Trúc Mã Này Không Cần Nữa - Chương 6
Cập nhật lúc: 21/06/2026 04:01
Lời ỉ ôi chưa dứt, anh ta đã bị Cố Thành xách cổ áo vứt thẳng cẳng ra ngoài hành lang.
Kể từ dạo đó, tôi tuyệt nhiên không còn thấy cái bản mặt Thẩm Mộ lảng vảng quanh tôi nữa.
Tôi lân la dò hỏi Cố Thành, nhưng anh chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Bí bách quá, tôi đành me lúc có cơ hội hỏi dò bố tôi. Lão già nhà tôi cười phớ lớ, đắc ý khoe chiến tích: "Con hỏi thằng oắt con nhà họ Thẩm á? Nghe giang hồ đồn đắc tội với thế lực ngầm nào đó, bị tẩn cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, mấy ngày nay nằm liệt giường ở nhà húp cháo rồi."
Tôi lén đưa mắt sang nhìn Cố Thành, anh chàng đang tao nhã gắp thức ăn cho tôi. Tôi huých nhẹ tay anh, thì thào: "Này, khai thật đi, tác phẩm của anh đúng không?"
Anh khẽ "ừ" một tiếng trong cổ họng.
Thấy tôi im lặng không phản ứng, anh chột dạ hỏi dò: "Thế nào, em đau lòng vì hắn ta à?"
Tôi trợn tròn mắt, phùng mang trợn má: "Đầu em có bị úng nước đâu mà đi xót xa cho cái thằng bắt cá hai tay đó?"
Cố Thành không đáp lại lời nào, chỉ điềm nhiên múc thêm cho tôi bát canh bồi bổ.
Nhưng cái khóe môi cong lên đầy mãn nguyện kia thì làm sao giấu nổi.
Vụ tôi bị hành hung đổ m.á.u làm bố tôi giận tím mặt.
Có bữa, ông lôi tuột Cố Thành vào mật thất, hai chú cháu to nhỏ bàn mưu tính kế suốt cả một buổi sáng.
Ngay ngày hôm sau, liên minh Lâm - Cố chính thức khai chiến, dồn dập ra đòn triệt hạ tập đoàn Thẩm Thị trên mọi mặt trận.
Tôi cá là lão Thẩm đang nhảy dựng lên vì đau đầu đối phó, lấy đâu ra thời gian mà vác mặt đi xin tôi giơ cao đ.á.n.h khẽ cho quý t.ử nhà lão.
Giấc mộng thông gia môn đăng hộ đối mà lão vẽ ra, rốt cuộc cũng tan thành mây khói.
11
Sau cái vụ chốt kèo hợp tác với bố tôi, Cố Thành nghiễm nhiên trở thành khách quen, ra vào nhà tôi như đi chợ.
Mỗi bận anh xách quà đến, bố tôi đón tiếp nồng hậu như thượng khách.
Có điều cái trạng thái giữa tôi và Cố Thành nó cứ cấn cấn sao ấy.
Trên mức tình bạn, nhưng lại chưa chạm mốc tình yêu.
Anh chăm bẵm tôi từng ly từng tí, ân cần chu đáo đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Thế nhưng, anh tuyệt nhiên không bao giờ vượt quá giới hạn mong manh ấy.
Tôi chẳng tài nào đoán định được tâm tư của người đàn ông này. Đêm về nằm trên giường cứ lăn qua lộn lại trằn trọc mất ngủ, ruột gan cồn cào bứt rứt không yên.
Mùa hạ ập đến mang theo những tia nắng ch.ói chang.
Nhìn ngắm hình bóng mình trong gương, vết sẹo lồi lõm vắt ngang cánh tay khiến tôi không khỏi chạnh lòng xót xa.
Cố Thành bắt gặp dáng vẻ tiu nghỉu của tôi, vỗ nhè nhẹ lên vai an ủi: "Đi theo anh."
Tôi lẽo đẽo theo đuôi anh rẽ qua bao nhiêu ngõ ngách, cuối cùng dừng chân trước một tiệm xăm nghệ thuật.
Nhìn anh cầm mũi kim xăm lên tay với tư thế vô cùng chuyên nghiệp, tôi tò mò trố mắt: "Anh mà cũng thạo món này nữa cơ à?"
Anh không đáp lời, đôi mắt vẫn tập trung cao độ vào từng nét đưa kim.
Thiên hạ nói cấm có sai, đàn ông khi làm việc nghiêm túc là quyến rũ nhất trần đời.
Ngắm nhìn sườn mặt góc cạnh và ánh mắt sắc lẹm của anh, trong lòng tôi dâng lên cỗ xao xuyến lạ kỳ.
Nửa tỉnh nửa mê trôi qua không biết bao lâu, chợt nghe giọng anh trầm ấm: "Xong rồi đấy."
Tôi cúi xuống chiêm ngưỡng. Đè lên vết sẹo gớm ghiếc khi xưa, giờ đây là một vòng gai đen tuyền gai góc, chính giữa nở rộ một đóa hồng sắc sảo, toát lên vẻ hoang dại mà vẫn ma mị, cuốn hút đến lạ.
Tôi nhướng mày tán thưởng, mắt chữ O mồm chữ A: "Kỹ năng của anh đỉnh ch.óp vậy sao?"
"Hồi du học bên bển, rảnh rỗi sinh nông nổi nên anh có vác xác đi tầm sư học đạo chút đỉnh." Thấy tôi ưng ý, Cố Thành cũng nở một nụ cười rạng rỡ.
Ánh mắt sắc sảo thường ngày bỗng chốc tan chảy. Tôi dư sức đọc vị được tia sủng ái ngập tràn trong đôi mắt ấy.
Ấy thế mà anh cứ giả ngơ giấu giếm, cạy răng cũng đéo chịu tỏ lời.
Cái thái độ ỡm ờ, lấp lửng của anh hành hạ tôi đến mức sắp trầm cảm tới nơi.
Cho tới một đêm thanh vắng, khi tôi ngái ngủ mò ra ngoài lấy nước uống, vô tình bắt quả tang lão già nhà tôi đang lén lút thì thụt gọi điện cho ai đó trong phòng làm việc.
Tôi khẽ khàng rón rén lại gần và nghe trọn vẹn chất giọng tự đắc của lão: "Chuẩn cơm mẹ nấu rồi, con gái tôi đẻ ra tôi còn lạ gì cái nết của nó? Cậu tuyệt đối không được để nó ăn sẵn, càng ỡm ờ lấp lửng nó càng phát cuồng, nó mà phát cuồng thì nó mới dính cậu như sam..."
Khốn nạn thật, thì ra nhà mình nuôi ong tay áo, nuôi cáo nhòm nhà.
Tôi điên tiết tung cước đá tung cửa xông vào: "Á à, thì ra có nội gián! Tóm tận tay day tận trán rồi nhé!"
Bố tôi giật b.ắ.n mình như lò xo, hoảng loạn tột độ như kẻ ăn trộm bị cảnh sát bắt quả tang. Thấy hết đường chối cãi, ông lão lập tức ăn vạ lăn quay ra sàn, tay ôm n.g.ự.c kêu "ối giời ơi" diễn sâu như thật.
Mẹ tôi nghe tiếng ồn ào vội vàng phi ra, ngơ ngác hỏi: "Đêm hôm khuya khoắt hai bố con lại diễn cái vở gì đây?"
Tôi giậm chân bình bịch, ấm ức gào lên: "Cái lão già này, chỉ toàn nối giáo cho giặc thôi!" Ném lại câu đó, tôi bực tức quay ngoắt về phòng.
Ngay đêm hôm đó, tôi cuốn gói hành lý, bắt taxi phi thẳng ra phi trường.
