Trục Ngọc - Chương 47
Cập nhật lúc: 14/04/2026 20:00
Cùng lúc đó, gã áo vàng nằm rên rỉ trong ngõ cuối cùng cũng được quan sai tới đỡ dậy. Hai mắt gã tím bầm, răng cửa gãy mất một chiếc, m.á.u mồm m.á.u mũi be bét. Dưới ánh đuốc, gã nhìn thấy chiếc răng gãy trên đất thì khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Răng gãy rồi, sau này ta làm sao vào triều làm quan được đây!"
Gã là cháu ngoại ruột của huyện lệnh, bèn lớn tiếng quát tháo bộ khoái: "Còn không mau đi tra cho bản thiếu gia! Phải bắt bằng được lũ cường đồ đ.á.n.h người quy án!"
Bộ khoái trực đêm lau mồ hôi hỏi: "Công t.ử gần đây có kết oán với ai không?"
Gã áo vàng ngẫm nghĩ, vì đau mà nhe răng trợn mắt: "Mấy hôm trước tên tiểu t.ử nhà họ Vương tranh giành kỹ nữ với ta ở phong nguyệt lâu, bị ta nh.ụ.c m.ạ một trận, rất có thể là hắn! Còn có con trai nhà họ Lưu, tự xưng thanh cao nhưng thi hội lại trượt, bị ta giễu cợt, cũng có thể là hắn, rồi còn nhà họ Lý..."
Bộ khoái nghe gã kể ra một tràng những kẻ có tư oán mà đau hết cả đầu.
Cuối cùng gã mới nhớ tới chuyện ở hội đèn l.ồ.ng: "Đêm nay bản thiếu gia còn thay Tống huynh mỉa mai vị hôn thê cũ của hắn." Nói đến đây gã lại thấy không mấy quang minh chính đại, dù sao ở đó bao nhiêu người nhìn thấy đám tài t.ử huyện học bị một gã ở rể mắng cho á khẩu, gã bèn thôi không nói nữa rồi hỏi: "Đám người Tống Nghiễn huynh có bị cường đồ làm bị thương không?"
Bộ khoái lắc đầu, gã liền khẳng định: "Một con mụ đồ tể và gã chồng ở rể bệnh tật đó chắc chắn không có lá gan này đâu, các người cứ cẩn thận tra mấy nhà ta vừa nói ấy!"
Đám bộ khoái đi truy tra, còn gã thì rên rỉ để người ta khiêng đến y quán gần đó xem vết thương.
…
Khi Phàn Trường Ngọc tới chỗ ở tạm do Dật Hương Lâu sắp xếp, bà lão quản sự vẫn chưa đi ngủ. Thấy nàng, bà cười hỏi: "Hội đèn l.ồ.ng có đẹp không?"
Trường Ninh trên đường về đã ngủ thiếp đi trên vai Tạ Chinh. Phàn Trường Ngọc vì vừa đ.á.n.h người nên có chút chột dạ, chỉ ậm ừ: "Đẹp ạ, đâu đâu cũng đông người, náo nhiệt lắm."
Bà lão dẫn họ vào một căn phòng: "Chỉ còn trống gian này, hai người tạm chấp nhận một đêm nhé."
Phàn Trường Ngọc cảm ơn, xin thêm một ấm nước nóng để rửa mặt. Sau khi lau tay chân cho Trường Ninh xong, nàng đặt bé xuống giường ngủ. Nàng tự rửa mặt nhưng thấy nước nóng không còn nhiều, không muốn đêm hôm lại làm phiền bà lão nên đổ nước rửa mặt vào chậu, định bụng dùng lại nước đó để ngâm chân.
Khi Tạ Chinh dùng nốt chỗ nước còn lại rửa mặt xong, nàng vẫn đang đặt chân trong chậu ngâm, thấy hắn định bưng chậu nước rửa mặt đi đổ, nàng vội nói: "Huynh đổ vào chậu ngâm chân của ta đi."
Tạ Chinh chần chừ một lát rồi bưng chậu gỗ đi qua. Phàn Trường Ngọc nhấc đôi chân lên đặt lên thành chậu để hắn đổ nước.
Có lẽ do quanh năm không tiếp xúc ánh nắng, đôi bàn chân nàng trắng muốt, dưới ánh nến hiện lên sắc màu như ngọc ấm, nơi mắt cá chân có một nốt ruồi đen nhỏ, trông rất bắt mắt. Tạ Chinh chỉ liếc nhìn một cái rồi rũ mắt che giấu tầm mắt.
Ở kinh thành, nữ t.ử để lộ chân cho người khác thấy coi như mất đi sự trong trắng, nhưng ở thị trấn biên thùy này dân phong cởi mở hơn nhiều, phụ nữ giặt đồ bên bờ đê vẫn thường đi chân trần. Tính tình nàng xưa nay vốn hào sảng đại liệt, hành động này không tính là quá phận, nhưng trong lòng Tạ Chinh vẫn dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Phàn Trường Ngọc thấy hắn đổ nước xong liền ngồi ra xa, bèn hỏi: "Huynh không ngâm chân sao?"
Tạ Chinh đáp: "Ngươi cứ rửa trước đi, lát nữa ta ra ngoài dội nước lạnh là được."
Nàng trợn mắt: "Trời lạnh thế này mà huynh đòi dội nước lạnh? Mai lại nhiễm phong hàn cho xem." Ở với nhau hơn một tháng, nàng biết Ngôn Chính là người ưa sạch sẽ, tưởng hắn ngại dùng lại nước của mình nên bảo: "Nhà ta trước đây toàn dùng chung một chậu nước ngâm chân, ta quên mất huynh có tính ưa sạch quá mức. Đợi chút ta đi tìm bà lão quản sự xin thêm ấm nước khác."
Tạ Chinh nhíu mày, cuối cùng nói: "Không cần, cứ dùng nước này là được." Người nhà họ Phàn đều sạch sẽ, giày tất thay thường xuyên nên nước dùng qua trông vẫn không bẩn. Chỉ là tâm trí hắn có chút hỗn loạn.
Khi đặt chân vào chậu nước, nhìn thấy những giọt nước đọng trên thành chậu, trong đầu hắn vô thức hiện lên hình ảnh đôi bàn chân nàng vừa gác lên đó. Chân mày Tạ Chinh cau lại c.h.ặ.t hơn, chân vừa chạm nước đã vội đứng dậy đi đổ ngay.
Phàn Trường Ngọc ngồi bên bàn, thấy vậy thì há miệng định nói rồi lại thôi, chờ hắn quay lại nàng mới phức tạp bảo: "Huynh có tính khiết phích cũng không sao, ta không nghĩ huynh ghét bỏ gì đâu, huynh không cần phải ép bản thân đến mức này..."
Tạ Chinh nhìn đôi mắt chân thành trong sáng của nàng dưới ánh nến, chân mày thanh tú hiện lên chút tự ghét, chỉ nói: "Không phải như ngươi nghĩ đâu."
Trong phòng chỉ có một chiếc giường, chăn cũng chỉ có một chiếc, hắn đặt chậu gỗ về chỗ cũ rồi đi ra cửa: "Ngươi nghỉ ngơi sớm đi."
Phàn Trường Ngọc cảm thấy người này có chút kỳ quái, hỏi: "Còn huynh thì sao?" Chẳng lẽ định ra ngoài ngồi cả đêm, bà lão vừa bảo chỉ còn mỗi gian phòng này mà.
Tạ Chinh đáp: "Ta đi hỏi xem có thể ngủ tạm cùng tiểu nhị của Dật Hương Lâu được không."
Cho đến khi cửa phòng đóng lại, mặt Phàn Trường Ngọc vẫn còn ngẩn ngơ. Sao tự nhiên lại coi nàng như hồng thủy mãnh thú thế? Do nàng trùm bao tải đ.á.n.h người làm hắn sợ sao? Hay là cái chậu nước ngâm chân kia gây ra thương tổn quá lớn?
