Trúc Mã Cũng Thành Quá Khứ - Chương 8

Cập nhật lúc: 21/08/2026 03:02

“Lần này cậu chịu quay lại họp lớp.”

“Bọn tớ thật sự rất vui.”

Biết hiện tại tôi đã trở thành giám đốc, sự nghiệp cũng khá thuận lợi.

Không ít người bắt đầu lần lượt tới mời rượu.

Tôi chỉ duy trì nụ cười nhạt.

Bình tĩnh trò chuyện.

Phần lớn bạn học đều đã kết hôn.

Nhiều người thậm chí có con.

Cố Vũ Đình là người kết hôn khá sớm.

Trong nhóm cũ.

Dường như chỉ còn tôi và Lục Nhiên vẫn độc thân.

“Từ Ninh.”

“Có khi Lục Nhiên vẫn đợi cậu đấy.”

“Từ khi chia tay lớp trưởng, cậu ấy không hẹn hò với ai.”

“Cũng chẳng kết hôn.”

“Nghe nói vẫn luôn thích cậu.”

“Cậu không định suy nghĩ lại sao?”

Lời vừa dứt.

Cửa phòng mở.

Lục Nhiên bước vào.

Sự xuất hiện của cậu khiến cả phòng lập tức náo động.

Mười năm.

Gương mặt ấy vẫn điển trai.

Chỉ là sự ngông nghênh của tuổi mười tám đã biến mất.

Thay bằng vẻ trầm ổn của người trưởng thành.

Mọi người biết chuyện cũ nên cố tình để chúng tôi ngồi cạnh.

Lục Nhiên lén nhìn tôi rất lâu.

Dường như có rất nhiều lời muốn nói.

Nhưng cuối cùng chỉ còn một câu.

“Từ Ninh.”

“Lâu rồi không gặp.”

“Ừ.”

“Lâu rồi không gặp.”

Tôi đáp rất bình thản.

Trong lòng không còn chút xao động.

Thanh mai trúc mã.

Từng thân thiết đến mức tưởng cả đời không thể tách.

Cuối cùng.

Cũng chỉ thành hai người xa lạ.

Tiệc kết thúc.

Ngoài trời mưa lất phất.

Tôi đứng trước khách sạn chờ xe.

Một chiếc ô quen thuộc đột nhiên che lên đầu.

Lục Nhiên đứng cạnh.

Cậu nói rất nghiêm túc:

“Từ Ninh.”

“Bao nhiêu năm qua.”

“Anh vẫn nợ em một lời cảm ơn.”

“Cảm ơn em vì chiếc ô năm thi đại học.”

“Anh vẫn giữ nó đến bây giờ.”

“Hôm nay muốn trả lại cho em.”

Tôi nhìn chiếc ô.

Mỉm cười.

Lắc đầu.

Sau đó lùi ra khỏi phạm vi che mưa.

“Tôi không có thói quen giữ đồ cũ.”

“Chiếc ô ấy.”

“Cậu cứ giữ đi.”

Đúng lúc đó.

Xe của Phó Diên dừng trước khách sạn.

Tôi nhìn cậu ấy một cái.

Phó Diên lập tức hiểu ý.

Cậu cầm ô bước xuống.

Tôi tự nhiên khoác lấy cánh tay cậu ấy.

“Từ Ninh.”

“Đây là…”

Những người xung quanh đều tò mò nhìn.

Tôi mỉm cười.

“Giới thiệu với mọi người.”

“Bạn trai tôi.”

“CEO Tập đoàn Phó thị.”

“Phó Diên.”

Quả nhiên.

Xung quanh lập tức vang lên tiếng kinh ngạc.

Trong những ánh mắt ấy có ngưỡng mộ.

Có ghen tị.

Và người sốc nhất.

Là Lục Nhiên.

9

Cậu ta nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi và Phó Diên đang nắm.

Hốc mắt dần đỏ.

Tôi chỉ hơi cong môi.

Nắm tay Phó Diên rời khỏi khách sạn.

Mười năm rồi.

Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ thái độ kiêu ngạo của những người năm ấy.

“Từ Ninh.”

“Anh đã làm bạn trai giả cho em bao nhiêu lần rồi.”

“Em thương anh một chút được không?”

“Cho anh lên chính thức đi.”

Phó Diên trước mặt người ngoài luôn quyết đoán.

Nhưng khi ở bên tôi lại giống một đứa trẻ vô cùng cố chấp.

Tôi bật cười.

“Vậy…”

“Cho anh thử việc thêm một tháng.”

“Lại thử việc?”

“Lần này thật đó chứ?”

“Thật.”

Tôi nhìn cậu ấy.

“Chỉ một tháng.”

Kết thúc

Sau buổi họp lớp năm đó.

Tôi và Lục Nhiên không gặp lại nữa.

Có lẽ đến cuối cùng cậu ấy cũng hiểu.

Một số người một khi đã rời đi.

Thì thật sự sẽ không quay lại.

Tôi không còn là cô gái mười tám tuổi từng xem cậu ấy như toàn bộ thế giới.

Còn Lục Nhiên.

Cũng không còn là chàng trai mà tôi từng dùng cả tuổi trẻ để đuổi theo.

Chúng tôi đều thay đổi.

Chỉ là những thay đổi ấy.

Không còn hướng về nhau.

Tôi tiếp tục cuộc sống của mình.

Bận rộn.

Độc lập.

Tự do.

Thi thoảng Phó Diên sẽ tới đón tôi sau giờ làm.

Mang theo cốc trà sữa tôi thích.

Nắm tay tôi bước giữa dòng người đông đúc.

Cậu ấy luôn kiên nhẫn.

Nhẹ nhàng.

Và chưa từng lấy tình yêu làm lý do để làm tổn thương tôi.

Một tối.

Chúng tôi ngồi bên bờ sông xem pháo hoa.

Phó Diên bỗng hỏi:

“Nếu năm ấy em không gặp anh.”

“Em có quên được người đó không?”

Tôi mỉm cười.

Tựa đầu lên vai cậu.

“Quên một người không dễ.”

“Nhưng rồi sẽ tới ngày.”

“Em không còn muốn nhớ nữa.”

Tình đầu giống như một trận mưa rào.

Cho dù biết lạnh.

Biết sẽ ướt.

Ta vẫn từng bất chấp lao vào.

Nhưng rồi sẽ có một người, hoặc một đoạn đường, dạy ta hiểu rằng—

Tình yêu chưa bao giờ là toàn bộ cuộc đời.

Tôi từng yêu rất sâu.

Cũng từng đau rất nhiều.

Nhưng cuối cùng vẫn có thể đứng lên bằng chính đôi chân mình.

Bởi tôi hiểu.

Tuổi trẻ của tôi xứng đáng với một kết thúc tốt đẹp hơn.

Không phải nước mắt.

Không phải tiếc nuối.

Mà là bình yên.

Khép lại một chương cũ không phải để phủ nhận nó.

Mà để tiếp tục sống.

Rực rỡ hơn trước.

Hết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.