Trúc Mã Cũng Thành Quá Khứ - Chương 6
Cập nhật lúc: 21/08/2026 03:01
Vừa nhìn thấy tôi đã có chút căng thẳng.
Mẹ biết tôi và Lục Nhiên từng cãi nhau.
Gần đây vẫn luôn khuyên tôi nên làm hòa.
Sau bữa tối.
Tôi đưa An An xuống dưới.
Lục Nhiên lặng lẽ đi theo.
Đến lúc tôi vừa quay người.
Cậu đột nhiên ôm c.h.ặ.t tôi từ phía sau.
Tôi càng giãy.
Cánh tay càng siết c.h.ặ.t.
Giống như muốn ghì tôi vào trong người.
“Từ Ninh.”
“Tớ thích cậu.”
“Là tớ sai.”
“Tớ không nên đối xử với cậu như vậy.”
Giọng cậu nghẹn đi.
Mắt đỏ lên.
“Cậu rất tốt.”
“Là tớ không xứng.”
“Là tớ làm cậu đau lòng.”
“Từ Ninh.”
“Cho tớ một cơ hội nữa.”
“Chúng ta bắt đầu lại được không?”
Tôi gỡ từng ngón tay của cậu ra.
Thoát khỏi vòng tay từng là nơi tôi mong muốn nhất.
“Lục Nhiên.”
“Tôi đã nói rồi.”
“Tôi không còn thích cậu.”
Sợ cậu tiếp tục dây dưa, tôi lấy điện thoại.
Mở một bức ảnh chụp chung với Phó Diên.
“Tôi có bạn trai.”
“Bọn tôi rất hạnh phúc.”
Quả nhiên.
Lục Nhiên khựng lại.
Nhìn chằm chằm vào ảnh.
Sau đó buông tay.
Ban giám hiệu và giáo viên trường cũ biết tôi về nước nên mời tôi tới trường chia sẻ kinh nghiệm.
Ngoài tôi.
Lục Nhiên và Cố Vũ Đình cũng được mời.
Quê chúng tôi chỉ là một thị trấn nhỏ.
Học sinh đậu 985 vốn đã không nhiều.
Người được trường danh tiếng quốc tế nhận lại càng hiếm.
Tôi đứng trên sân khấu.
Nhìn những gương mặt trẻ phía dưới.
Bỗng giống như nhìn thấy chính mình của một năm trước.
Khi ấy.
Trong mắt tôi chỉ có Lục Nhiên.
Chưa từng thật sự nghĩ cho tương lai bản thân.
Tôi từng cảm thấy chỉ cần được ở bên cậu.
Những thứ khác đều không quan trọng.
Đến phần cuối bài chia sẻ.
Tôi nhìn Lục Nhiên đang ngồi hàng đầu.
Trong lòng đột nhiên nhẹ đi rất nhiều.
“Cuối cùng.”
“Tôi chỉ muốn nói với các em một điều.”
“Đừng bao giờ vì người mình thích mà từ bỏ ước mơ và tương lai của mình.”
“Năm đó.”
“Vì một người, tôi từng suýt từ bỏ cơ hội du học.”
“Sau đó vì đến trễ giờ thi, tôi bỏ lỡ kỳ thi đại học.”
“Điểm cuối cùng thậm chí không qua nổi điểm chuẩn.”
“Nhưng tôi cũng biết ơn người ấy.”
“Bởi nếu không có những chuyện đó.”
“Có lẽ sẽ không có tôi hôm nay.”
Lục Nhiên ngẩng lên.
Ánh mắt rõ ràng d.a.o động.
Tôi cầm micro.
Nhìn thẳng vào cậu.
“Nhờ cậu ấy.”
“Tôi học được cách trở nên mạnh mẽ.”
“Và cũng nhờ cậu ấy.”
“Tôi cuối cùng hiểu rằng.”
“So với tương lai của chính mình.”
“Tình yêu thật sự không phải tất cả.”
Một nữ sinh phía dưới giơ tay.
“Chị ơi.”
“Vậy cuối cùng chị có ở bên người chị từng thích không ạ?”
Tôi mỉm cười.
Lắc đầu.
Giữa tiếng vỗ tay, tôi rời sân khấu.
Lục Nhiên cúi đầu.
Sắc mặt tối đi.
Cố Vũ Đình ngồi bên cạnh liên tục tìm cách bắt chuyện.
Cậu ta hoàn toàn không trả lời.
Sau buổi chia sẻ, Cố Vũ Đình chặn Lục Nhiên.
“A Nhiên.”
“Anh đừng lạnh nhạt với em nữa.”
“Em biết sai rồi.”
“Chúng ta làm hòa đi.”
“Em và anh mới là người cùng một thế giới.”
“Anh với Từ Ninh vốn không thể…”
Lục Nhiên nhìn thấy tôi đứng phía sau.
Sắc mặt lập tức lạnh hẳn.
“Cố Vũ Đình.”
“Chúng ta đã chia tay.”
7
“Người tôi luôn thích là Từ Ninh.”
“Ngày trước đồng ý quen cô.”
“Cũng chỉ vì muốn chọc tức cô ấy.”
Tôi không biểu cảm.
Đi ngang qua.
Cố Vũ Đình lại đột ngột lao tới nắm cổ tay tôi.
“Từ Ninh!”
“Chắc chắn là cô giở trò gì mới khiến A Nhiên chia tay với tôi!”
Lục Nhiên lập tức bước lên.
Gỡ tay cô ta.
Đứng chắn phía trước tôi.
“Cố Vũ Đình.”
“Đừng gây chuyện nữa.”
“Việc này không liên quan Từ Ninh.”
“Bởi vì từ đầu đến cuối tôi chưa từng thật sự thích cô.”
“Lục Nhiên!”
“Anh đúng là đồ cặn bã!”
Cố Vũ Đình đ.ấ.m mạnh vào n.g.ự.c cậu.
Sau đó khóc chạy đi.
Tôi tưởng Lục Nhiên rồi cũng sẽ từ bỏ.
Nhưng không.
Cậu ta còn kiên trì hơn tôi nghĩ.
Gần như ngày nào cũng mang đồ tới.
Tôi không nhận.
Cậu ta đặt trước cửa.
Tất cả đều là những món ăn vặt, đồ dùng tôi từng thích.
Hoa cũng đúng loại tôi yêu nhất.
Ngay cả mẹ tôi cũng dần trở thành “đồng minh” của cậu.
Một tối.
Mẹ đưa tôi ra bãi biển rồi viện cớ biến mất.
Trên bờ cát đã chuẩn bị sẵn rất nhiều pháo hoa.
Lục Nhiên lần lượt châm hết.
Pháo sáng bùng lên trên bầu trời.
Đủ màu sắc.
Đủ hình dáng.
“Từ Ninh.”
“Trước đây anh từng hứa sẽ đốt pháo hoa cho em bên biển.”
“Hôm nay anh thực hiện lời hứa.”
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn bầu trời rực sáng.
Nhưng ký ức hiện về lại là đêm mùa hè một năm trước.
Tôi cuộn mình trong chăn.
Một mình khóc.
Nghe tiếng pháo hoa ngoài cửa sổ suốt cả đêm.
Lục Nhiên từ từ đi tới.
Giọng nói rất nhẹ.
“Từ Ninh.”
“Sau này mỗi mùa hè.”
“Anh đều sẽ b.ắ.n pháo hoa cho em.”
Trong đôi mắt cậu phản chiếu hình bóng tôi.
Khi Lục Nhiên cúi đầu muốn hôn.
Tôi giơ tay ngăn lại.
“Lục Nhiên.”
“Giữa chúng ta.”
“Không còn ‘sau này’ nữa.”
Sau lần ấy, Lục Nhiên không tiếp tục tìm tôi.
Cũng không gửi thêm quà.
Nghe nói cậu bắt đầu đi bar cùng bạn.
Đêm nào cũng uống tới say mới về.
Một tối tôi trở về muộn.
Đúng lúc gặp Lục Nhiên đang say khướt.
Toàn thân nồng nặc mùi rượu.
Cậu túm lấy tay tôi.
Không chịu buông.
“Từ Ninh.”
“Đừng bỏ anh.”
“Em muốn anh làm gì cũng được.”
“Đừng hoàn toàn cắt đứt với anh…”
“Thời gian em ở nước ngoài.”
“Anh thật sự rất nhớ em.”
Đó là lần đầu tiên tôi thấy Lục Nhiên khóc.
Yếu đuối giống một đứa trẻ.
