian như chậm lại.

Lục Yến lao lên như một tia chớp.  

Một tay anh kéo mạnh Diệp Tâm Nhã vào trong.  

Một tay ôm tôi ra sau lưng, che chắn.

Cùng lúc, cảnh sát phá cửa xông lên, bao vây bốn phía.

Cố Triết: Thấy hết đường thoát. Điên cuồng trèo qua lan can.  

"Không có được thì c.h.ế.t chung!"

Lục Yến còn nhanh hơn.  

Anh lao tới, túm cổ áo hắn kéo ngược lại,  

quật mạnh xuống đất. Tiếng xương va vào nền gạch nghe rợn người.

"Rắc". Còng tay khóa lại.

Cố Triết: Bị áp giải đi, vẫn gào: "Lâm Mạn An! Tao nguyền rủa mày!"

Diệp Tâm Nhã: Sụp xuống đất, khóc nức nở.  

Vì đồng lõa tung tin, l.ừ.a đ.ả.o, cô ta cũng bị đưa về đồn.

Gió vẫn thổi. Nhưng nguy hiểm đã qua.

Tôi quay sang Lục Yến. Trên mu bàn tay anh có vết xước dài,  

chắc là lúc kéo Diệp Tâm Nhã bị quệt vào lan can.

Lục Yến: Việc đầu tiên là nhìn tôi từ trên xuống dưới.  

"Em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"

Tôi: Lắc đầu. Nước mắt trào ra.  

Rồi tôi nhào vào lòng anh, ôm thật c.h.ặ.t.

Tôi: "Lục Yến. Cảm ơn anh.  

Cảm ơn anh. Hai kiếp đều liều mạng vì em như vậy."

Lục Yến: Ôm c.h.ặ.t lấy tôi. Cằm đặt lên đỉnh đầu tôi.  

"Ngốc. Đã nói không được đi một mình rồi mà."

Tôi vùi mặt vào n.g.ự.c anh. Nghe nhịp tim anh đập mạnh.

Kiếp trước anh c.h.ế.t vì tôi.  

Kiếp này anh vẫn liều mạng vì tôi.

Tôi nợ anh nhiều như vậy, biết trả đến bao giờ.

Một tuần sau.

Bản tin tài chính rung chuyển.

*_#CỐ THỊ TUYÊN BỐ PHÁ SẢN.  

CỐ TRIẾT LĨNH ÁN 12 NĂM TÙ.  

DIỆP TÂM NHÃ 5 NĂM TÙ#__

Tội danh: Bắt cóc, cướp tài sản, cố ý gây thương tích,  

tung tin sai sự thật gây thiệt hại nghiêm trọng.

Cố Vĩ bán sạch tài sản để nộp phạt.  

Từ chủ tịch tập đoàn, trở thành người trắng tay.

Tôi và Lục Yến không đến dự phiên tòa.  

Chúng tôi chọn cách đứng ở nơi khác.

Trên du thuyền. Biển chiều.

Hoàng hôn đỏ rực. Sóng vỗ nhẹ vào mạn thuyền.

Lục Yến mặc sơ mi trắng. Tay áo xắn lên.  

Anh đứng sau lưng tôi, ôm tôi vào lòng.

Tôi: "Kết thúc rồi."

Lục Yến: "Ừ. Kết thúc rồi."

Đột nhiên anh buông tôi ra. Lùi lại một bước.

Từ trong túi áo, anh lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh đậm.

Anh quỳ một gối xuống trước mặt tôi.

Gió biển thổi tung tóc anh.  

Ánh mắt anh dịu dàng như nước, nhưng kiên định.

Lục Yến: "Lâm Mạn An."

Tôi: Nước mắt trào ra.

Lục Yến: "Những năm tháng đã qua, chúng ta đã bỏ lỡ quá nhiều.  

Anh đã nhìn em yêu sai người 10 năm mà không dám nói.  

Anh đã để em c.h.ế.t một lần mà không thể ngăn cản."

Lục Yến: "Bắt đầu từ bây giờ.  

Em có đồng ý để anh dùng cả phần đời còn lại  

để bù đắp cho em, để yêu thương em, để bảo vệ em không?  

Lấy anh nhé."

Tim tôi đau. Rồi ấm lên.

Tôi: Gật đầu thật mạnh. Nước mắt rơi xuống mu bàn tay anh.  

"Em đồng ý. Em đồng ý, Lục Yến."

Anh đeo nhẫn vào tay tôi. Vừa vặn.  

Rồi anh đứng dậy, ôm tôi vào lòng, hôn lên trán tôi.

Lục Yến: "Kiếp trước anh không bảo vệ được em.  

Kiếp này anh sẽ không buông tay nữa."

Tôi: "Kiếp trước em nợ anh một đời bi thương.  

Kiếp này em trả anh một đời viên mãn."

Du thuyền lướt trên mặt biển.  

Phía sau chúng tôi là hoàng hôn.  

Phía trước là cả đời.

Ba tháng sau. Hôn lễ.

Không rình rang. Chỉ 50 khách mời.  

Toàn người thân và bạn bè thật sự.

Tôi mặc váy cưới trắng tinh.  

Lục Yến mặc vest đen, cài hoa trắng ở n.g.ự.c.

Khi tôi bước vào lễ đường, ba tôi dắt tay tôi.

Lâm Vĩ: Nhỏ giọng. "Con gái, hạnh phúc nhé."

Tôi: "Vâng ba."

Trước mặt cha xứ.

Cha xứ: "Lục Yến, con có đồng ý lấy Lâm Mạn An làm vợ..."

Lục Yến: Nhìn tôi. "Đồng ý."

Cha xứ: "Lâm Mạn An, con có đồng ý..."

Tôi: Nhìn anh. "Đồng ý.  

Kiếp này, kiếp sau, và mãi."

Nụ hôn. Tiếng vỗ tay. Hoa giấy bay đầy trời.

Một năm sau.

Tôi là Phó Tổng Lục Thị.  

Lâm Thị sáp nhập với Lục Thị, thành tập đoàn top 3 cả nước.

Ban ngày tôi họp, ký hợp đồng, đi công tác.  

Tối về, Lục Yến sẽ nấu canh cho tôi.  

Sẽ chờ tôi tăng ca đến 12 giờ.  

Sẽ ôm tôi ngủ, dù tôi có đạp chăn.

Tôi: "Anh không thấy phiền sao? Em dính người quá."

Lục Yến: Đang cắt trái cây cho tôi.  

"Phiền. Phiền cả đời."

Rồi anh quay sang, hôn lên môi tôi.

Lục Yến: "Phiền đến mức muốn phiền cả kiếp sau nữa."

Đêm nay.

Chúng tôi ngồi trên ban công nhà.  

Tôi tựa vào vai anh.

Tôi: "Lục Yến, nếu có kiếp sau..."

Lục Yến: Ngắt lời. "Không có kiếp sau.  

Kiếp này còn chưa sống đủ.  

Em nợ anh một đời, trả từ."

Tôi: Cười, đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh. "Vô lại."

Lục Yến: Nắm tay tôi. "Chỉ vô lại với em."

Thành phố dưới kia sáng đèn.  

Trong lòng tôi, yên bình.

Kiếp trước tôi c.h.ế.t vì tin sai người.  

Kiếp này tôi sống lại,  

chọn người từng vì tôi mà chống lại cả thế giới.

Và tôi đã chọn đúng.

Lục Yến, cảm ơn anh đã không bỏ cuộc.  

Cảm ơn anh đã đợi em 10 năm,  

và nguyện ý đợi em cả đời.

Từ nay về sau,  

mỗi một ngày đều là ngày chúng ta bên nhau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.