Trúc Mã Cũng Thành Quá Khứ - Chương 5
Cập nhật lúc: 21/08/2026 03:01
Cố Vũ Đình đã lừa cậu.
Bởi chiếc ô hôm ấy được đưa tới đúng lúc.
Lục Nhiên luôn mặc định đó là của cô ta.
Vì cảm kích.
Dần dần mới thân thiết.
Rồi sau cùng biến Cố Vũ Đình thành bạn gái.
Cậu ta lập tức gọi cho cô ta.
Giọng Cố Vũ Đình từ bên kia vang lên đầy sốt ruột.
“A Nhiên.”
“Mấy hôm nay anh đi đâu vậy?”
“Khi nào về?”
“Cố Vũ Đình.”
“Chiếc ô ngày thi…”
“Không phải của cô đúng không?”
Bên kia im bặt.
Một lúc lâu không nói gì.
Lục Nhiên đã hiểu.
“Chia tay đi.”
“Từ nay cũng đừng gặp nhau nữa.”
Không chờ câu trả lời.
Cậu ta trực tiếp tắt máy.
Những ngày không có Từ Ninh.
Lục Nhiên sống trong cảm giác dằn vặt chưa từng có.
Cậu đã quá quen với sự tồn tại của cô.
Đi đâu cũng có một cái bóng lặng lẽ bên cạnh.
Chỉ đến khi Từ Ninh thật sự rời đi.
Cậu mới nhận ra.
Người mình thích từ đầu đến cuối.
Vẫn là cô.
Trước kia cậu luôn cảm thấy Từ Ninh quá bình thường.
Không xứng với mình.
Thế nhưng lại không thể ngăn bản thân yêu cô.
Nếu Từ Ninh ra nước ngoài.
Vậy cậu cũng có thể đi theo.
Đó là lần đầu tiên trong mười tám năm cuộc đời, Lục Nhiên thật sự học cách cúi đầu.
Tôi mất gần một tháng mới dần thích nghi với cuộc sống nơi đất khách.
Triệu An An lo tôi cô đơn nên tuần nào cũng gọi video.
Cô ấy kể chuyện tôi được trường nước ngoài danh tiếng nhận đã lên cả bản tin địa phương.
Một thời gian, tôi gần như trở thành cái tên nổi tiếng của trường cũ.
Ban giám hiệu cùng giáo viên còn tới tận nhà chúc mừng.
Trao học bổng.
Tặng quà.
Trong một lần gọi gần đây, An An kể chuyện Lục Nhiên tìm đến cô ấy.
Thật ra ngày rời quê, tôi ngồi trên máy bay khóc đến không thở nổi.
Muốn quên một người đã thích quá lâu.
Đâu thể nói quên là quên.
Tôi đổi SIM.
Cắt hoàn toàn mọi phương thức liên lạc.
Chỉ muốn thật sự bước ra khỏi Lục Nhiên.
Vậy mà còn chưa kịp quên.
Cậu ta đã xuất hiện trước cổng trường tôi.
Lục Nhiên gầy đi rất nhiều.
Sắc mặt xanh xao.
Nhìn vô cùng mệt mỏi.
“Từ Ninh.”
“Xin lỗi.”
Cậu ta vượt một quãng đường rất xa.
Chỉ để đứng trước mặt tôi nói hai chữ ấy.
“Tôi không biết cậu vì tôi mà bỏ lỡ kỳ thi.”
“Là lỗi của tôi.”
“Là tôi không cho cậu cơ hội giải thích.”
“Cố Vũ Đình lừa tôi.”
“Cô ta nói chiếc ô kia là của cô ta.”
“Tôi…”
“Đã chia tay với cô ấy.”
Cậu ta nhìn tôi.
“Từ Ninh.”
“Chúng ta làm hòa được không?”
“Dù cậu học ở nước ngoài, tôi vẫn muốn ở bên cậu.”
Lục Nhiên bước lên.
Muốn ôm tôi.
Tôi lập tức đẩy ra.
“Lục Nhiên.”
“Trước kia tôi luôn cảm thấy mình không xứng với cậu.”
“Bây giờ tôi mới hiểu.”
“Không phải tôi không xứng.”
“Mà là từ đầu đến cuối cậu luôn coi thường tôi.”
“Cậu từ nhỏ đã là người được mọi người ngưỡng mộ.”
“Thông minh.”
“Kiêu ngạo.”
“Còn tôi chỉ luôn đi phía sau.”
“Dù cố gắng bao nhiêu.”
“Cũng không thể thay đổi ánh mắt cậu nhìn tôi.”
Tôi đưa tay lau nước mắt.
Cuối cùng nói ra câu đã giữ trong lòng rất lâu.
“Lục Nhiên.”
“Cậu về đi.”
“Tôi sẽ không thích cậu nữa.”
“Cũng sẽ không tiếp tục làm bạn.”
“Quan hệ của chúng ta.”
“Đến đây thôi.”
Bảo vệ trường cuối cùng mời Lục Nhiên ra ngoài.
Cậu ta chỉ có thể thất thần rời đi.
Đêm đó.
Tôi nằm mơ rất lâu.
Càng muốn quên.
Ký ức lại càng hiện rõ.
6
Năm tôi năm tuổi, bố mẹ ly hôn.
Bố ra nước ngoài làm việc.
Mẹ đưa tôi chuyển sang nơi ở mới.
Và từ đó chúng tôi trở thành hàng xóm của nhà Lục Nhiên.
Cha mẹ Lục Nhiên quanh năm bận công tác.
Thường xuyên nhờ mẹ tôi chăm sóc cậu.
Từ nhỏ, Lục Nhiên đã là kiểu học sinh nổi bật giữa đám đông.
Thành tích luôn đứng đầu.
Cậu hay chê tôi ngốc.
Mắng tôi học kém.
Nhưng mỗi khi tôi thật sự không hiểu bài, vẫn lạnh mặt ngồi xuống giảng từng câu.
Ở trường.
Cậu cảnh cáo tôi phải giả vờ như không quen.
Nhưng hễ tôi bị bắt nạt.
Người đầu tiên xuất hiện lại luôn là cậu.
Một người vừa ch.ói mắt, vừa ngoài lạnh trong ấm như thế.
Làm sao tôi không rung động?
Năm lớp chín.
Tôi lao đầu học ngày học đêm chỉ để thi cùng trường cấp ba với cậu.
Cuối cùng vừa đủ điểm vào trường trọng điểm.
Sau đó lại tiếp tục thức khuya làm đề.
Chỉ mong được chuyển vào cùng lớp chọn.
Từ một người đứng gần cuối lớp.
Tôi dần leo lên nhóm đầu toàn khối.
Khi được chuyển vào lớp chọn, ánh mắt Lục Nhiên nhìn tôi bắt đầu khác.
Cậu chủ động kéo tôi vào nhóm học chung.
Mùa hè năm lớp mười hai.
Trên đường tan học buổi tối, Lục Nhiên lần đầu hôn tôi.
Chỉ là một nụ hôn rất nhẹ.
Nhưng đủ để làm lung lay toàn bộ kế hoạch du học mà tôi từng kiên định.
Cậu nói:
“Chỉ cần tụi mình thi đậu cùng một trường.”
“Sau này sẽ luôn ở bên nhau.”
Tôi khi ấy cứ tưởng tình đơn phương nhiều năm cuối cùng đã được đáp lại.
Đâu ngờ hiện thực lại lạnh lùng đến vậy.
Chớp mắt.
Tôi đã sống ở nước ngoài tròn một năm.
Kỳ nghỉ dài vừa bắt đầu, tôi lập tức kéo vali trở về.
Triệu An An nghe tin.
Đích thân tới sân bay đón.
Hai đứa vừa gặp đã ôm chầm lấy nhau.
Cảm động đến đỏ cả mắt.
Tôi cùng An An trở về nhà.
Không ngờ vừa mở cửa đã nhìn thấy—
Lục Nhiên.
Cậu ta không còn vẻ cao ngạo như ngày trước.
Ngồi trong phòng khách, dáng vẻ chẳng khác một đứa trẻ phạm lỗi.
