Trùng Sinh Ta Bị Đạo Lữ Làm Lô Đỉnh - Chương 7

Cập nhật lúc: 11/08/2026 07:14

Ta đột ngột phun ra một ngụm m.á.u tươi, trước mắt tối sầm lại, liền tẩu hỏa nhập ma.

Làn sóng năng lượng khổng lồ làm chấn động kẻ ở ngoài tông. Sở Tiêu Dật bất chấp sự ngăn cản của đệ t.ử Thái Hòa Tông, cưỡng ép phá giải cấm chế để xông vào Thái Hòa Tông!

Khi hắn nhìn rõ ta đang được các đệ t.ử Thái Hòa Tông vây quanh và cất tiếng gọi “Sư tổ”, mọi động tác của hắn trong phút chốc sững lại.

Đồng t.ử hắn thu rụt kịch liệt, cả người ngẩn ngơ tại chỗ, sắc mặt cắt không còn một giọt m.á.u, chỉ còn lại sự chấn động cùng khó tin tột cùng, “Không... Không thể nào... Sao có thể... Sao hắn có thể là Khinh Trần...”

Lộ Phong Yến che chắn trước mặt ta, giọng nói lạnh khốc: “Sư tôn ta đã vẫn lạc trong đại chiến Tiên giới, chỉ có một làn chân linh bất diệt trở lại phàm trần! Người chính là Bạch Khinh Trần mà ngươi luôn miệng nói muốn phi thăng đi tìm đấy!”

“Nếu không muốn cứu người thì cút ngay ra ngoài!”

Thân thể Sở Tiêu Dật chao đảo một cách khó mà nhận ra.

Hắn đột nhiên nhắm c.h.ặ.t mắt lại, đến khi mở ra một lần nữa, hắn không còn do dự, đầu ngón tay ngưng tụ luồng linh lực tinh thuần dồi dào cưỡng ép rót vào cơ thể ta.

Lương linh lực ôn hòa nhưng bá đạo nguồn nguồn không đứt tràn vào, tựa như dòng suối mát trút xuống vùng đất cằn cỗi, chải vuốt lại những luồng sức mạnh đang hoành hành loạn xạ.

Vì để cứu ta, hắn đã tiêu hao hơn nửa linh lực của bản thân!

Không biết đã qua bao lâu, luồng linh lực bạo loạn cuối cùng cũng miễn cưỡng được đưa trở lại quỹ đạo. Hàng mi dài của ta rung rung, gian khổ mở mắt ra.

Tầm mắt còn chưa hoàn toàn nhìn rõ đã vội chạm phải đôi mắt hằn lên những tia m.á.u, đong đầy sự hối hận cùng vô vàn cảm xúc phức tạp kia.

Là hắn!

Gần như là phản ứng theo bản năng, ta dùng hết chút sức lực vừa mới hồi phục, dốc sức vỗ một chưởng đẩy mạnh hắn ra!

“Cút đi! Ta không cần ngươi cứu! Đừng dùng bàn tay dơ bẩn của ngươi đụng vào ta!”

Sở Tiêu Dật bị ta đẩy cho lảo đảo, khóe miệng rỉ ra một vệt m.á.u tươi. Thế nhưng hắn chẳng mảy may bận tâm, chỉ đau đớn vô cùng nhìn ta: “Khinh Trần, là ta sai rồi. Ta không biết đó là huynh, nếu ta sớm biết là huynh, sao ta lỡ lòng làm tổn thương huynh đến thế...”

“Không biết là ta?” Ta đột ngột ho ra một ngụm m.á.u bầm, ngẩng đầu nhìn hắn, gằn từng chữ, “Cho nên, không phải Bạch Khinh Trần thì liền có thể tùy ý nhục nhã, tùy tiện chiếm đoạt, rút sống đi linh căn, xem như d.ư.ợ.c nhân huyết nô, có phải không?!”

“Sở Tiêu Dật, tình yêu của ngươi thật sự khiến ta buồn nôn tới tột cùng!”

Nơi đáy mắt ta sát ý bộc phát: “Cút! Lập tức biến khỏi mắt ta! Nếu không, đợi đến ngày ta hồi phục, nhất định sẽ tự tay lấy mạng ngươi!”

Ánh mắt hắn hoe đỏ nhìn ta. Trầm mặc một hồi, hắn nặng nề khép mắt lại, đến khi mở ra lần nữa, mọi sự giằng xé hoang mang bên trong đã bị sự cố chấp và điên dại hoàn toàn thay thế: “Đi theo ta. Nếu không, ta sẽ tàn sát sạch sẽ trên dưới Thái Hòa Tông.”

“Ta đã nửa bước đạp vỡ hư không, thế gian này không một ai là đối thủ của ta. Khinh Trần, đừng ép ta...”

Ta khó tin nhìn hắn, “Sở Tiêu Dật! Ngươi làm sao có thể... trơ trẽn đến mức này?!”

“Trơ trẽn?” Hắn cất tiếng cười thấp, tiếng cười tràn ngập sự điên dại, ánh đỏ nơi đáy mắt càng thêm dâng cao, “Đây đều là do huynh ép ta! Ta nhớ thương huynh gần ngàn năm! Khắc cốt ghi tâm nhớ huynh gần ngàn năm! Vì để có thể phi thăng tìm huynh, ta không bận tâm bất kỳ thứ gì, bất chấp dùng mọi thủ đoạn dơ bẩn!!”

Hắn đột ngột ép tới một bước, gần như ch.óp mũi chạm ch.óp mũi với ta, “Bây giờ huynh nói với ta, huynh không cần ta nữa?” Hắn gắt gao chằm chằm nhìn vào mắt ta, từng chữ từng câu nói, “Huynh nằm mơ đi!”

Ta không một chút nghi ngờ nếu ta lại từ chối lần nữa, ngay giây tiếp theo Thái Hòa Tông thật sự sẽ biến thành một biển m.á.u.

“Sư tôn! Không được!” Lộ Phong Yến bước tiến lên một bước, trường kiếm tuốt khỏi bao, chỉ thẳng vào Sở Tiêu Dật, “Chúng ta đâu phải kẻ tham sống sợ c.h.ế.t! Trên dưới Thái Hòa Tông, thề c.h.ế.t bảo vệ sư tôn!”

“Thề c.h.ế.t bảo vệ sư tổ!” Sau lưng hắn, hàng chục đệ t.ử đồng loạt rút kiếm chĩa về phía Sở Tiêu Dật.

Sở Tiêu Dật thậm chí đến cả ánh mắt cũng chẳng buồn quét qua họ, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng cực kỳ nhỏ.

Trong chớp mắt, uy áp tựa như núi Thái Sơn đè xuống! Những đệ t.ử tu vi yếu hơn lập tức hừ nhẹ một tiếng, khóe miệng rỉ m.á.u, lảo đảo lùi lại.

Ngay cả Lộ Phong Yến cũng bị luồng uy áp này bức cho phải lùi lại một bước! Bàn tay cầm kiếm của hắn run rẩy kịch liệt, hổ khẩu rách ra, m.á.u tươi dọc theo chuôi kiếm ngoằn ngoèo chảy xuống, nhưng vẫn nghiến c.h.ặ.t răng không chịu lui bước.

Ta chỉ có thể khẽ lắc đầu với họ.

Sở Tiêu Dật ôm lấy vòng tay, liền đem ta đang yếu ớt bế xốc lên, xoay người bước ra một bước.

Không gian xoắn vặn, cảnh vật điên cuồng lùi về sau. Khoảnh khắc tiếp theo, sơn môn Thái Hòa Tông liền hoàn toàn biến mất ở phía sau lưng.

7.

Ta suốt ngày ngồi thẫn thờ, ngưng thần nội thị, dẫn dắt chút sức sống mỏng manh của Ngọc Đằng Từng chút một chữa trị những kinh mạch tổn hại, đối với mọi chuyện bên ngoài không hề bận tâm.

Sở Tiêu Dật mỗi ngày đều ghé qua, khi thì mang tới linh d.ư.ợ.c quý hiếm, lúc lại bộc bạch chuyện cũ năm xưa, có đôi khi chỉ lặng lẽ đứng ở một bên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trùng Sinh Ta Bị Đạo Lữ Làm Lô Đỉnh - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD