Trọng Sinh Về Ngày Quỷ Dị Giáng Lâm - Chương 6

Cập nhật lúc: 31/08/2026 19:00

Tim cô đập liên hồi như trống dồn, chẳng kịp bận tâm đến cơn đau xé da xé thịt khi đầu gối va sầm xuống nền gạch lạnh ngắt, chồm người tới ôm c.h.ặ.t lấy chiếc hộp mù.

Vừa bò vừa trườn, cô chui tọt vào phòng, dùng hết sức bình sinh sập mạnh cửa rồi xoay ổ khóa đ.á.n.h “cạch” một tiếng.

“Hà… hà…”

Úc Viên tựa lưng vào cánh cửa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy xổ ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Nỗi sợ hãi là thật.

Nhưng sự phấn khích… cũng là thật!

Cô nhìn chiếc hộp quà trong tay, không vội mở ra mà nhanh ch.óng lục tìm trong trí nhớ những chi tiết vừa thoáng thấy. Cách đó khoảng tám mét vẫn còn một chiếc hộp mù thứ hai!

Nơi ấy có một chậu cây cảnh đã héo khô một nửa, vô tình trở thành tấm bình phong che khuất tầm mắt mọi người. Quan trọng nhất là vị trí đó cực kỳ gần phòng cô!

Ngoài cửa, cảnh hỗn loạn càng lúc càng leo thang. Tiếng c.h.ử.i rủa, tiếng xương thịt va chạm cùng những âm thanh xô xát chát chúa không ngừng xuyên qua cánh cửa mỏng dính.

Úc Viên nhìn chằm chằm vào ổ khóa, lòng bàn tay đã rịn đầy mồ hôi lạnh.

Nếu cướp thêm được chiếc hộp đó, cơ hội sống sót đêm nay chắc chắn sẽ tăng lên gấp đôi!

Không thèm quan tâm nữa.

Liều một phen vậy!

Úc Viên nghiến c.h.ặ.t răng, một lần nữa đặt tay lên nắm cửa.

“Cạch!”

Cánh cửa vừa hé mở, luồng không khí hôi hám mang theo mùi mồ hôi, gỉ sắt lẫn mùi m.á.u nồng nặc ngoài hành lang lập tức xộc thẳng vào mũi.

Cô nín thở, lao nhanh như một mũi tên về phía góc tối chếch trước mặt.

Thế nhưng, biến cố bất ngờ ập đến.

Cánh cửa phòng đối diện bỗng bật tung. Một gã đàn ông lực lưỡng, mặt đỏ bừng vì giận dữ bước ra, tay lăm lăm cây gậy bóng chày dính m.á.u, ánh mắt hung tợn, rõ ràng vừa trải qua một trận tàn sát.

Hắn giật mình trước bóng dáng đột ngột lướt qua. Nhưng khi nhìn theo hướng Úc Viên đang lao tới, phát hiện chiếc hộp mù phát sáng phía sau chậu cây, sự tham lam trong mắt hắn lập tức bùng lên.

“Đứng lại! Cái đó là của tao!”

Gã đàn ông dồn lực vào hai chân, lao đến như một con gấu đen điên loạn, mang theo áp lực ngột ngạt đến nghẹt thở.

Úc Viên không dám ngoảnh đầu. Ngay trước khi bàn tay đủ sức đập nát xương cốt của hắn giáng xuống, cô tận dụng đà lao tới, phóng người, gập sâu về phía trước.

Đầu gối ma sát xuống nền bê tông rát buốt, nhưng cô đã thành công.

Ngay trước khi gã đàn ông kịp chạm tay vào người, cô đã ôm c.h.ặ.t chiếc hộp mù vào lòng.

“Thèm c.h.ế.t à!”

Bóng đen của gã đàn ông bao trùm lấy cô. Bàn tay to bè, dày cộp quạt thẳng về phía trước.

Úc Viên tranh thủ đà ngã, nhanh trí cuộn tròn người lăn sang một bên. Gần như cùng lúc, cú tát của hắn sượt qua vành tai cô, đập mạnh vào chậu cây bên cạnh.

“Choang!”

Chậu gốm vỡ tan tành, đất cát văng tung tóe.

Úc Viên chẳng buồn ngoảnh lại, lồm cồm bò dậy rồi chạy thục mạng về phòng!

“Mẹ kiếp!”

Đánh hụt một cú, mặt gã đàn ông tức đến tím tái. Hắn phanh gấp rồi xoay người, nhờ lợi thế thể hình mà sải những bước dài đuổi theo ngay phía sau.

Cánh tay dài như gọng kìm sắt vươn ra, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo phía sau của Úc Viên.

Lực mạnh khiến cô bị kéo ngửa về sau, hai chân gần như rời khỏi mặt đất.

Từ phía sau vang lên tiếng cười ngặt nghẽo đầy tàn nhẫn:

“Con ranh, ngoan ngoãn dâng đồ ra đây, tao để cho mày toàn thây!”

Bản năng sinh tồn bùng lên khiến ánh mắt Úc Viên lóe ra vẻ hung hãn.

Cô không cầu xin.

Trái lại, cô tận dụng lực kéo ngược từ phía sau, đột ngột xoay người ngoái lại, há miệng c.ắ.n mạnh vào phần thịt thô ráp trên tay hắn!

“Áaaa—!”

Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết xé tan bầu không khí hỗn loạn ngoài hành lang.

Úc Viên giống như một con mãnh thú nhỏ bị dồn vào chân tường, sống c.h.ế.t c.ắ.n xé, giật phăng một miếng thịt trên mu bàn tay hắn.

Ngay khoảnh khắc hắn đau đớn hất văng cô ra, cô lập tức bùng nổ toàn bộ tốc độ kinh hoàng nhất trong đời, lách người lao tọt vào phòng trước khi cây gậy bóng chày dính m.á.u kịp hạ xuống.

“Cạch!”

Tiếng khóa chốt vang lên, chôn c.h.ặ.t những lời c.h.ử.i rủa tàn nhẫn ở bên ngoài.

Ở phía bên kia hành lang, một người đàn ông mặc áo gió đen đang lặng lẽ đứng đó.

Tống Duật thong thả nghịch chiếc hộp mù ánh vàng vừa đoạt được. Cử chỉ của anh vô cùng đài các, toát lên vẻ nhã nhặn hoàn toàn tách biệt với khung cảnh hỗn loạn này.

Anh chẳng cần phải lao vào những cuộc c.h.é.m g.i.ế.c điên cuồng, bởi bất kỳ kẻ nào dám cản đường anh giờ đây đều đã nát vụn dưới chân.

Tiếng thét xé ruột xé gan của gã đàn ông khiến anh thong dong ngoảnh đầu lại.

Đập vào mắt anh là một bóng hình nhỏ bé, gầy guộc. Sau khi khiến đối thủ phải trả một cái giá đau đớn, cô đã chuồn êm vào phòng với dáng vẻ vô cùng tơi tả.

Sự chênh lệch quá lớn về thể hình, cùng sự tàn nhẫn bộc phát đến ngỡ ngàng ấy, khiến một kẻ vốn thờ ơ với mọi thứ như Tống Duật cũng phải khựng lại trong giây lát.

Nhưng cũng chỉ là một ánh nhìn lướt qua.

Anh thu hồi tầm mắt, thản nhiên bước qua cái xác còn ấm nóng dưới đất, tiến về phía chiếc hộp mù tiếp theo…

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.