Trọng Sinh Về Bên Anh - Chương 9
Cập nhật lúc: 21/08/2026 03:02
Những ngày tiếp theo, đúng như dự đoán.
Cố Thị gặp sóng gió.
Dưới sự chèn ép của Lục Thị và sự tẩy chay của các đối tác Lâm Gia,
cổ phiếu Cố Thị lao dốc không phanh.
Cố Vĩ - ba Cố Triết chạy vạy khắp nơi cầu cứu, đều bị từ chối.
Cố Triết và Diệp Tâm Nhã thành chuột chạy qua đường.
Đi đến đâu cũng bị chỉ trỏ, mắng c.h.ử.i.
Còn tôi. Hình tượng nạn nhân quật cường được đồng cảm.
Mọi hành động đều được tung hô.
Thậm chí có fan club cho tôi và Lục Yến. Gọi là cặp "Yến An".
Mọi chuyện đi đúng hướng chúng tôi vạch ra.
Nhưng Cố Triết sẽ không dễ chịu thua.
Quả nhiên, vài ngày sau, Hứa Văn gọi điện. Giọng nghiêm trọng.
Hứa Văn: "Lâm tiểu thư, xảy ra chuyện rồi.
Lô hàng nguyên liệu quan trọng của chúng ta trên đường từ cảng về
bị một nhóm người lạ mặt cướp mất.
Lục tổng nghi là người của Cố Triết làm."
Lô hàng này liên quan dự án hợp tác với đối tác nước ngoài.
Nếu không xử lý, Lục Thị bồi thường khổng lồ.
Quan trọng hơn là mất uy tín quốc tế.
Tôi: "Anh ấy đang ở đâu?"
Hứa Văn: "Lục tổng đã đến hiện trường rồi ạ."
Tôi: "Gửi địa chỉ cho tôi."
Cúp máy. Tôi lao ra khỏi nhà, khởi động xe.
Tôi trong lòng: _"Lục Yến, em đã nói rồi.
Kiếp này em sẽ không để ai bắt nạt anh."_
Nhà kho bỏ hoang ngoại ô.
Cảnh sát phong tỏa.
Lục Yến đứng đó, mặt lạnh như băng, nói chuyện với cảnh sát.
Thấy tôi, anh nhíu mày.
Lục Yến: "Sao em lại đến đây?"
Tôi: "Em đến giúp anh.
Cảnh sát tìm được manh mối gì chưa?"
Lục Yến: "Bọn cướp rất chuyên nghiệp. Không để lại dấu vết."
Tôi: Nhìn thẳng vào mắt anh. "Em biết bọn họ đang ở đâu."
Lục Yến: Sững. Kinh ngạc và hoài nghi.
Trương đội: "Lâm tiểu thư, cô đừng nói đùa. Chuyện này nghiêm trọng."
Tôi: "Tôi không đùa.
Em biết Cố Triết sẽ giấu hàng ở đâu."
Lục Yến: "Làm sao em biết?"
Tôi: "Anh không cần biết.
Lục Yến, anh có tin em không?"
Anh nhìn sâu vào mắt tôi. Đấu tranh hiện rõ.
Vài giây. Sự do dự biến mất. Thay bằng quyết đoán.
Lục Yến: Quay sang Trương đội.
"Trương đội, phiền anh cho người đến bến tàu cũ ở cảng phía đông.
Tôi nghi hàng của chúng tôi ở đó."
Trương đội: Lưỡng lự. Nhưng thấy vẻ mặt anh, cuối cùng gật đầu,
lập tức điều động lực lượng.
Lục Yến: Kéo tôi lên xe.
"Ngồi yên ở đây. Rất nguy hiểm."
Tôi: "Không. Em phải đi với anh.
Em muốn tận mắt chứng kiến hắn thất bại."
Anh nhìn tôi một lúc. Không nói gì thêm. Đạp ga.
Bến tàu cũ cảng phía đông.
Hoang tàn. Nhà kho rỉ sét im lìm trong bóng chiều tà.
Cảnh sát bao vây.
Nhanh ch.óng ập vào nhà kho lớn nhất.
Tiếng đ.á.n.h nhau. Tiếng s.ú.n.g.
Tim tôi thắt lại. Vô thức siết tay anh.
Lục Yến: Nắm ngược lại. "Đừng sợ."
10 phút sau. Trương đội bước ra, mặt hớn hở.
Trương đội: "Lục tổng, Lâm tiểu thư.
Đúng như hai vị dự đoán. Hàng còn nguyên.
Bắt được toàn bộ băng nhóm.
Tên cầm đầu khai, người đứng sau là Cố Triết."
Thành công rồi.
Tôi thở phào.
Trong xe về.
Không khí im lặng.
Lục Yến: "Nói đi. Sao em biết?"
Tôi: "Kiếp trước... em từng nghe hắn khoe khoang."
Tôi dừng lại. Không thể nói thật.
"Một lần hắn say, gọi điện cho Diệp Tâm Nhã.
Em vô tình nghe được. Hắn nói giấu ở bến tàu cũ
đợi Lục Thị bồi thường đến phá sản."
Lý do nửa thật nửa giả. Anh sẽ tin.
Lục Yến: Nhìn tôi rất lâu.
"Sau này những chuyện nguy hiểm như vậy,
để tôi đi."
Tôi: "Em muốn cùng anh."
Anh không đáp. Nhưng tay vẫn nắm tay tôi.
Tối đó.
Tin tức nổ tung.
*_#CỐ TRIẾT BỊ BẮT VÌ TỘI CƯỚP TÀI SẢN VÀ CẢN TRỞ KINH DOANH
LỤC THỊ TRUY CỨU ĐẾN CÙNG#__
Cố Vĩ chạy đến nhà tôi quỳ xin.
Cố Vĩ: "Lão Lâm, nể tình hai nhà quen biết,
tha cho Triết một lần."
Lâm Vĩ: Lạnh mặt. "Ông dạy con kiểu gì?
Nó cướp hàng, hãm hại người khác.
Pháp luật sẽ xử lý."
Đuổi ra khỏi cửa.
Bệnh viện. Phòng bệnh VIP.
Lục Yến bị thương nhẹ ở cánh tay lúc ập vào kho.
Không nặng. Nhưng tôi vẫn bắt anh nằm lại theo dõi.
Tôi: Bóc quýt cho anh.
"Anh thấy chưa? Em nói đúng mà."
Lục Yến: "Ừ. Em giỏi."
Tôi: "Quá khen."
Anh nhìn tôi ăn quýt. Rồi đột nhiên hỏi.
Lục Yến: "Em sợ không? Lúc nghe tiếng s.ú.n.g."
Tôi: "Sợ. Sợ anh bị thương."
Lục Yến: Im lặng. Rồi kéo tôi ngồi xuống mép giường.
Lục Yến: "Lâm Mạn An.
Cảm ơn em."
Tôi: "Vì cái gì?"
Lục Yến: "Vì đã quay lại."
Anh cúi xuống. Hôn lên trán tôi. Rất nhẹ.
Lục Yến: "Từ nay, chuyện của tôi là chuyện của em.
Chuyện của em... cũng là chuyện của tôi."
Một tuần sau.
Phiên tòa sơ thẩm.
Cố Triết bị tuyên 7 năm tù vì cướp tài sản,
cản trở hoạt động kinh doanh, thuê người hành hung.
Diệp Tâm Nhã bị 3 năm vì đồng phạm và tung tin sai sự thật.
Lúc bị áp giải, Cố Triết nhìn tôi.
Cố Triết: "Lâm Mạn An, em độc ác."
Tôi: "Tôi chỉ trả lại những gì các người đã làm."
Diệp Tâm Nhã: Khóc. "An An, mình sai rồi."
Tôi: "Muộn rồi."
Tối.
Tôi và Lục Yến đứng trên sân thượng Lục Thị.
Gió đêm. Thành phố sáng đèn.
Tôi: "Kết thúc rồi."
Lục Yến: "Chưa."
Tôi: "Hửm?"
Lục Yến: Quay sang. Nghiêm túc.
"Chuyện của chúng ta mới bắt đầu."
Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là một chiếc nhẫn bạch kim đơn giản.
Lục Yến: "Tôi không giỏi nói lời ngon tiếng ngọt.
Nhưng tôi biết giữ lời.
Lâm Mạn An, em có đồng ý...
để tôi chăm em cả đời không?"
Tim tôi đập mạnh.
Tôi: "Anh cầu hôn kiểu gì mà không có hoa?"
Lục Yến: "Ngày mai bù."
Tôi: Cười. Giơ tay ra.
"Vậy đeo vào đi."
Anh đeo nhẫn cho tôi. Vừa vặn.
Lục Yến: "Từ giờ em là người của tôi."
Tôi: "Anh cũng là người của em."
Anh ôm tôi vào lòng.
Dưới kia, thành phố vẫn sáng.
Kẻ thù đã vào tù.
Người thương đã ở cạnh.
Kiếp trước tôi c.h.ế.t trong tuyệt vọng.
Kiếp này tôi sống lại,
để được yêu, và để yêu lại.
