Trọng Sinh Về Bên Anh - Chương 3
Cập nhật lúc: 21/08/2026 03:01
Trong trí nhớ của anh, Lâm Mạn An kiêu ngạo sao có thể nói lời xin lỗi.
Thấy anh im lặng, tôi nói tiếp.
Tôi: "Về tất cả những chuyện ngu ngốc trước đây em làm với anh... em xin lỗi."
Sự phòng bị trong mắt Lục Yến giảm đi một chút. Nhưng hoài nghi vẫn còn.
Lục Yến: "Tại sao?"
Anh muốn một lý do. Một lý do hợp lý cho sự thay đổi 180 độ của tôi.
Tôi không thể nói "em bị sét đ.á.n.h rồi sống lại".
Tôi: Thản nhiên. "Vì em bị sét đ.á.n.h."
Lục Yến: "..."
Thấy vẻ mặt cạn lời của anh, tôi nghiêm túc giải thích.
Tôi: "Không đùa đâu. Mấy hôm trước trời mưa to, em suýt bị sét đ.á.n.h trúng.
Trong khoảnh khắc đối mặt với cái c.h.ế.t đó, em đột nhiên nghĩ thông.
Em nhận ra ai thật lòng với mình, ai giả nhân giả nghĩa."
Cái cớ này hoang đường. Nhưng là lời giải thích "okela" nhất tôi nghĩ ra.
C.h.ế.t đi sống lại chẳng phải cũng giống bị sét đ.á.n.h khai sáng sao?
Lục Yến: Nheo mắt, đ.á.n.h giá từng biểu cảm của tôi.
"Vậy là một tia sét khiến Lâm tiểu thư ghét tôi 10 năm đột nhiên nghĩ thông?"
Tôi: Gật chắc nịch. "Đúng.
Nó giúp em nhận ra Cố Triết là cặn bã.
Diệp Tâm Nhã là trà xanh.
Còn anh..."
Tôi ngừng lại. Nhón chân, ghé sát tai anh.
Giọng vừa quyến rũ vừa chân thành.
Tôi: "Là bảo bối mà em đã bỏ lỡ."
Hơi thở anh khựng lại. Vành tai anh đỏ lên đáng ngờ.
Chà, thì ra Lục Yến bá đạo lạnh lùng cũng biết ngượng.
Đúng lúc bầu không khí mờ ám, một giọng nói nghiêm nghị vang lên.
Lâm Vĩ: "Mạn An!"
Tôi và Lục Yến cùng quay đầu.
Ba tôi và mẹ tôi đứng cuối hành lang. Sắc mặt phức tạp.
Chắc đã nghe tin chấn động từ sảnh tiệc.
Lục Yến lập tức buông tay tôi. Lùi một bước, giữ khoảng cách.
Lục Yến: Gật đầu. "Lâm tổng, Lâm phu nhân."
Ba tôi không đáp. Nhìn thẳng vào tôi.
Lâm Vĩ: "Chuyện trong sảnh là sao? Con và Cố Triết..."
Tôi: Cắt lời. "Ba, con và Cố Triết chưa từng có gì.
Trước đây là do con không rõ ràng để mọi người hiểu lầm.
Từ nay, con và anh ta không còn quan hệ gì."
Tôi quay sang. Tự nhiên khoác lấy tay Lục Yến.
Tôi: "Người con yêu là anh ấy."
Cánh tay Lục Yến cứng lại. Nhưng anh không đẩy tôi ra.
Ba mẹ tôi kinh ngạc.
Mẹ tôi định nói gì đó, ba tôi giơ tay ngăn.
Ông nhìn Lục Yến từ trên xuống dưới, ánh mắt đ.á.n.h giá.
Lâm Vĩ: "Lục Yến, ta nghe danh cháu đã lâu.
Lục gia quả nhiên có người thừa kế xuất sắc."
Lục Yến: Khiêm tốn. "Lâm tổng quá khen."
Lâm Vĩ: "Ta không quan tâm chuyện lớp trẻ.
Nhưng An là con gái duy nhất của ta.
Ai muốn ở bên nó, phải chứng minh được thành ý."
Nói xong, ba mẹ tôi rời đi.
Hành lang chỉ còn hai chúng tôi. Im lặng kỳ lạ.
Lục Yến: "Xem ra vở kịch này của em đầu tư rất công phu."
Tôi: Đau. "Anh vẫn không tin em."
Lục Yến: Không đáp.
Tôi: Nhìn thẳng vào mắt anh.
"Lục Yến, em nói lại lần nữa.
Em muốn theo đuổi anh.
Anh có thể không tin, có thể quan sát.
Nhưng đừng hòng trốn thoát."
Dứt lời, tôi làm điều chính mình cũng không ngờ.
Nhanh ch.óng kiễng chân.
Đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh.
Chuồn chuồn lướt nước. Nhưng đủ để cảm nhận sự mềm mại và ấm áp.
Lục Yến: Hóa đá.
Tôi lùi lại. Nhìn khuôn mặt ngẩn ra của anh, tâm trạng rất tốt.
Tôi: "Đây là tiền lãi. Chúc ngủ ngon."
Tôi xoay người. Nhấc váy. Ung dung rời đi.
Bỏ lại Lục Yến đứng sững trong hành lang.
Tôi trong lòng: "Lục Yến, kiếp này anh đừng mong thoát khỏi tay em."
Sáng hôm sau.
Tiếng chuông điện thoại réo inh ỏi đ.á.n.h thức tôi.
Màn hình: Cố Triết và Tâm Nhã Ưu Ái nhấp nháy liên tục.
Mấy chục cuộc gọi nhỡ. Tin nhắn c.h.ử.i bới, hỏi han, giả vờ quan tâm.
Tôi lướt qua. Tắt nguồn.
Tâm trạng không hề bị ảnh hưởng.
Kiếp trước, chỉ cần Cố Triết nhíu mày tôi đã hoảng.
Giờ nhìn thấy tên anh ta, tôi chỉ muốn vứt cho ch.ó ăn.
Sau đêm qua, chắc chắn Cố Triết và Diệp Tâm Nhã đang ngồi trên đống lửa.
Tin "Lâm tiểu thư đá Cố thiếu để theo đuổi Lục Yến"
chắc đã lan khắp giới thượng lưu.
Với hai kẻ coi trọng mặt mũi như họ, đây là cái tát trời giáng.
Nhưng tôi không có thời gian thưởng thức sự tức giận của họ.
Nói suông không đủ. Phải hành động.
Tôi bật dậy. Chọn một chiếc váy liền thân màu trắng, tinh khôi nhưng sắc sảo.
Tự lái xe đến thẳng Lục Thị.
Tầng 88. Văn phòng chủ tịch.
Thư ký chặn tôi lại.
Thư ký: "Lâm tiểu thư, chủ tịch đang họp. Không có lịch hẹn."
Tôi: Cười. "Không sao. Tôi đợi."
Tôi ngồi ở sofa ngoài. Lật tạp chí.
Một tiếng. Hai tiếng.
Cửa phòng họp mở. Lục Yến bước ra. Vest đen, khí tràng áp bách.
Thấy tôi, bước chân anh khựng lại một giây.
Lục Yến: "Em tới làm gì?"
Tôi: Đứng dậy. "Đưa cơm cho anh."
Tôi giơ túi giữ nhiệt.
Tôi: "Sợ anh bận họp quên ăn. Đau dạ dày thì sao?"
Nhân viên xung quanh giả vờ bận, nhưng tai đều dựng lên.
Lục Yến: Nhíu mày. "Tôi không cần."
Tôi: "Anh không cần, nhưng em muốn cho.
Vào không? Hay ăn ở đây?"
Anh nhìn tôi ba giây. Rồi quay người vào văn phòng.
Lục Yến: "Vào."
Cửa đóng lại.
Văn phòng rộng. Tông lạnh. Toàn mùi gỗ và cà phê.
Tôi: Mở hộp cơm. "Canh gà hầm. Sườn xào chua ngọt. Rau anh thích."
Tôi: "Nếm thử đi. Em tự nấu."
Lục Yến: Ngồi sau bàn làm việc, không động đũa.
"Em học nấu ăn từ khi nào?"
Tôi: "Tối qua. Xem video 3 tiếng."
Tôi: "Ăn thử một miếng thôi. Không ngon em về ngay."
Anh im lặng. Cuối cùng cầm đũa. Gắp một miếng.
Nhai. Nuốt.
Lục Yến: "Tàm tạm."
Tôi: Cười tít mắt. "Tàm tạm là 9 điểm rồi."
Ăn xong, anh rút khăn lau miệng.
Lục Yến: "Ăn xong rồi. Về đi."
Tôi: "Không về."
Tôi: "Em xin làm thực tập ở Lục Thị."
Lục Yến: "Không thiếu người."
Tôi: "Thiếu một người theo đuổi anh."
Anh ngẩng lên nhìn tôi.
Lục Yến: "Lâm Mạn An, em nghiêm túc?"
Tôi: "Nghiêm túc hơn bất cứ lúc nào."
Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ sát đất. Lưng quay về phía tôi.
Lục Yến: "Em biết theo đuổi tôi sẽ thế nào không?
Cố Triết sẽ chèn ép em. Báo chí sẽ đào ba đời nhà em.
Tôi cũng không phải người tốt."
Tôi: Đi đến, đứng cạnh anh.
"Em biết.
Em cũng biết anh không thiếu người theo đuổi.
Nhưng người từng hắt rượu vào anh, chỉ có em."
Lục Yến: Quay sang. Ánh mắt phức tạp.
"Em đang đ.á.n.h cược."
Tôi: "Đánh cược cả đời."
Anh nhìn tôi rất lâu. Rồi thở dài.
Lục Yến: "Thứ hai đến phòng thư ký báo danh.
Lương tự trừ vào tiền em nợ tôi."
Tôi: "Em nợ anh cái gì?"
Lục Yến: "10 năm bỏ rơi."
Anh nói xong thì quay đi, như sợ tôi nhìn thấy sự mềm lòng trong mắt.
Tôi trong lòng: "Bước đầu tiên, thành công."
Ra khỏi Lục Thị, điện thoại bật nguồn lại nổ tung.
Tin nhắn của Cố Triết:
_"An An, em bị điên à? Em biết em đang làm gì không?
Quay lại đây. Anh coi như chưa có chuyện gì."_
Tin nhắn của Diệp Tâm Nhã:
_"An An, có phải Lục Yến ép cậu không?
Cậu tỉnh lại đi. Anh ấy nguy hiểm lắm."_
Tôi chặn cả hai.
Tối đó, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ:
"Canh gà rất ngon. Mai đừng cho gừng."
Số của Lục Yến.
Tôi ôm điện thoại cười ngốc nghếch.
Lục Yến, anh thấy chưa?
Em từng ngu ngốc 10 năm.
Kiếp này, em sẽ dùng 10 năm... để anh yêu em lại.
