Trúc Mã Này Không Cần Nữa - Chương 5
Cập nhật lúc: 21/06/2026 04:01
Quả nhiên là oan gia ngõ hẹp.
Cô ả đang bị một toán côn đồ mặt mày bặm trợn rượt đuổi trối c.h.ế.t. Thấy chúng tôi, cô ả như vớ được cọc, nhào tới ôm rịt lấy cánh tay Thẩm Mộ, mếu máo van xin: "Sếp Thẩm ơi cứu em với, lão bố em định bán em cho bọn nợ!"
Gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, đôi mắt ầng ậc nước, diễn nét đáng thương đến xuất thần.
Tôi khoanh tay đứng dạt sang một bên, hóng hớt xem bộ phim cẩu huyết này diễn biến ra sao.
Thẩm Mộ sợ tôi phật ý, toan giật tay đẩy cô ả ra nhưng lại mềm lòng không nỡ. Đang dùng dằng thì đám giang hồ đã kịp vây kín mấy người chúng tôi.
Gã giang hồ mặt sẹo cầm đầu đám thảo khấu đảo mắt lả lơi, tay không ngừng xoay tít con d.a.o bấm sắc lẹm.
"Ái chà, con ranh này còn biết tìm bảo kê cơ đấy."
Trần Tiểu Tiểu sợ rúm ró, thụp hẳn ra sau lưng Thẩm Mộ, run lẩy bẩy.
Thẩm Mộ vung tay che chắn cho tình nhân, ra dáng soái ca, gằn giọng hỏi: "Các người muốn giở trò gì?"
Gã mặt sẹo cười khùng khục: "Giở trò gì à? Có vay có trả, luật giang hồ rành rành ra đấy. Bố con ranh này cắm sổ đỏ vay tiền bọn tao, đéo có tiền trả nên mang nó ra gán nợ. Bọn tao chỉ đi bắt người siết nợ thôi."
"Bố cô ấy thiếu các anh bao nhiêu tiền?"
Gã mặt sẹo giơ một ngón tay bẩn thỉu lên: "Mười tỏi."
"Được, nợ của cô ấy tôi sẽ đứng ra gánh. Thả người ra." Thẩm Mộ vỗ n.g.ự.c tuyên bố đầy nghĩa hiệp.
Gã mặt sẹo lia con mắt dâm đãng từ tôi sang Trần Tiểu Tiểu, cười hềnh hệch đầy ẩn ý: "Thằng oắt con này số đỏ gớm, tính diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân à. Nhưng mồm mép đỡ chân tay thì tao đéo tin. Hôm nay tao cứ phải tóm một con tin về làm tin, hạn ba ngày sau mày vác tiền tươi thóc thật đến chuộc người."
Mẹ kiếp, tự dưng đi ăn cái lẩu cũng rước họa vào thân.
Mấy tên du côn bắt đầu ép sát, vươn những cánh tay xăm trổ về phía tôi và Trần Tiểu Tiểu.
Thẩm Mộ đéo cần suy nghĩ, xông thẳng vào vòng vây che chở cho Trần Tiểu Tiểu rồi đ.á.n.h đ.ấ.m loạn xạ với đám côn đồ.
Tôi chẳng rảnh để mà uất ức, vội vàng thủ thế chống trả gã đang nhào tới phía mình.
May thay ngày xưa tôi có học khóa phòng vệ đỉnh cao, nên tạm thời vẫn vung tay múa chân trụ được vài hiệp.
Thế nhưng, ánh mắt gã mặt sẹo bất chợt lia trúng sợi dây chuyền lấp lánh trên cổ tôi. Lòng tham trỗi dậy, gã chồm lên định giật đứt nó: "Nay tao thu xíu tiền lãi trước cho vui."
Tôi thất kinh, tay nắm c.h.ặ.t lấy mặt dây chuyền sống c.h.ế.t không buông.
Gã ta cay cú, vung con d.a.o bấm sắc lẹm cứa thẳng về phía tôi.
Tôi né không kịp, lưỡi d.a.o xẹt qua bắp tay tạo thành một vết rạch sâu hoắm. Máu tươi tức thì tuôn xối xả, nhuộm đỏ rực cả một mảng áo.
Dẫu đau đến toát mồ hôi hột, tôi vẫn c.ắ.n răng giữ khư khư sợi dây chuyền.
Cảnh vật trước mắt bắt đầu quay cuồng, nhòe nhoẹt đi.
Cơ thể tôi chao đảo, sắp ngã quỵ.
Đột nhiên, một bóng người to lớn sải bước tới, vững chãi đỡ lấy tấm thân tàn tạ của tôi. Lập tức, anh tung một cú đá sấm sét trúng giữa n.g.ự.c gã mặt sẹo, hất văng gã ra xa vài mét.
Gương mặt anh lạnh như tảng băng trôi, đôi mắt vằn lên những tia phẫn nộ cùng cực.
Anh giáng trần hệt như một chiến thần trong thần thoại.
Tôi nép mình vào vòm n.g.ự.c vững chãi của anh. Máu mất quá nhiều, cơn đau buốt xé da xé thịt ập đến khiến tôi hoàn toàn chìm vào hôn mê.
9
Mạch m.á.u lớn trên cánh tay tôi bị đứt lìa, xém chút nữa là chầu Diêm Vương.
"Bản lĩnh ghê nhỉ, cô Lâm Niệm Niệm, thà ôm của cải xuống lỗ chứ quyết không buông tay à?" Nằm trên giường bệnh, tôi vừa nghe Cố Thành càu nhàu, vừa nhìn anh bóc quýt cho mình.
Bẵng đi bao năm không gặp, khí chất của anh càng thêm phần thâm trầm, đĩnh đạc. Gương mặt thanh tú thuở thiếu niên nay đã phai nhòa nét thanh xuân, thay vào đó là mị lực nam tính bức người của một người đàn ông trưởng thành.
Lại được nghe thanh âm quen thuộc mà tôi đã khao khát tự bấy lâu.
Nhìn người con trai tôi từng thương thầm trộm nhớ, bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu bỗng dưng vỡ òa.
Tôi cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm vào những ngón tay thon dài của anh đang bóc vỏ quýt, những giọt lệ thi nhau rơi lã chã xuống mu bàn tay.
Anh có chút luống cuống, hai tay đang bận rộn đành vụng về dùng mu bàn tay gạt nhẹ dòng nước mắt cho tôi.
Hơi ấm truyền từ da thịt anh khiến tim tôi đập lỗi nhịp. Tôi ngượng ngùng nép mặt sang một bên, lí nhí thanh minh: "Không phải tham của, đây là kỷ vật anh tặng em lúc tròn mười tám tuổi, em không muốn để mất nó đâu."
Không gian trong phòng bệnh bỗng chốc tĩnh lặng như tờ.
Giữa lúc tôi đang thầm rủa xả bản thân vì lỡ mồm nói hớ, thì một vòng tay rắn chắc đột ngột ôm trọn lấy tôi.
Giọng nói trầm khàn đầy mị lực của anh cất lên ngay trên đỉnh đầu tôi: "Lâm Niệm Niệm, anh có thể ảo tưởng rằng, em đang có tình ý với anh không?"
Tình ý gì? Ảo tưởng cái gì cơ chứ?
Đầu óc tôi đình công, trống rỗng hoàn toàn.
Tôi... tôi có quyền ảo tưởng mọi chuyện đang đi đúng hướng tôi mong muốn không?
10
Thẩm Mộ bị ông bố áp giải đến tận giường bệnh để dập đầu tạ lỗi.
Anh ta quỳ sụp xuống sàn, khuôn mặt hiện rõ nét hối lỗi và đau đớn tột cùng, nức nở van nài: "Niệm Niệm, anh ngàn lần có lỗi với em. Anh sai thật rồi Niệm Niệm ơi, lẽ ra anh không bao giờ được bỏ rơi em..."
