Trọng Sinh Về Ngày Bỏ Trốn, Tôi Quay Đầu Ôm Chặt Cửu Gia - 12

Cập nhật lúc: 17/07/2026 15:09

Hứa Minh Triệt ngồi trên ghế xích, gương mặt hốc hác, ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng.

Cảnh sát ném trước mặt hắn một bản hồ sơ lấy lời khai từ phía luật sư của Phó Minh Khải.

"Hắn... hắn ta đẩy toàn bộ trách nhiệm vụ bắt cóc và đầu độc lên đầu tôi sao?" Hứa Minh Triệt run rẩy hét lên.

Tra nam nhận ra mình đã bị Phó Minh Khải tàn nhẫn vứt bỏ như một quân cờ đã hết giá trị.

Để tự cứu mình, hắn điên cuồng ký vào biên bản, chủ động giao nộp toàn bộ tài liệu mật bí mật lưu trữ.

"Tôi khai! Tôi có bằng chứng ông ta ra lệnh cho người nội bộ đầu độc Phó Cửu Trầm!"

Dù lập công chuộc tội, hắn vẫn không thể thoát khỏi bản án nghiêm khắc của pháp luật vì những tội lỗi đã qua.

Bên trong phòng làm việc riêng tại Phó gia, không khí ngưng đọng như băng giá.

Phó Cửu Trầm ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh thấu xương nhìn gã đàn ông mặc áo blouse trắng đang quỳ dưới đất.

Vị bác sĩ thân tín, kẻ phản bội ẩn nấp sâu nhất trong đội ngũ của anh bấy lâu nay.

"Tại sao?" Phó Cửu Trầm buông hai chữ ngắn gọn nhưng nặng tựa ngàn cân.

Gã bác sĩ dập đầu xuống sàn, khóc nghẹn ngào trong sự ân hận tột cùng.

"Cửu gia... tôi không có sự lựa chọn! Vợ con tôi đều bị Phó Minh Khải khống chế ở nước ngoài."

"Nếu tôi không kích hoạt liều độc cuối cùng, bọn họ sẽ bị g.i.ế.c c.h.ế.t ngay lập tức."

Chu quản gia bước lên, dứt khoát vẫy tay cho vệ sĩ lôi kẻ phản bội ra ngoài giao cho cảnh sát.

Tuyến nội gián trong Phó gia chính thức bị nhổ tận gốc.

Tại một biệt thự bí mật ở ngoại ô Đế Đô, Phó Minh Khải đang điên cuồng thu dọn đồ đạc.

Tất cả các tài khoản ngân hàng của ông ta đã bị đóng băng, thuộc hạ thân tín lần lượt bị bắt.

"Thưa ông lớn, trực thăng đã chuẩn bị xong ở khu vực đồi phía Bắc." Tên thuộc hạ vội vã báo cáo.

Phó Minh Khải gương mặt vặn vẹo vì căm hận, ông ta giật lấy khẩu s.ú.n.g trên bàn.

"Trước khi đi, tôi phải tự tay tiễn hai đứa tụi nó xuống địa ngục."

Ông ta quyết định tự mình lái chiếc xe tải hạng nặng, phục kích sẵn trên đoạn đường núi vắng.

Đó chính là đoạn đường đèo quanh co hiểm trở, nơi diễn ra vụ t.a.i n.ạ.n đẫm m.á.u ở kiếp trước.

Ông ta muốn tái hiện lại bi kịch cũ để kết liễu mọi chuyện.

Cơn mưa đêm trút xuống con đường núi đèo hiểm trở của Đế Đô, tầm nhìn vô cùng hạn chế.

Chiếc xe Rolls-Royce của Tô Vãn Tinh và Phó Cửu Trầm đang lao đi nhanh ch.óng trong màn đêm.

Đột nhiên, từ khúc cua phía trước, một chiếc xe tải hạng nặng bật đèn pha ch.ói mắt, lao điên cuồng lao tới.

"Két... oành!"

Chiếc xe tải cố tình húc mạnh, muốn ép xe của họ văng khỏi vách đá giống hệt ký ức kiếp trước.

Tô Vãn Tinh nhìn khúc cua quen thuộc, trong lòng không hề hoảng sợ mà vô cùng bình tĩnh.

Lần này, cô đã chuẩn bị trước từ nhiều ngày trước, cài thiết bị theo dõi toàn diện trên mọi tuyến đường.

Chiếc xe họ đang đi là dòng xe đặc chủng chống va chạm và chống nổ cao cấp nhất của Phó gia.

Vú va chạm mạnh chỉ khiến thành xe biến dạng nhẹ, chiếc xe vẫn vững vàng bám trụ trên mặt đường.

Tiếng còi xe cảnh sát từ bốn phương tám hướng đột ngột vang dội, bao vây toàn bộ hiện trường vụ tai nạn.

Phó Minh Khải bị lực lượng cảnh sát đặc nhiệm kéo ra khỏi cabin xe tải, còng tay dứt khoát.

Chiếc xe đặc chủng của hai người không hề phát nổ, cũng không có biển lửa rực trời nào xuất hiện.

Phó Cửu Trầm không phải bất chấp tính mạng lao vào đống đổ nát rực lửa để cứu cô như kiếp trước.

Số phận bi khốc của quá khứ đã hoàn toàn bị viết lại bằng sự chuẩn bị hoàn hảo của cô.

Giữa cơn mưa đêm tầm tã, Tô Vãn Tinh chủ động mở cửa xe, bước ra ngoài.

Cô đi bộ dưới mưa, vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay của Phó Cửu Trầm đang ngồi bên trong.

"Chúng ta thắng rồi, chồng ơi." Cô mỉm cười, nước mắt hòa lẫn vào nước mưa.

Hai ngày sau, Tĩnh Viên trở lại vẻ yên bình vốn có, sóng gió hoàn toàn qua đi.

Phó Cửu Trầm ngồi bên cửa sổ phòng làm việc, trên bàn là đống hồ sơ vụ án đã kết thúc.

Anh nhìn Tô Vãn Tinh đang tỉ mỉ pha trà thảo d.ư.ợ.c cho mình, ánh mắt hiện lên sự thâm trầm.

Anh lấy ra một tờ giấy, liệt kê hàng loạt những điều bất thường mà cô đã làm suốt thời gian qua.

Nhận biết trước bát t.h.u.ố.c độc, đoán trước vụ bắt cóc, và chuẩn bị cả xe chống va chạm cho đoạn đường đèo hiểm trở đó.

Phó Cửu Trầm xoay xe lăn lại, giữ c.h.ặ.t lấy eo cô, kéo cô sát vào lòng mình.

Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang hơi né tránh của cô, giọng trầm thấp đầy dò hỏi.

"Em không chỉ biết chính xác ai hạ độc tôi từ mười năm trước."

"Em còn biết rõ về một vụ t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc chưa từng thực sự xảy ra ở kiếp này."

Anh khẽ nâng cằm cô lên, hỏi thẳng vào bí mật lớn nhất:

"Tô Vãn Tinh, em rốt cuộc đã giấu tôi chuyện gì?"

10.

Đêm muộn, phòng ngủ ở Tĩnh Viên vô cùng yên tĩnh.

Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt bao phủ lấy hai người.

Phó Cửu Trầm vẫn ngồi trên xe lăn, bàn tay anh giữ c.h.ặ.t lấy eo Tô Vãn Tinh, ánh mắt đầy vẻ dò xét.

Tô Vãn Tinh nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh, hít một hơi thật sâu.

"Phó Cửu Trầm, những gì em sắp nói có thể anh sẽ không tin." Giọng cô khẽ run.

"Nhưng đó là sự thật. Em không phải người của thế giới này, nói đúng hơn, em đã c.h.ế.t một lần rồi."

"Em là người trọng sinh, sống lại từ kiếp trước."

Anh không ngắt lời cô, chỉ lặng lẽ siết c.h.ặ.t vòng tay, lắng nghe từng chữ một.

Cô quyết định kể hết tất cả, bắt đầu từ những ngày cô ngu muội muốn bỏ trốn theo tra nam.

Tô Vãn Tinh cúi đầu, hai tay cô đan c.h.ặ.t vào nhau để kìm nén sự hối hận đang trào dâng.

"Kiếp trước, em là một kẻ vô cùng ngu ngốc."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.