Trọng Sinh Về Ngày Bỏ Trốn, Tôi Quay Đầu Ôm Chặt Cửu Gia - 11
Cập nhật lúc: 17/07/2026 15:09
Nó được thiết kế để g.i.ế.c c.h.ế.t anh chỉ trong vòng vài giờ ngắn ngủi, không kịp trở tay.
Chiếc xe lao điên cuồng quay trở lại bệnh viện lớn nhất của Cố gia tại Đế Đô.
Bên trong phòng phẫu thuật vô trùng, ánh đèn mổ bật sáng trưng, bầu không khí căng thẳng bao trùm.
Tô Vãn Tinh cầm tập hồ sơ y học của Dung Thanh Chi, các ngón tay cô run lên bần bật.
Tần Mặc Sinh và Cố Hoài Xuyên đứng bên cạnh, sắc mặt ai nấy đều vô cùng nặng nề.
"Phương pháp giải độc triệt để do mẹ em để lại có ghi một liệu trình châm cứu kích hoạt." Tần Mặc Sinh nói.
"Nhưng rủi ro của phương pháp này là quá lớn, chưa từng có tiền lệ thành công."
"Độc cấp tính đang phá hủy tim, nếu chúng ta hạ kim sai một ly, cậu ấy sẽ c.h.ế.t ngay trên bàn mổ."
Tô Vãn Tinh nhìn người đàn ông đang nằm bất động trên giường, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u.
Đây là lựa chọn duy nhất, cô không thể trơ mắt nhìn anh ra đi.
Trước khi mũi tiêm gây mê hoàn toàn có hiệu lực, Phó Cửu Trầm khẽ động đậy hàng mi.
Anh cố gắng mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của Tô Vãn Tinh đang cúi xuống.
"Vãn Tinh... nếu tôi không qua khỏi..." Giọng anh yếu ớt như một sợi chỉ mỏng.
Tô Vãn Tinh nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh ngắt của anh, cố nở một nụ cười đầy dứt khoát.
"Phó Cửu Trầm, anh nghe cho rõ đây." Cô ghé sát tai anh, thì thầm bằng giọng kiên định.
"Nếu anh c.h.ế.t, em sẽ lập tức mang toàn bộ tài sản của anh đi tái giá với người khác."
"Em sẽ để con của người khác tiêu tiền của anh, ở trong căn nhà của anh."
Đôi mắt Phó Cửu Trầm đột ngột co rút, anh cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để siết tay cô.
"Em... dám..." Anh cố mở to mắt để phản đối, cho đến khi t.h.u.ố.c mê hoàn toàn kéo anh vào bóng tối.
Cánh cửa phòng phẫu thuật đóng sầm lại, cách ly hoàn toàn với thế giới hỗn loạn bên ngoài.
Ca phẫu thuật giải độc nguy hiểm nhất chính thức bắt đầu dưới sự chủ trì của Tô Vãn Tinh.
Cô cầm cây kim bạc dài, chuẩn bị đ.â.m vào huyệt vị chí mạng ngay trước tim của anh.
"Tít... tít... tít!"
Màn hình máy theo dõi sinh tồn đột ngột phát ra những tiếng kêu dồn dập, kéo dài.
Các chỉ số huyết áp và nhịp tim của Phó Cửu Trầm đột ngột giảm mạnh về mức nguy hiểm.
Sắc mặt Tần Mặc Sinh thay đổi lớn, ông vội vàng hét lên: "Vãn Tinh, tim cậu ấy sắp ngừng!"
Tô Vãn Tinh đứng chôn chân, cô đứng trước hai lựa chọn khốc liệt nhất của cuộc đời.
Nếu tiếp tục hạ kim, anh có thể c.h.ế.t ngay lập tức, nếu dừng lại, anh sẽ chỉ sống thực vật được vài ngày.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, cô siết c.h.ặ.t cây kim châm trong tay, ánh mắt bùng lên sự quyết liệt.
"Tiếp tục."
"Em nhất định phải đưa anh ấy trở về."
9.
Tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít dồn dập, kéo dài thành một đường thẳng thừng.
Tần Mặc Sinh mặt mũi tái mét, tay run rẩy: "Vãn Tinh, tim cậu ấy sắp ngừng!"
Tô Vãn Tinh c.ắ.n c.h.ặ.t môi, buộc bản thân phải gạt bỏ mọi sự hoảng loạn.
Cô nhớ lại dòng chữ nhỏ được chú thích riêng bằng mực đỏ ở trang cuối tập hồ sơ của mẹ.
Cô đổi ngược thứ tự hai mũi châm chí mạng ở huyệt vị trước tim, dứt khoát hạ kim.
"Bíp... bíp... bíp."
Tiếng còi báo động dài đột ngột ngắt quãng, các chỉ số sinh tồn nhảy số trở lại.
Nhịp tim của Phó Cửu Trầm từ từ hồi phục, thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần trong gang tấc.
Tô Vãn Tinh thở hắt ra, mồ hôi ướt đẫm cả áo blouse trắng.
"Cửu gia được cứu sống rồi, nhưng độc tính quá mạnh, cần thời gian rất dài để hồi phục hoàn toàn." Tần Mặc Sinh lau mồ hôi, nhẹ nhõm nói.
Ánh sáng ban mai dịu nhẹ chiếu vào phòng hồi sức VIP của bệnh viện.
Phó Cửu Trầm khẽ động đậy hàng mi, từ từ mở đôi mắt sâu thẳm ra.
Anh nhìn thấy Tô Vãn Tinh đang ngồi gục bên mép giường, hai mắt sưng húp vì khóc.
"Em... thật sự định mang tiền của tôi đi tái giá sao?" Giọng anh khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy vẻ hờn ghen.
Tô Vãn Tinh giật mình tỉnh giấc, nghe thấy câu đầu tiên của anh liền vừa khóc vừa mắng.
"Anh vừa tỉnh lại từ cửa t.ử mà vẫn còn sức để ghen tuông sao?"
"Em dám đem tiền của anh nuôi trai trẻ thử xem." Anh siết nhẹ tay cô.
Tô Vãn Tinh áp mặt vào lòng bàn tay anh, những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.
Kiếp này, cô đã giữ được anh bên mình.
Tại đại sảnh Tô gia ở Giang Thành, tiếng còi xe cảnh sát đột ngột vang lên dồn dập.
Cảnh sát cùng Chu quản gia ập vào, bao vây c.h.ặ.t chẽ Lý Mạn Dung ngay giữa phòng khách.
Tô Vãn Tinh bước vào, ném thẳng tập hồ sơ bằng chứng tài chính và đoạn ghi âm của Lưu Thành xuống bàn.
"Bà Lý Mạn Dung, bà bị bắt vì tội chiếm đoạt di sản và tình nghi liên quan đến cái c.h.ế.t của mẹ tôi." Cảnh sát dõng dạc tuyên bố.
Nhìn thấy chứng cứ chuyển tiền rõ ràng từ công ty của Phó Minh Khải, Lý Mạn Dung hoàn toàn sụp đổ.
Bà ta quỳ sụp xuống sàn, khóc lóc t.h.ả.m thiết để cầu xin giảm nhẹ hình phạt.
"Tôi... tôi chỉ làm theo chỉ thị của ông lớn thôi! Chính ông ta ép tôi phải âm thầm đổi t.h.u.ố.c của Phó Cửu Trầm!"
Bộ mặt thật của người mẹ kế độc ác đã bị vạch trần hoàn toàn trước pháp luật.
Một cuộc họp báo khẩn cấp được Phó gia tổ chức công khai ngay tại trung tâm Đế Đô.
Hàng trăm phóng viên và truyền thông vây kín, đèn flash chớp nháy liên tục không ngừng.
Tô Vãn Tinh đứng trên bục, công bố toàn bộ chứng cứ gian lận thương mại và chiếm đoạt tài sản của Tô Ý Nhu.
Đặc biệt, tài liệu định vị và ghi âm chứng minh cô ta tham gia vụ bắt cóc ở nhà máy phía Nam cũng được đưa ra.
Tô Ý Nhu bị cảnh sát áp giải ngay tại chỗ, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng giờ đây nhợt nhạt, hoảng loạn.
Cô ta lao về phía Tô Vãn Tinh, níu lấy vạt áo cô khóc lóc cầu xin.
"Vãn Tinh! Chúng ta từng là chị em mà, em không thể đối xử với chị tàn nhẫn như thế được!"
Tô Vãn Tinh lạnh lùng gạt tay cô ta ra, ánh mắt không một chút hơi ấm.
"Khi cô cướp đồ của mẹ tôi, xúi giục tôi bỏ trốn, cô có nghĩ đến hai chữ chị em không?"
Phòng thẩm vấn của cục cảnh sát Đế Đô sặc mùi t.h.u.ố.c lá và bầu không khí ngột ngạt.
