Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 119

Cập nhật lúc: 25/04/2026 15:07

“Cách đó không xa chính là lính canh, giọng nói lớn một chút đều có khả năng bị nghe thấy.”

An Tri Ngang chỉ có thể gật đầu, tuy trong lòng rất khó chịu nhưng khi nhìn lũ trẻ vẫn phải giả vờ ra vẻ vui mừng.

Anh ấy đi tới trước mặt Bùi Cảnh, chìa tay ra:

“Cho em xem chút."

Bùi Cảnh đưa nhóc tì cho An Tri Ngang, cũng không quên dặn dò anh ấy:

“Cậu nhẹ tay chút, nhóc tì này không chịu nổi sự giày vò đâu."

An Tri Ngang thành thục đón lấy đứa trẻ, còn không quên liếc nhìn Bùi Cảnh một cái đầy khiêu khích.

Bế trẻ con thì anh ấy có kinh nghiệm, hai năm trước còn lấy An Văn Thanh ra thực hành rồi.

Nhóc tì đang tỉnh táo, khua khoắng tay chân nhỏ khá có lực, vén mũ trên đầu bé ra nhìn một cái, không giống em gái nhà mình lắm làm anh ấy có chút thất vọng.

Nhìn sang đứa trẻ trong tay Bùi Cảnh thì cũng sâm sấp như đứa này, đặt cạnh nhau đều không phân biệt nổi.

“Tên là gì vậy?"

An Tri Ngang hỏi.

Thấy An Tri Ngang không bài xích đến thế Tri Hạ mới vui mừng:

“Anh trai tên là Bùi Thần Diệp, em gái là Bùi Uyển Tình."

Tri Hạ đang vui vẻ không phát hiện ra khi cô nói ra hai cái tên này, ánh mắt An Tri Ngang nhìn Bùi Cảnh thoáng qua một tia tối tăm.

Họ Bùi kia quả là giỏi thật.

Vì số người có thể đạt cấp độ mang theo gia đình chỉ là thiểu số nên có chỗ ở được dành riêng cho những người tới thăm thân.

Trong một căn phòng ngủ có giường và tủ rất đầy đủ, Bùi Cảnh một tay bế con đặt túi vào trong tủ, nhóc tì trong lòng An Tri Ngang thì đạp chân nhỏ đầu ngọ ngoạy loạn xạ như đang tìm thứ gì đó.

“Nhóc tì đói rồi."

An Tri Ngang vội vàng đưa đứa trẻ cho Tri Hạ.

Bùi Cảnh cũng đặt đứa trẻ lên giường, đứa bé 8 tháng tuổi đã miễn cưỡng có thể tự ngồi được nhưng hiện tại mặc quá nhiều đồ trên người giống như một quả cầu vậy nên chỉ có thể nằm.

An Tri Ngang thấy đứa nhỏ cũng không khóc nháo liền gọi Bùi Cảnh:

“Chúng ta ra ngoài đợi đi."

Nhóc tì trong lòng Tri Hạ đợi không kiên nhẫn nữa bắt đầu thút thít.

Tri Hạ nhìn Bùi Cảnh đang do dự vội vàng hối thúc:

“Vậy anh mau cùng anh tư ra ngoài đi, một mình em có thể ứng phó được, lát nữa xong em gọi hai người."

Bùi Cảnh lúc này mới ra ngoài, An Tri Ngang đi theo phía sau.

Đi ra ngoài một đoạn hơi xa, bên tai đột nhiên truyền tới một tiếng gió rít sắc lẹm, Bùi Cảnh phản ứng cực nhanh đưa tay đỡ lấy, sau đó hai người lao vào đ.á.n.h nhau.

An Tri Ngang trong nhóm tân binh này cũng là người xuất sắc nhưng so với Bùi Cảnh thì vẫn yếu hơn nhiều.

Nhưng lúc này anh ấy đang cơn giận đầy mình, hoàn toàn dựa vào một腔 phẫn nộ phát tiết mà đ.á.n.h.

Hai người đ.á.n.h nhau một hồi Bùi Cảnh liền hiểu ra, không giống với anh cả và anh ba, An Tri Ngang lần này là thật sự tức giận, hôm nay nếu không để anh ấy xả được cơn giận này thì e là khó mà yên ổn được.

Cậu nhóc này từ nhỏ đã như vậy, lúc không chọc tới anh ấy thì cười hi hi ha ha chẳng ra dáng vẻ gì cả, một khi đã chọc giận anh ấy thì liền giống như một con sói con liều mạng, chẳng thèm đếm xỉa tới hậu quả gì hết.

Đây cũng là nguyên nhân bấy lâu nay tất cả mọi người trong An gia đều ngầm hiểu mà không nói cho anh ấy biết tin Tri Hạ kết hôn sinh con, chính là sợ anh ấy nhất thời không màng hậu quả mà gây ra chuyện lớn.

Ở trong quân đội không giống như lúc ở nhà ngày trước, một phút kích động là có khả năng hủy hoại cả cuộc đời mình.

Bùi Cảnh một thoáng sơ hở liền bị trúng một đ.ấ.m.

An Tri Ngang cũng ra tay ác liệt, liên tiếp theo sau là một trận đ.ấ.m đá loạn xạ.

Nhận ra Bùi Cảnh đang cố ý nhường mình anh ấy mới không cam lòng dừng tay:

“Lão t.ử không cần anh nhường tôi, có bản lĩnh thì xông tới đ.á.n.h gục tôi đi, mẹ kiếp!"

Trước đây khi ở nhà còn có chút kiêng dè, An gia dù sao cũng là truyền thống thư hương môn đệ, An Kính Chi mà nghe thấy anh ấy văng tục thì sẽ không tha cho anh ấy đâu.

Kể từ khi tới quân đội, anh ấy nổi tiếng là người dám đ.á.n.h dám xông pha, cộng thêm bên cạnh không có người quản thúc nên cũng không còn nhiều kiêng dè như vậy nữa, ngược lại thật sự giải phóng được thiên tính.

“Đây là chính cậu nói đấy nhé, đừng có hối hận."

Bùi Cảnh xoa xoa khóe miệng đau đớn, xoay xoay cổ tay khiến xương cốt phát ra tiếng kêu rắc rắc giòn giã.

Khoảnh khắc tiếp theo anh liền xông lên.

Lần này đúng như ý nguyện của An Tri Ngang, anh không nhường anh ấy nữa.

Vừa rồi nhường anh ấy là vì sự tôn trọng dành cho em vợ, chuyện này từ ngay từ đầu đã giấu anh ấy quả thực là không đúng lắm.

Nhưng đã đ.á.n.h rồi, giận cũng đã để anh ấy xả rồi, chuyện cũ coi như xóa bỏ.

Hiện tại là anh ấy tự mình đòi động thủ, vừa hay nhân tiện kiểm tra một chút thành quả huấn luyện của anh ấy trong hơn một năm qua xem cậu nhóc này có nghiêm túc hay không.

Đến khi hai người từ ngoài quay về thì tất cả đều mang thương tích.

Khóe miệng Bùi Cảnh bầm tím một mảng, An Tri Ngang còn nghiêm trọng hơn, hai mắt đều bị đ.á.n.h thành màu tím bầm.

Hai nhóc tì b.ú xong sữa đã ngủ thiếp đi, Tri Hạ xót xa kéo An Tri Ngang, ngược lại hướng ánh mắt oán trách về phía Bùi Cảnh:

“Sao anh có thể động thủ với anh tư của em chứ?

Anh xem anh đ.á.n.h anh ấy kìa, hai mắt bầm đen hết rồi."

“Anh cũng bị thương mà."

Bùi Cảnh lúc đầu không nghĩ thấu cậu nhóc này lại có tâm cơ như vậy, dù sao cũng là mình bị đ.á.n.h trước, vì không muốn để Tri Hạ nhìn ra nguyên nhân nên lúc bị đ.á.n.h anh cũng có kỹ thuật, cố gắng để đối phương đ.á.n.h vào người.

Cái đ.á.n.h ở khóe miệng này vẫn là do sơ sẩy một chút mới bị anh ấy đ.ấ.m trúng một phát.

Mà về sau khi thực sự đ.á.n.h nhau, An Tri Ngang đã dồn toàn bộ khả năng phòng ngự vào cơ thể, ngược lại để lộ phần khuôn mặt ra ngoài.

Sợ đ.á.n.h hỏng đầu anh ấy nên Bùi Cảnh chỉ có thể thu lại lực đạo, còn vì vậy mà bị anh ấy đ.á.n.h lén mấy lần.

Cho nên đừng nhìn An Tri Ngang trông có vẻ bị thương nghiêm trọng nhưng thực chất toàn là vết thương ngoài da trên mặt.

Ngược lại là chính anh, bả vai bị trúng mấy đ.ấ.m, chân cũng bị anh ấy đá hai phát, hiện tại vẫn còn âm ỉ đau đây.

“Anh thì chỉ có chút thương tích nhỏ thôi."

Tri Hạ nhìn khóe miệng bầm tím của Bùi Cảnh, lại quay đầu nhìn anh tư nhà mình, để hai quầng thâm mắt trông giống như gấu trúc vậy, trên gò má cũng bầm tím hai mảng, ngay cả dái tai cũng đỏ như rỉ m-áu, thật sự xót xa đến mức sắp rơi lệ:

“Anh xem anh đ.á.n.h anh tư thành ra thế này đây, nghiêm trọng quá."

“Em gái, em đừng lo, chỉ là bị mấy đ.ấ.m thôi mà, anh không sao đâu."

An Tri Ngang khiêu khích nhìn Bùi Cảnh, trong lòng không ngừng mắng c.h.ử.i.

Cái lão già này tuổi tác đã một nắm rồi còn học người ta gặm cỏ non, đúng là tội nghiệp cho cô em gái mơn mởn của anh ấy.

Thế này mới bao lớn đã bị dỗ dành làm mẹ của hai đứa trẻ rồi.

Đây là lần đầu tiên trong suốt 28 năm qua Bùi Cảnh phải chịu một bàn thua lớn như vậy trong tay người khác, lại còn là một bàn thua ngậm bồ hòn làm ngọt!

Nhìn An Tri Ngang đang tỏ vẻ đáng thương trước mặt Tri Hạ nhưng sau lưng lại đắc ý rạng rỡ với mình Bùi Cảnh mỉm cười:

“Là lỗi của anh, ra tay hơi nặng, có điều anh làm vậy cũng là để kiểm tra một chút thành quả huấn luyện của lão tứ trong thời gian qua, chúng ta đây chỉ tính là đùa nghịch nhỏ thôi, vạn nhất sau này có cơ hội ra chiến trường thì kẻ địch sẽ không nương tay với cậu đâu."

“Vậy anh đã kiểm tra ra chưa?

Thành quả huấn luyện của tôi thời gian qua thế nào?"

An Tri Ngang cười nhưng không cười lên tiếng.

“Cũng không tệ, có điều vẫn cần phải nâng cao thêm."

Bùi Cảnh thản nhiên tự nhược.

“Có thể nhận được đ.á.n.h giá như vậy từ chú út cũng chứng tỏ nỗ lực của tôi thời gian qua không hề uổng phí."

An Tri Ngang nói.

Tri Hạ bất lực đỡ trán, coi như đã nhìn thấu rồi, hai người đàn ông này đang âm thầm đấu đá lẫn nhau đây.

Anh tư thì cũng thôi đi, anh ấy tuổi trẻ khí thịnh, vả lại xuất phát từ sự xót xa cho mình, nhìn không lọt mắt cũng là bình thường, nhưng Bùi Cảnh sao cũng như vậy chứ?

“Anh tư, chúng em hiện tại đã kết hôn rồi, xưng hô này... có phải cũng nên thay đổi một chút không?"

Vạn nhất bị người bên cạnh nghe thấy anh ấy gọi mình là em gái, lại xưng呼 Bùi Cảnh là chú út, mà mình và Bùi Cảnh lại là quan hệ vợ chồng thì chẳng phải sẽ khiến người ta chê cười sao.

“Quả thực là nên thay đổi."

An Tri Ngang ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Cảnh, tuy không hối thúc nhưng ý tứ lại rất rõ ràng.

Bùi Cảnh thật sự không nhìn nổi cái dáng vẻ tiểu nhân đắc chí này của anh ấy.

Anh vợ quá nhiều cũng không tốt, hai người kia còn coi như thông tình đạt lý, sau khi nói rõ thì cũng không gây mâu thuẫn gì về xưng hô, mọi người đều ngầm hiểu mà tránh xưng hô.

Dù sao đã gọi là chú út bao nhiêu năm rồi, Bùi Cảnh đột nhiên gọi là anh thì chính họ cũng không thích ứng được.

Mà Bùi Cảnh bao năm nay vẫn luôn tự cho mình là thân phận trưởng bối, đột nhiên gọi là anh thì xưng hô này cũng có chút nghẹn ở cổ họng.

Lão nhị tuy rằng chưa chính diện chạm mặt nhưng Bùi Cảnh có nắm chắc, anh ấy cũng không phải là người quấy nhiễu vô lý.

Chỉ duy nhất lão tứ này thật sự là cho cái thang liền trèo lên trời, mà lại còn không thể phản bác được.

Tri Hạ cũng kéo kéo tay anh ra hiệu cho anh nhẫn nhịn.

Anh tư ruột thịt đấy, anh cưới cô rồi thì đi theo gọi một tiếng cũng là lẽ đương nhiên, mặc dù cảnh tượng hiện tại có chút uất ức.

Bùi Cảnh thở hắt ra một hơi, đột nhiên cảm thấy vừa rồi mình ra tay vẫn hơi nhẹ quá, sớm biết thế anh đã nên ra tay xả giận trước một trận, cũng đỡ cho bây giờ bị đè nén uất ức thế này.

Cúi đầu nhìn lại thấy người vợ đang bày ra vẻ mặt lấy lòng cười với mình, Bùi Cảnh lại thấy cũng không phải là không thể nhẫn nhịn.

Lại không biết, nhìn thấy em gái kéo tay Bùi Cảnh cười vẻ lấy lòng anh tư An Tri Ngang cũng đã phải tốn rất nhiều sự nhẫn nại mới kìm nén được mình không xông tới tách họ ra.

“Anh tư."

Sau khi thông suốt Bùi Cảnh cũng nhẹ lòng, giọng nói cũng rõ ràng ôn hòa.

Đều là người một nhà, sau này còn không tránh khỏi phải chung sống, làm căng quá không hay mà cũng không nỡ để Tri Hạ phải khó xử ở giữa.

Thực sự quan tâm một người thì khi gặp chuyện sẽ tự động đặt mình vào góc độ của đối phương mà suy nghĩ vấn đề.

Bùi Cảnh là như vậy, An Tri Ngang tự nhiên cũng thế.

Cho nên anh ấy cười hở cả hàm răng trắng nhở:

“Ai, em rể, sau này em gái tôi giao cho chú chăm sóc đấy, chú tuổi tác đã một nắm thế kia rồi thì cũng nên có chút tự giác, đừng có bắt nạt em gái tôi tuổi còn nhỏ."

“Yên tâm."

Bùi Cảnh cứng đờ mặt, người ngoài ai chẳng khen anh một câu trẻ tuổi tài cao, tiền đồ không thể đo đếm được, nhưng trước mặt hai anh em này lại liên tục bị chê bai tuổi tác lớn.

Cũng đúng, so với những thanh niên mới đôi mươi thì anh đã 27 rồi, sang năm 28, quả thực không tính là trẻ trung nữa.

Cũng là lần đầu tiên đột nhiên cảm thấy tuổi của mình thực sự có chút lớn.

Quay đầu nhìn Tri Hạ, Bùi Cảnh không khỏi tự kiểm điểm lại trong lòng, nếu lúc đầu không phải do sự cố đó thì xác suất anh và Tri Hạ đến với nhau sẽ lớn bao nhiêu?

Nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng kết quả là bằng không.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 119: Chương 119 | MonkeyD