Trong Viện - Chương 1
Cập nhật lúc: 24/08/2026 03:01
Gió cuốn cát vàng, bụi bay mù mịt.
Một chiếc xe ngựa nhọc nhằn tiến bước giữa bão cát.
Lý Văn vừa đ.á.n.h xe vừa kêu lớn: “Công t.ử! Ngài ngàn vạn lần phải giữ c.h.ặ.t rèm cửa đấy! Gió bên ngoài lớn quá! Chỉ cần hé miệng là cát bay... Ai da! Phì phì! Cát vào hết cả miệng rồi!”
Từ trong xe truyền ra một giọng nói trong trẻo, thánh thót tựa ngọc rung, mang theo ý cười: “Ngươi ăn no chưa?”
Lý Văn lại vung roi ngựa, làu bàu: “Sắp no thật rồi đây này! Cái nơi quỷ quái gì không biết! Công t.ử, ngài ngồi có mệt không? Khổ nỗi, ai bảo ngài cứ khăng khăng đòi dỡ hết đồ đạc trong xe ra làm gì cơ chứ.”
Chiếc xe ngựa này vốn do danh thợ chế tạo, kết cấu xa hoa, gỗ đàn hương chạm trổ hoa văn tinh xảo như họa, bốn vách treo lụa Ngô thêu cảnh non nước, dưới chân trải t.h.ả.m Tây Vực quý giá. Trong xe từng đặt một chiếc sập dài trải lông thú quý hiếm, trên vách có ngăn bí mật đựng sách. Chiếc lư hương cố định bằng nam châm nay vẫn đang nhả ra những làn khói mỏng lượn lờ, tỏa ra mùi hương an thần do chính trưởng lão Xuân Hạnh Đường đặc chế.
Thế nhưng, trước khi ra cửa, Dương Tri Húc đã sai người tháo dỡ hết đồ đạc lỉnh kỉnh bên trong, đổi thành một chiếc sập vuông bình thường, chỉ giữ lại đúng chiếc lư hương.
Dương Tri Húc không thích phô trương, hơn nữa chuyến đi này cũng chẳng phải du sơn ngoạn thủy, xe nặng quá đi đường lại thêm bất tiện.
Ngoài xe cuồng phong gào thét. Dương Tri Húc vươn tay vén nhẹ một góc rèm xe, gió cát lập tức phả thẳng vào mặt ——
"Chậc!" Chàng cau mày né về phía sau, “Gớm thật...”
Quả thực là cát vàng ngập trời, che khuất cả bầu không gian.
Chàng lẩm bẩm khá nhỏ, nhưng tai Lý Văn rất thính, nghe thấy liền rầm rì vì vừa nhai phải hạt cát: “Công t.ử của ta ơi! Cái tật thích xem náo nhiệt của ngài đến bao giờ mới sửa được đây!”
Dương Tri Húc là chủ, Lý Văn là tớ. Dù tớ nói chuyện có hơi không phân tôn ti nhưng Dương Tri Húc cũng chẳng nề hà, chỉ cười đáp: “Ta ngó chút thôi, ngươi gấp cái gì?”
Nói rồi chàng định buông rèm xuống, nhưng đúng lúc ấy lại chợt chú ý tới điều gì đó. Chàng nheo mắt nhìn chăm chú một lát rồi bảo: “A Văn, đi về phía bên phải.”
"Hả?" Lý Văn ngạc nhiên, “Ngài muốn ra ngoài đi vệ sinh à công t.ử?”
Dương Tri Húc vẫn đăm đăm nhìn về hướng đó, không nói gì. Nếu lên tiếng thì còn dễ thương lượng, chứ đã im lặng tức là không có đường lui. Lý Văn nhăn mặt, bất đắc dĩ bẻ lái. Vừa rẽ sang đi được vài bước, hắn cũng phát hiện ra.
Ở bãi cát đằng xa có một người đang nằm. Thôi xong, thế này là lại muốn cứu người rồi.
Lý Văn vội nói: “Công t.ử à, lão gia và phu nhân đã dặn đi dặn lại ngàn vạn lần là phải về phủ sớm. Chúng ta ra ngoài đã hơn một tháng rồi, không thể chậm trễ thêm nữa, đan d.ư.ợ.c mang theo cũng sắp dùng hết rồi ——”
Dương Tri Húc ngắt lời: “Không chậm trễ đâu.”
Lý Văn liếc nhìn bóng người đang tới gần, lại lải nhải: “Ta nhìn thế nào cũng thấy giống một cái x.á.c c.h.ế.t? Hay là thôi đừng qua đó nữa, mất công vô ích.”
Dương Tri Húc chắc nịch: “Còn sống.”
Sao ngài có thể chắc chắn như vậy chứ? Cho dù y thuật của ngài có cao minh đến đâu, nhưng cách xa như thế, sao biết người ta còn sống? Lý Văn lén lườm nguýt trong lòng. Hắn nhìn kiểu gì cũng thấy là c.h.ế.t rồi! Hắn cũng hy vọng đó là một cái xác.
Là x.á.c c.h.ế.t, đích thị là x.á.c c.h.ế.t. Dọc đường đi hắn cứ lẩm nhẩm niệm chú trong đầu, cầu cho người nọ c.h.ế.t thật đi, đừng rước thêm phiền phức cho bọn họ nữa!
Cuối cùng cũng đến bên cạnh người kia. Dương Tri Húc vén rèm bước xuống xe, Lý Văn cũng vươn cổ tò mò ngó theo.
"Trông giống lục lâm thảo khấu quá, xong rồi công t.ử ơi! Là kẻ xấu! Không cứu được đâu!"
Người này mặc hắc y từ đầu đến chân, tay vẫn nắm c.h.ặ.t một thanh đao, mặt bịt kín, đích thị là dáng vẻ của kẻ hành tẩu giang hồ.
"Là một nữ t.ử."
"Thì là nam hay nữ có khác gì đâu?"
Dương Tri Húc nghiêm túc nói: “Y giả nhân tâm, quân t.ử lại càng đương thương hương tiếc ngọc.”
Lý Văn nhìn thân thể rách rưới thoi thóp mười phần c.h.ế.t chín trên mặt đất, ghét bỏ nói: “Công t.ử, có phải lâu quá ngài chưa gặp các tỷ tỷ ở Lưu Hoa Các không? Chúng ta về sớm thì thiếu gì, Sương Hoa tỷ tỷ ở nhà đang mong ngài lắm đấy.”
Dương Tri Húc tiến lại gần, nhẹ nhàng lật người nữ t.ử lại. Khăn che mặt buộc không c.h.ặ.t đã bị gió thổi bay, lộ ra khuôn mặt đầy vết m.á.u nhơ nhuốc, nhìn không rõ diện mạo. Tuy nhiên, Dương Tri Húc lại nhìn thấy rất rõ giữa trán nàng có một nốt ruồi son, tựa như một giọt huyết lệ chìm giữa lớp đất vàng. Chàng sửng sốt, lẩm bẩm: “Sao lại bị thương đến mức này cơ chứ...”
Lý Văn vẫn lải nhải: “Công t.ử, nói thật nhé, với kinh nghiệm hành tẩu giang hồ của ta, người này thật sự không giống người tốt đâu.”
Dương Tri Húc đứng dậy, dứt khoát: “Khiêng lên xe.”
Lý Văn oai oái: “Hả? Cứu thật à?”
Dương Tri Húc một tay giơ lên che gió cát, nhàn nhạt đáp: “Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp phù đồ.”
Lý Văn trừng mắt cãi: “Nếu tính thế thật thì tháp phù đồ của ngài xây chắc đã chọc thủng chín tầng mây rồi, đâu thiếu gì bảy tầng này nữa!”
Dương Tri Húc rút cây quạt xếp trong n.g.ự.c áo ra, gõ khẽ một cái lên đầu Lý Văn. Chàng chẳng nói chẳng rằng, lập tức quay trở lại xe.
Lý Văn đành xụ mặt đi khiêng người. Bên trong xe vốn dĩ cũng không rộng rãi gì, Dương Tri Húc bảo Lý Văn đặt nữ t.ử nọ ở một góc sập.
"Ôi chao công t.ử ơi, người này bẩn quá." Lý Văn bèn lôi hành lý của mình ra, trải đệm lên mép sập rồi mới đặt người xuống. Vừa quay đầu lại, hắn đã thấy Dương Tri Húc ngồi ở phía đối diện, sửa soạn xong xuôi hòm t.h.u.ố.c và kim châm.
Thật hết nói nổi.
Lý Văn đành phải vạch rõ ranh giới: "Công t.ử, ngài khăng khăng muốn cứu thì ta cứu, nhưng lịch trình thì tuyệt đối không thể kéo dài thêm ngày nào nữa đâu. Lão gia và phu nhân đã căn dặn kỹ rồi, không có đường lui đâu." Nửa câu sau hắn không dám nói hết —— phu nhân còn dặn, kẻ nào dám làm chậm trễ hành trình của công t.ử, mặc kệ già trẻ gái trai, cứ việc lấy mạng hết cho bà.
Dương Tri Húc xua tay, ra hiệu bảo hắn lui ra ngoài.
Chàng bắt đầu kiểm tra sơ bộ. Nữ t.ử này có lẽ đã hôn mê chừng một, hai ngày, trên thân chằng chịt vết đao c.h.é.m, mất m.á.u quá nhiều, thật thê t.h.ả.m không nỡ nhìn. May mắn duy nhất là nội thương không quá nặng.
Dương Tri Húc đút cho nàng một viên đan d.ư.ợ.c cấp cứu, thấp giọng nói: "Hiện tại ta không có đủ dụng cụ, chỉ có thể thi châm phong tỏa kinh mạch cho cô nương. Đợi về đến Cảnh Thuận sẽ ổn thôi." Chàng nhìn người đang nhắm nghiền hai mắt trước mặt, thì thầm: “Thương tích của nàng tuy rất nặng, nhưng với ta cũng chẳng khó chữa. Chỉ cần nàng không buông xuôi, chúng ta nhất định sẽ vượt qua được ải quỷ môn quan này.”
Tại sao chàng lại nói những lời như vậy?
Dương Tri Húc xuất thân từ Dương thị ở Cảnh Thuận, một thế gia y thuật lẫy lừng. Từ khi mới nhận thức được, chàng đã bắt đầu nghiên cứu kỳ hoàng chi thuật. Năm nay chàng hai mươi bảy tuổi, đôi bàn tay này đã bắt mạch cho không dưới hàng vạn người. Có lúc y thuật của chàng như thấu được quỷ thần, tay vừa chạm vào mạch là biết người này khao khát sống hay đang muốn tìm cái c.h.ế.t.
"Cô nương có nghe thấy ta nói gì không?" Giọng Dương Tri Húc trầm ấm, chàng ghé sát vào khuôn mặt nữ t.ử, nhấn mạnh từng chữ: “Ta nói, đừng bỏ cuộc.”
Nữ t.ử có nghe thấy hay không thì không rõ, nhưng Lý Văn ở bên ngoài thì nghe rất rành rọt.
"Đúng là lấy mặt nóng áp m.ô.n.g lạnh, hắc hắc."
Từ trong xe ngựa vươn ra một chiếc quạt xếp, gõ cái 'cốc' lên đầu Lý Văn. Lý Văn nào dám né, đành cam chịu ăn đau. Chậc. Còn không cho nói nữa, được thôi, ta cứ đợi ả tắt thở rồi nói một thể!
Đoạn hành trình sau đó nhờ có người bệnh này mà trở nên náo nhiệt hẳn. Ba người cứ như rơi vào một vòng lẩn quẩn: Nữ t.ử nọ không có khao khát sống, Lý Văn lại ngày ngày ngóng nàng ta c.h.ế.t đi, nhưng phương pháp của Dương Tri Húc lại quá đỗi tài tình, cố tình giữ lại được cho nàng một hơi tàn.
"Cứ để nàng ta an tâm ra đi đi mà! Công t.ử của ta ơi!"
"Không có cửa đâu, ta không tin..."
Dương Tri Húc càng lúc càng hăng m.á.u, xắn tay áo đích thân ra trận. Chàng nhìn người bệnh không chịu hợp tác trước mắt, dở khóc dở cười mắng: “Chưa từng thấy ai cứng đầu như cô nương. Quá khứ nàng có ân oán gì ta không thèm quản, nhưng vì cứu nàng mà cả rương đan d.ư.ợ.c của ta sắp cạn đáy rồi. Nàng có biết một rương này đổi ra bạc đủ cho gia đình bốn người sống no ấm cả năm không? Nếu nàng còn chút tự trọng nào thì phải sống sót để trả hết nợ rồi hẵng c.h.ế.t chứ.”
Ma xui quỷ khiến thế nào, sau trận mắng ấy, nữ t.ử nọ như đột nhiên được đả thông tư tưởng. Dù khao khát sống chưa mãnh liệt lắm, nhưng Dương Tri Húc quả thật cảm nhận được nàng không còn muốn c.h.ế.t nữa.
"Thấy sao hả?" Chàng khoe khoang với Lý Văn.
Lý Văn không phục lắm, liếc nhìn nữ t.ử lẩm bẩm: “Nói ngon nói ngọt bảo sống thì không chịu, bắt đền ngân lượng thì lại có sức ngay, người kiểu gì không biết!”
Dương Tri Húc bật cười: “Chỉ nhìn vào điểm này thôi cũng đủ biết nàng ấy chẳng phải kẻ đại ác gì.”
Lý Văn bĩu môi: “Cái đó thì chưa chắc!”
Ngày đêm đi gấp rút, hơn nửa tháng trời sau, cuối cùng họ cũng về đến Cảnh Thuận.
Cảnh Thuận nằm ở phía Nam Đại Thịnh, là vùng đất phì nhiêu, trù phú đông đúc, non xanh nước biếc. Nhờ vị trí nằm sâu trong nội địa nên họa ngoại xâm khó lòng chạm tới. Thái thú đương nhiệm là Quách Song lại nổi tiếng thanh liêm, yêu dân như con. Trong thời buổi loạn lạc, nơi này lại mang dáng dấp của một chốn thế ngoại đào nguyên thu nhỏ.
Nếu hỏi ở Cảnh Thuận ai có địa vị cao nhất, tám phần bách tính sẽ dõng dạc trả lời: Chắc chắn là Xuân Hạnh Đường của Dương gia. Dương gia ở Cảnh Thuận là một danh gia vọng tộc hàng đầu. Cái tên Xuân Hạnh Đường nghe qua ngỡ chỉ là một hiệu t.h.u.ố.c bình thường, nhưng thực chất các chi nhánh của nó đã phủ khắp thiên hạ, đệ t.ử lên tới hàng ngàn, từng bồi dưỡng ra hơn mười vị ngự y danh tiếng.
Vậy Dương gia cứ mãi xuôi chèo mát mái như thế sao? Không hẳn.
Năm năm trước, Dương gia từng vướng vào một trận sóng gió tày đình. Gian tướng Đường Viện đã nảy sinh xung đột với đại công t.ử Dương gia - cũng chính là Dương Tri Trấn, huynh trưởng của Dương Tri Húc. Hắn vu cáo lên Hoàng đế rằng Dương gia có ý đồ mưu phản. Lúc bấy giờ, gần như toàn bộ người của Dương gia đều bị bắt giam. Về sau không hiểu vì lý do gì, ầm ĩ suốt mấy tháng trời rồi họ lại được thả ra. Ngược lại, nhà Đường Viện lại ngã ngựa rơi đài. Về sau, Hoàng đế còn ban thưởng cho Dương gia một số bảo vật xem như chút bồi thường.
Phía tây thành có một khu đại trạch, xe ngựa từ xa đi đến đã có gia phó chạy ra đón rước.
"Ôi chao, lão gia và phu nhân ngày nào cũng nhắc, cuối cùng công t.ử cũng chịu về rồi!"
Những tiểu thương trên phố đều quen mặt vị quản gia này. Vừa nghe thấy hai chữ "công t.ử", họ liền đoán ngay ra người ngồi trong xe ngựa là ai. Một phụ nhân vội hỏi: “Là Ngọc Lang đấy sao? Ngọc Lang về rồi à?”
Nghe thấy mấy tiếng gọi thân thương ấy, Dương Tri Húc đành vén màn sa lên, mỉm cười hướng ra ngoài đáp: “Là cháu đây, Khâu thẩm.”
Bất thình lình bị khuôn mặt tuấn tú kia làm lóa mắt, Khâu thẩm kêu "Ai da" một tiếng.
Dương Tri Húc trêu: “Cháu đi vắng bao lâu nay, tính ra cả tòa thành Cảnh Thuận này cháu chỉ nhớ mỗi bánh bao nhân lạc của thẩm thôi. Đợi cháu nghỉ ngơi vài hôm sẽ ghé mua nhé.”
Khâu thẩm cười mắng: “Công t.ử chỉ giỏi trêu thím!”
Một tiểu thương trẻ tuổi cạnh đó cũng hùa vào bắt chuyện: “Dương Ngọc Lang, ngài đi vắng lâu như vậy, các tỷ tỷ ở Lưu Hoa Các buồn chán muốn c.h.ế.t rồi, rốt cuộc ngài đi đâu vậy?”
Dương Tri Húc ôn tồn đáp: "Tại hạ lên Thiên Kinh một chuyến, thăm vài người bằng hữu cũ." Chàng chắp tay hướng ra ngoài, “Làm phiền các vị hương thân thương nhớ rồi.”
Trở về đến Dương trạch, vừa bước qua cửa, chàng lại bị một phen vây c.h.ặ.t kín bưng.
"Ngọc Nhi!" Mẫu thân Triệu Mân lập tức lao tới, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Dương Tri Húc, “Cuối cùng con cũng chịu về rồi! Ôi trời, vẫn còn biết đường về phủ cơ đấy!”
"Mẫu thân." Dương Tri Húc vốn định hành lễ, nhưng ngặt nỗi Triệu Mân cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay chàng không chịu buông.
"Ngọc Lang." Phụ thân chàng là Dương Kiến Chương cũng muốn chạy tới hỏi han con trai, nhưng Triệu Mân đã chiếm trọn chỗ, đẩy luôn ông ra ngoài. Bà đưa tay vuốt ve khuôn mặt Dương Tri Húc, xót xa liên tục thở dài: “Ôi Ngọc Nhi bảo bối của mẹ, sao lại gầy đi nhiều thế này, thân thể thế nào rồi con?”
"Ngọc Lang!" Đại ca Dương Tri Trấn cùng tẩu tẩu Lưu Việt Nghi cũng chạy tới, “Ngọc Lang! Đệ về rồi!”
"Đại ca, tẩu tẩu."
"Lần này đệ đi thật sự quá lâu, cả nhà ai cũng mong ngóng mòn mỏi. Thân thể vẫn tốt chứ? Đồ ăn phương Bắc chắc đệ không quen đúng không?"
"Trông đệ tiều tụy đi nhiều quá."
"Bằng hữu ở Thiên Kinh không chiêu đãi đệ đàng hoàng sao? Thế thì..."
Dương Tri Húc thật sự nghe không nổi nữa, đành lôi đòn sát thủ ra ——
"Ôi, nương ơi, đầu con hơi nhức, con muốn về phòng nằm nghỉ một lát..."
Câu này quả thật linh nghiệm hơn bất cứ điều gì. Triệu Mân lập tức buông tay ra, nghiêm mặt chỉ huy: “Tất cả tránh đường nào, có chuyện gì để lát nữa hẵng nói. A Văn, mau đỡ Ngọc Lang về nghỉ ngơi.”
Rốt cuộc cũng được yên tĩnh.
Dương Tri Húc trở về viện của mình, thay một bộ y phục sạch sẽ, nhấp ngụm trà nha hoàn vừa bưng lên, chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra.
Lý Văn ân cần hỏi: “Công t.ử, vậy ngài đi ngủ một lát nhé?”
"Từ từ đã," Dương Tri Húc gọi Lý Văn lại, “Ngươi đưa cô nương trong xe tới y quán đi, sau đó ra cửa sau đón ta, nhớ tìm cách điều đi hết những người khác.”
"Hả? Ngài muốn ra ngoài ngay bây giờ sao?"
"Yên tâm, tối là ta về rồi." Dương Tri Húc đặt chén trà xuống, đứng dậy phẩy tay: “Xử lý sớm cho xong sớm, mau đi đi.”
