Trùng Sinh Ta Bị Đạo Lữ Làm Lô Đỉnh - Chương 6

Cập nhật lúc: 11/08/2026 07:14

Cuối cùng cũng trốn được đến khu rừng rậm dưới chân núi, còn chưa kịp thở dốc thì một luồng yêu phong hôi thối nồng nặc đã đột ngột tạt tới từ phía bên cạnh!

Một đôi mắt thú mang màu xanh u tối tham lam sáng rực lên trong màn đêm, móng vuốt mang theo uy áp cấp Trúc Cơ chộp thẳng vào yết hầu ta!

Ta đã mất sạch linh lực, thân thể yếu ớt đến mức đứng vững còn khó khăn, làm sao có thể chống đỡ? Ta tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại, trong lòng tràn ngập sự lạnh lẽo.

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng kiếm quang sắc bén vô cùng tựa như sét đ.á.n.h từ chín tầng trời c.h.é.m thẳng về phía con yêu thú! Con yêu thú thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, cưỡng ép bị một kiếm này bức lui vài bước.

Ta bàng hoàng mở mắt ra, chỉ thấy một bóng hình che chắn ngay trước mặt ta. Tà áo tông phục màu trắng ánh trăng tung bay trong gió, trường kiếm trong tay tỏa ra ánh thanh huy lưu chuyển, mũi kiếm chỉ thẳng vào con yêu thú đang gầm gừ bất an.

Tấm lưng ấy có vài phần quen thuộc. Hắn chỉ bằng ba hai chiêu kiếm đã bức lui con yêu thú, ngay sau đó xoay người lại, ân cần nhìn ta: “Công t.ử, ngươi không sao chứ?”

Ánh trăng rơi trên khuôn mặt thanh tú của hắn, ta nhìn rõ lông mày và ánh mắt ấy.

Vậy mà lại là Lục Phong Yến! Người đồ đệ nhỏ tuổi do một tay ta nuôi lớn ở kiếp trước!

Ta gần như thốt ra theo bản năng, giọng nói mang theo sự thân mật mà chính bản thân cũng không hề hay biết: “Yến Nhi...”

Hắn nghe vậy, toàn thân chấn động, đôi mắt mở to khó tin, gắt gao chằm chằm nhìn vào mặt ta: “Ngươi là ai? Trên đời này chỉ có sư tôn mới gọi ta như thế!”

Ta đột ngột bịt c.h.ặ.t miệng, trong lòng kinh hãi tột cùng. Dáng vẻ của ta hiện tại thế này, làm sao có thể giải thích với hắn?

“Xin lỗi...” Ta rủ mi mắt, giọng nói khô khốc, “Ta nhận nhầm người rồi.”

Thế nhưng Lục Phong Yến lại không hề dời đi ánh mắt, thần thái của hắn chuyển từ kinh ngạc sang thăm dò, “Không, ánh mắt của ngươi, thần thái khi ngươi gọi ta vừa rồi...” Hắn lẩm nhẩm một mình, đột nhiên tiến lên một bước, túm lấy cánh tay ta, “Ngươi rất giống một người! Đắc tội rồi, ngươi bắt buộc phải theo ta về tông môn một chuyến!”

Chẳng đợi ta phản ứng, hắn đã bế xốc ta lên, ngự kiếm v.út bay!

Gió đêm gào thét bên tai, chẳng mấy chốc đã tới Thái Hòa Tông - tông môn kiếp trước do chính tay ta gầy dựng. Hắn trực tiếp đưa ta đến một tĩnh điện ở hậu sơn được canh phòng cẩn mật.

Trong phòng trống trải, duy chỉ có chính giữa đặt một bệ ngọc. Trên bệ là một ngọn thanh đăng, đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhưng chấp niệm.

Đó chính là bản mệnh Hồn Đăng kiếp trước ta để lại!

Ngọn đèn tuy yếu, nhưng chưa từng tắt. Lúc này như cảm ứng được điều gì đó, ánh sáng bộc phát sáng lên thấy rõ bằng mắt thường!

Lục Phong Yến đột ngột dừng bước, nhìn ngọn Hồn Đăng đang phản ứng kịch liệt kia, rồi lại kinh ngạc ngoảnh đầu nhìn ta, hốc mắt trong chớp mắt đỏ bừng.

“Đệ t.ử Lộ Phong Yến, kính đón sư tôn trở về!” Hắn “phịch” một tiếng, trực tiếp quỳ gối xuống đất, hướng về phía ta thực hiện một đại lễ trang trọng nhất của tông môn.

“Đứng dậy đi, ta không ngờ con có thể nhận ra ta.” Ta nâng hắn dậy.

Hắn nhìn ta cất lời: “Dáng vẻ cùng giọng nói của sư tôn luôn được đệ t.ử khắc ghi trong lòng, chưa từng dám quên.”

Ta chua chát cười một tiếng. Đồ đệ của ta có thể nhận ra ta, nhưng đạo lữ của ta lại chẳng thể nhận ra ta.

6.

Ta đem những gì đã trải qua chậm rãi tỏ tỏ với Lộ Phong Yến. Mỗi khi ta nói một câu, sắc mặt hắn lại tái đi một phần. Nghe đến cuối cùng, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t của hắn đã nổi đầy gân xanh, nơi đáy mắt trào dâng cơn thịnh nộ.

“Sở Tiêu Dật!” Hắn nghiến răng ken két thốt ra cái tên này, “Hắn vì muốn phi thăng mà thật sự ngày càng không từ thủ đoạn.”

Hắn hít một hơi thật sâu, trịnh trọng cất lời: “Sư tôn chịu nhục nhã chừng này, đều là do đệ t.ử không thể kịp thời tìm thấy sư tôn! Sư tôn yên tâm, kể từ hôm nay, trên dưới Thái Hòa Tông nhất định sẽ dốc toàn bộ sức lực của tông môn, quyết vì sư tôn tái tạo đạo cơ, ngưng tụ lại linh căn!”

Ta chậm rãi gật đầu.

Thái Hòa Tông không hổ là nơi mà dồn hết tâm huyết ta gầy dựng ở kiếp trước, chỉ hơn một tháng ngắn ngủi, họ đã tìm về cho ta một khúc Ngọc Đằng tỏa ra linh quang uốn lượn.

Vật này là kỳ bảo trong trời đất, sinh ra từ lõi linh mạch, bên trong chứa đựng sức sống mênh m.ô.n.g cùng nguồn linh lực thuần khiết, là pháp bảo tuyệt thế đủ để thay thế linh căn.

Ta biết, thời cơ trở lại Tiên đạo đã ở ngay trước mắt.

Giấy không gói được lửa, tin tức ta trở về rốt cuộc lặng lẽ lan truyền khắp giới Tu Chân.

Ngày hôm đó, Lộ Phong Yến mặt mày sa sầm tiến vào bẩm báo: “Sư tôn, Sở Tiêu Dật tới rồi. Hắn đang ở ngoài tông, cầu xin được gặp.”

Sở Tiêu Dật?

Ta đến cả mi mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, chỉ chăm chú nhìn khúc Ngọc Đằng trong lòng bàn tay đang chậm rãi dung hợp với khí huyết của bản thân, giọng nói bình thản không một chút gợn sóng: “Không gặp.”

Thế nhưng hắn lại không rời đi, mà ở ngoài cửa Thái Hòa Tông đợi suốt ba tháng ròng.

Ngày hôm ấy, phản ứng đào thải của Ngọc Đằng đối với ta bộc phát như lũ cuốn sóng trào, trong chớp mắt nuốt chửng thần trí của ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trùng Sinh Ta Bị Đạo Lữ Làm Lô Đỉnh - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD