Trọng Sinh Về Ngày Bỏ Trốn, Tôi Quay Đầu Ôm Chặt Cửu Gia - 13 (kết)

Cập nhật lúc: 17/07/2026 15:10

"Em tin lời Hứa Minh Triệt và Tô Ý Nhu, mù quáng chống đối anh, xem anh như kẻ thù."

"Em giúp bọn họ ăn cắp tài liệu, giao nộp bí mật thương nghiệp của Phó gia cho bọn chúng."

Nước mắt cô khẽ rơi, giọng nói nghẹn ngào vì đau xót.

"Thậm chí, chính tay em đã chép lại một phần lịch trình di chuyển của anh để đưa cho Hứa Minh Triệt."

"Em không biết rằng, tất cả những điều đó đều nằm trong âm mưu g.i.ế.c anh của Phó Minh Khải."

Cô ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt tràn ngập sự hối lỗi vì những tổn thương đã gây ra cho anh.

Ký ức về vụ t.a.i n.ạ.n đẫm m.á.u kiếp trước giống như một lưỡi d.a.o sắc bén, một lần nữa cứa vào tim cô.

"Ngày hôm đó, xe của em bị bọn chúng ép khỏi đường đèo, suýt chút nữa rơi xuống vách đá."

"Trong biển lửa rực trời, người cuối cùng xuất hiện để cứu em không phải Hứa Minh Triệt."

"Chính là anh, Phó Cửu Trầm."

Tô Vãn Tinh bật khóc thành tiếng, cô nhớ rõ từng chi tiết của khoảnh khắc kinh hoàng đó.

"Anh bất chấp đôi chân đang tàn phế, bò vào đống đổ nát rực lửa để kéo em ra."

"Trước khi chiếc xe phát nổ và cả hai cùng c.h.ế.t, anh vẫn dùng bàn tay đẫm m.á.u che c.h.ặ.t mắt em."

"Anh nói, Vãn Tinh, đừng nhìn, sẽ không đau đâu."

Sau khi cô dứt lời, phòng ngủ rơi vào một sự im lặng kéo dài đến đáng sợ.

Phó Cửu Trầm không cử động, anh nhìn cô chằm chằm, gương mặt không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.

Sự im lặng của anh khiến Tô Vãn Tinh vô cùng lo âu, cô sợ anh cho rằng cô điên, hoặc không thể chấp nhận.

Cô run rẩy định lùi lại, nhưng vòng tay anh đột ngột siết mạnh, kéo cô ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi.

"Kiếp trước..." Giọng Phó Cửu Trầm khàn đặc, đè nén một cảm xúc cực kỳ mãnh liệt.

"Lúc ở trong biển lửa đó, em có đau lắm không?"

Câu đầu tiên anh hỏi không phải vì sao cô lừa dối anh, cũng không phải hỏi về âm mưu của kẻ thù.

Anh chỉ quan tâm duy nhất một điều, đó là cô có phải chịu đựng sự đau đớn hay không.

Tô Vãn Tinh ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, lắc đầu liên tục, nước mắt thấm đẫm vai áo anh.

"Em không đau, vì lúc đó anh đã che chở cho em rồi."

Phó Cửu Trầm khẽ đẩy cô ra một chút, ánh mắt anh đột nhiên hiện lên một tia bất an sâu kín.

"Vãn Tinh, em đối xử tốt với tôi ở kiếp này, thay đổi hiệu t.h.u.ố.c, cứu mạng tôi..."

"Tất cả những điều đó là vì em thực sự yêu tôi, hay chỉ vì áy náy và muốn trả nợ?"

Đây chính là nút thắt tình cảm cuối cùng, là nỗi lo sợ sâu nhất mà anh đã giấu kín từ đầu truyện.

Anh sợ cô ở bên anh chỉ vì lòng biết ơn, chứ không phải vì rung động.

Bình minh lóe rạng, ánh sáng hồng nhạt bao phủ khắp sân thượng của Tĩnh Viên.

Tô Vãn Tinh dắt tay Phó Cửu Trầm bước ra ban công, gió sớm thổi nhẹ mái tóc cô.

"Em thừa nhận, khoảnh khắc mới trọng sinh sống lại, trong lòng em chỉ có sự áy náy và muốn bù đắp."

Cô xoay người lại, dịu dàng nâng khuôn mặt lạnh lùng của anh lên, nhìn thẳng vào mắt anh.

"Nhưng Phó Cửu Trầm, tình yêu không thể giả vờ, và em đã thực sự yêu anh từ những ngày sống bên anh."

"Em yêu anh từ lúc anh âm thầm nắm c.h.ặ.t t.a.y em khi ngủ, từ lúc anh lo lắng hỏi về vết thương nhỏ của em."

"Và cả khoảnh khắc anh bất chấp nguy hiểm lao vào nhà máy bỏ hoang để cứu em dù biết đó là bẫy."

"Em đã trở về không phải để trả nợ, mà là để yêu anh một lần nữa."

Một tháng sau, tại phòng tập phục hồi chức năng chuyên biệt của Tĩnh Viên.

Tần Mặc Sinh đứng bên cạnh hệ thống máy móc, chăm chú quan sát các chỉ số cơ năng.

Phó Cửu Trầm bám tay vào thanh xà ngang, sau một thời gian dài kiên trì điều trị giải độc triệt để.

Tô Vãn Tinh đứng ở đầu kia của căn phòng, ánh mắt đầy vẻ mong chờ và khích lệ.

Phó Cửu Trầm buông hai tay khỏi thanh xà, từ từ đứng vững trên đôi chân của mình.

Anh hít một hơi sâu, dứt khoát bước ra bước chân đầu tiên sau nhiều năm gắn liền với xe lăn.

Bước chân đầu tiên của anh không hướng về phía quyền lực, không hướng về Phó gia.

Anh bước từng bước vững vàng, thẳng tiến về phía Tô Vãn Tinh, ôm c.h.ặ.t lấy cô vào lòng.

Tại trung tâm Đế Đô, một tòa nhà kính hiện đại chính thức được cắt băng khánh thành.

Đó là Viện nghiên cứu y học chuyên điều trị các bệnh lý thần kinh và độc chất hiếm gặp.

Cố Hoài Xuyên và Tần Mặc Sinh cùng đứng bên cạnh Tô Vãn Tinh trên bục danh dự.

Cô đã hoàn thành tâm nguyện của đời mình, tiếp quản toàn bộ di sản y học quý giá của mẹ.

Tấm biển vàng lớn ở cổng chính khắc rõ dòng chữ: "Viện nghiên cứu y học Dung Thanh Chi".

"Nơi này sẽ tiếp tục giấc mơ cứu người của mẹ con." Cố Hoài Xuyên tự hào nói.

Viện nghiên cứu mang tên bà, hoàn toàn độc lập, không phụ thuộc vào bất kỳ thế lực hào môn nào.

Tô Vãn Tinh nhìn lên bầu trời xanh, cô biết mẹ ở trên cao đang mỉm cười nhìn mình.

Một hôn lễ nhỏ ngoài trời được tổ chức tại t.h.ả.m cỏ xanh mướt phía sau Tĩnh Viên.

Không có phóng viên, không có những vị khách mời vì lợi ích thương mại, chỉ có người thân và bạn bè thân thiết.

Âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, Phó Cửu Trầm đứng ở cuối con đường hoa, mặc bộ âu phục chú rể vô cùng bảnh bao.

Tô Vãn Tinh khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, tự mình từng bước đi về phía anh.

Cuộc hôn nhân lần thứ hai này không còn là một thỏa thuận ép buộc, không còn bóng dáng của sự lợi dụng.

Cô không phải là người vợ thay thế hay quân cờ của bất kỳ ai.

Cô là cô, là người vợ duy nhất được anh trân trọng và yêu thương bằng cả sinh mạng.

Phó Cửu Trầm vươn tay đón lấy cô, trao cho cô nụ hôn hẹn ước ngọt ngào giữa tiếng vỗ tay chúc phúc.

Đêm tân hôn, ánh đèn phòng cưới lung linh soi bóng hai người bên cửa sổ sổ lớn.

Phó Cửu Trầm ôm Tô Vãn Tinh từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai cô, tận hưởng sự viên mãn.

"Vãn Tinh, nếu có kiếp sau, em muốn thế nào?" Anh trầm giọng hỏi, hơi thở ấm áp.

Tô Vãn Tinh khẽ xoay người lại trong vòng tay anh, tinh nghịch nháy mắt.

"Nếu có kiếp sau, anh nhất định phải đến tìm em sớm hơn, không được để em chịu khổ nữa."

"Không sợ em lại ngốc nghếch nhận nhầm người khác sao?" Anh cười thấp.

Phó Cửu Trầm kéo cô sát vào lòng, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô đầy bá đạo.

"Không sao, kiếp sau tôi sẽ bắt em gọi chồng trước."

Tô Vãn Tinh bật cười hạnh phúc, cô rúc đầu vào n.g.ự.c anh, khẽ gọi bằng giọng ngọt ngào:

"Chồng."

-----HOÀN----

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

Sau Khi Phụ Bạc Đường Đường, Trạng Nguyên Lang Hối Hận Rồi

Người trong kinh thành đều nói.

Tân khoa Trạng nguyên Lục Minh Châu có một người vợ quê mùa.

Nàng biết hái t.h.u.ố.c.

Biết chữa bệnh.

Biết vá áo.

Chỉ là... không biết ngẩng đầu.

Không ai biết.

Ba năm trước.

Chính người phụ nhân ấy đã bán sạch của hồi môn, nuôi hắn đọc sách.

Cũng không ai biết.

Ngày hắn vinh quy, thứ hắn mang về không chỉ có mũ ô sa.

Mà còn có một lời hứa dành cho người khác.

Tô Vãn Đường nhìn hắn rất lâu.

Sau đó chỉ hỏi một câu.

"Chàng còn nhớ lời mình từng nói không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.