Trúc Mã Cũng Thành Quá Khứ - Chương 7
Cập nhật lúc: 21/08/2026 03:01
Tôi không nói gì.
Chỉ dìu cậu tới cửa nhà.
Sau đó xoay người rời đi.
Một tuần sau.
Tôi kéo vali chuẩn bị ra sân bay.
Xe vừa chạy chưa được bao lâu.
Lục Nhiên bất ngờ xuất hiện.
Kéo tôi xuống.
“Từ Ninh.”
“Đừng đi.”
“Anh còn chuyện muốn nói.”
“Lục Nhiên.”
“Giữa tôi và cậu không còn gì để nói.”
Tôi chưa nói hết.
Cậu đã lấy ra một cuốn sổ rất dày.
Tôi lập tức nhận ra.
Chính là cuốn nhật ký trước kia tôi từng tìm khắp nhà mà không thấy.
Không ngờ nó lại ở trong tay cậu.
“Từ Ninh.”
“Chúng ta lớn lên cùng nhau.”
“Không ai hiểu em hơn anh.”
“Nếu em thật sự không còn cảm xúc với anh.”
“Vậy tại sao em từng viết cả một cuốn nhật ký chỉ có anh?”
Bàn tay tôi run nhẹ.
Mở cuốn sổ đã cũ.
Từng dòng chữ.
Từng trang giấy.
Đều liên quan tới Lục Nhiên.
[Hôm nay lại bị Lục Nhiên mắng. Mình sao ngốc thế nhỉ? Bài dễ như vậy cũng làm sai.]
[Tôi, Từ Ninh, nhất định phải thi đậu Nhất Trung huyện. Phải nhanh ch.óng trở thành người đủ tư cách đứng cạnh Lục Nhiên.]
Đọc tới đây.
Tôi bất giác cười.
[Lần thi này lọt vào nhóm đầu khối rồi! Cuối cùng cũng được chuyển vào lớp của Lục Nhiên, vui quá.]
……
Tôi lật từng trang.
Không biết từ lúc nào, nước mắt đã đầy hốc mắt.
Trang cuối dừng ở ngày kết thúc kỳ thi đại học.
[Ngày thi cuối cùng.]
[Lục Nhiên nói sau khi có điểm sẽ công khai tình cảm.]
[Cứ giống một giấc mơ.]
[Tôi mong hai chúng tôi cũng giống trong phim.]
[Thanh mai trúc mã, từ đồng phục tới váy cưới.]
[Mãi mãi ở bên nhau.]
Cuốn nhật ký ấy.
Gần như ghi lại toàn bộ tuổi trẻ của tôi.
Mà trong cả quãng thanh xuân đó.
Chỉ có một cái tên.
Lục Nhiên.
“Từ Ninh.”
“Em đừng tự lừa mình.”
“Em vẫn còn yêu anh.”
“Bao nhiêu năm tình cảm.”
“Không thể nói bỏ là bỏ.”
Tôi khép mạnh cuốn sổ.
Trái tim vẫn đau.
Nhưng tay đã bắt đầu xé.
Một trang.
Lại một trang.
“Từ Ninh của năm mười tám tuổi.”
“Từng coi cậu là cả thế giới.”
“Cuộc sống của cô ấy chỉ xoay quanh cậu.”
“Nhưng sau khi rời khỏi cậu.”
“Tôi mới biết thế giới bên ngoài rộng tới mức nào.”
“Và tôi có thể có một cuộc đời thuộc về mình.”
Tôi nhìn Lục Nhiên.
“Chúng ta kết thúc trong yên bình đi.”
“Từ giờ.”
“Đừng tìm tôi nữa.”
Tôi ném toàn bộ những mảnh giấy vào thùng rác.
Cũng giống như tự chôn lại đoạn thanh xuân cũ.
Chiếc xe màu đen dần đi xa.
Gió cuốn những mảnh giấy trắng bay lên.
Lục Nhiên cúi xuống.
Nhặt từng mảnh.
Cuối cùng không chịu nổi nữa.
Quỳ xuống đất khóc.
Cô gái từng yêu cậu bằng tất cả chân thành.
Từ Ninh của năm mười tám tuổi ấy.
Đã không còn nữa.
Sau khi trở lại trường, tôi tiếp tục học tập.
8
Nhưng lần này.
Tôi không học vì bất kỳ ai.
Chỉ vì chính mình.
Suốt bốn năm đại học, tôi tham gia rất nhiều cuộc thi.
Giành không ít giải.
Thành tích luôn nằm trong nhóm đầu.
Học bổng cũng nhận liên tục.
Không biết từ lúc nào.
Tôi đã trở thành người khiến rất nhiều người khác phải ngước nhìn.
Sau khi tốt nghiệp, tôi từ chối lời mời làm việc lương cao ở nước ngoài.
Quyết định trở về nước.
Đi cùng chuyến còn có Phó Diên.
Ngày đầu tiên tôi ra nước ngoài.
Trên máy bay, tôi khóc đến mức không thể thở đều.
Chính Phó Diên là người ngồi bên cạnh đưa cho tôi khăn giấy.
Cậu ấy cũng là du học sinh.
Trùng hợp hơn.
Chúng tôi học cùng một trường.
Sau này cùng học.
Cùng tham gia thi đấu.
Vừa là đồng đội rất ăn ý.
Vừa là bạn bè hiểu nhau.
Đến khi biết tôi từng lấy ảnh chụp chung để giả vờ nói với Lục Nhiên rằng mình có bạn trai.
Phó Diên chỉ cười.
Không hề tức giận.
“Từ Ninh.”
“Được giả làm bạn trai em là vinh dự của anh.”
Cậu ấy nhướng mày, vỗ nhẹ vai tôi.
“Sau này còn vụ nào như vậy thì nhớ gọi anh.”
Nghe giống một câu đùa.
Nhưng tôi vẫn cảm nhận được tình cảm thật phía sau.
Phó Diên thích tôi.
Chỉ là lúc ấy.
Tôi chưa thể đáp lại.
Sau khi trở về nước, chúng tôi cùng đến một thành phố lớn làm việc.
Phó Diên tiếp quản doanh nghiệp gia đình.
Còn chủ động mời tôi tới làm quản lý.
Tôi từ chối.
Tôi lựa chọn vào một công ty khác.
Bắt đầu từ vị trí nhân viên bình thường.
Sau đó từng bước tiến lên.
Cuối cùng trở thành giám đốc điều hành.
Một ngày nọ.
Cố Vũ Đình bất ngờ gọi điện.
Cô ta mời tôi dự họp lớp.
Sau buổi họp lớp tồi tệ năm đó, vì thành tích thi đại học thấp, tôi đã bị đá khỏi nhóm.
Mười năm trôi qua.
Ngoại trừ Triệu An An, tôi gần như không liên hệ với bất kỳ bạn học cũ nào.
Tôi suy nghĩ.
Cuối cùng vẫn quyết định tham dự.
Cố Vũ Đình thêm tôi lại vào nhóm.
Vừa xuất hiện, hàng loạt lời mời kết bạn đã gửi tới.
Biết tôi sẽ về quê dự họp lớp, Phó Diên nhất quyết đòi đi cùng.
Cậu ấy nói tiện thể muốn tham quan nơi tôi lớn lên.
Tôi từ chối mấy lần không được.
Cuối cùng đành đồng ý.
Phó Diên còn cố tình lái một chiếc xe sang tới đón.
Suốt đường đi thu hút không ít ánh mắt.
Mười năm không gặp.
Rất nhiều gương mặt trong lớp tôi đã không còn nhớ rõ.
Cố Vũ Đình với tư cách lớp trưởng là người đầu tiên đứng lên mời rượu.
“Từ Ninh.”
“Chuyện năm đó…”
“Xin lỗi cậu.”
“Khi ấy mọi người đều quá trẻ.”
“Thay mặt cả lớp.”
“Tớ xin lỗi cậu.”
Cô ta cúi đầu rất sâu.
Thái độ khá thành khẩn.
