
Trùng Sinh Năm 1976: Làm Tổ Tông Trong Lòng Mẹ Chồng
Năm 1976, phiên chợ Tam Thập Lý ở thôn Đông Hà vẫn náo nhiệt như mọi ngày.
Tiếng rao của những người thợ mài dao xen lẫn với tiếng nổ giòn tan của lò bỏng gạo, tạo nên một bản đồng ca hối hả của cuộc sống nghèo khó mà kiên cường.
Giữa đám đông lộn xộn ấy, sạp hàng của Thanh Mai nổi bật theo một cách rất riêng.
Không cần lớn tiếng mời chào, mẻ bánh rau tề cuối cùng của cô đã sớm được khách lấy sạch.
Bánh của cô là sự kết hợp tinh tế giữa vị thanh của rau tề dại, ngọt đậm của tôm sông và hương thơm nồng của trứng gà, bọc trong lớp bột ngô vàng óng.
Dù giá năm xu – đắt hơn hẳn mặt bằng chung – nhưng người ta vẫn sẵn lòng xếp hàng để được thưởng thức cái phong vị vừa mộc mạc vừa đẳng cấp ấy.
Đang thu dọn đôi sọt tre, Thanh Mai bỗng khựng lại.
Một tiếng sấm khô khốc xé toạc bầu trời nắng gắt.
Cô nhìn theo hướng tiếng động, khẽ thở dài rồi quay lại dắt chiếc xe đạp cũ – người bạn đồng hành suýt chút nữa bị cô bỏ quên trong lúc lơ đãng.
Dưới ánh nắng gắt gao, hình ảnh cô gái trẻ hiện lên đẹp như một bức tranh thủy mặc.
Đôi bím tóc đen nhánh rủ xuống bờ vai mảnh dẻ, khuôn mặt trái xoan thanh tú cùng đôi mắt hạnh trong veo.
Cô đẩy chiếc xe đi, dáng vẻ mềm mại nhưng bước chân đầy kiên định, để lại sau lưng những ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn xót xa.











![Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F694cb6d26e323b29bd1a7d0b.jpg%3Ftime%3D1767513750523&w=3840&q=75)
