Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 120
Cập nhật lúc: 25/04/2026 15:07
“Tính toán như vậy thì người vợ trẻ trung xinh đẹp, thỉnh thoảng đáng yêu thỉnh thoảng phong tình, lại còn sinh cho anh một cặp con trai con gái rồng phượng, anh lời to rồi.”
Giữa hai người tuy không tính là hài hòa nhưng cũng không còn gay gắt nữa, Tri Hạ cuối cùng cũng yên lòng.
An Tri Ngang dắt Tri Hạ ra ngoài, hai người tản bộ trên mảnh đất này, mặc dù khung cảnh mùa đông hơi tiêu điều nhưng Tri Hạ vẫn cảm thấy an tâm.
Chỉ là An Tri Ngang hỏi không dứt.
“Em gái, chuyện kết hôn là do em tự nguyện chứ?"
“Bùi Cảnh đối xử tốt với em không?"
“Anh ta ở nhà có chịu giặt giũ nấu cơm chăm con không?
Những việc này không để một mình em làm chứ?"
“Anh ta có giao hết tiền cho em quản không?"
An Tri Ngang lúc này đang rơi vào một sự hiểu lầm rất lớn, 19 năm cuộc đời anh ấy từ lúc sinh ra đã thấy cha chịu trách nhiệm công việc nuôi gia đình, việc nhà chăm con đều do một tay mẹ đảm nhiệm, bình thường anh ấy cũng không thấy có gì sai, thậm chí còn cảm thấy phân công hợp tác rất hoàn hảo.
Thỉnh thoảng cũng nghĩ rằng đợi sau này mình kết hôn anh ấy sẽ chịu trách nhiệm kiếm tiền nuôi gia đình còn vợ thì giặt giũ nấu cơm, đó cũng là một cuộc sống rất hài hòa tốt đẹp.
Nhưng khi sự hài hòa tốt đẹp đó đặt lên người em gái mình thì anh ấy cảm thấy không ổn chút nào.
Kiếm tiền nuôi gia đình đó là trách nhiệm cơ bản nhất của một người đàn ông, nếu không thì dựa vào đâu mà gả cho anh ta?
Chăm con cũng có thể chấp nhận được, dù sao cũng là con mình sinh ra, là cốt nhục ruột thịt nhà mình.
Nhưng những việc vụn vặt như giặt giũ nấu cơm việc nhà sao có thể để cô em gái xinh đẹp đáng yêu của anh ấy làm chứ?
Em gái anh ấy xinh đẹp như vậy là để sau khi kết hôn đi hầu hạ người khác sao?
Càng nghĩ lòng càng không cam, An Tri Ngang nắm lấy tay Tri Hạ kiểm tra, cũng may là trắng trẻo mịn màng, những vết chai sạn cũ cũng biến mất rồi, chứng tỏ cuộc sống phương diện đó cũng không tệ, không phải đi làm giúp việc cho người ta.
Tri Hạ còn chưa biết những toan tính nhỏ nhặt trong lòng An Tri Ngang, thấy anh ấy nắm lấy tay mình nhìn trái nhìn phải liền nhớ tới lúc mình mới về đôi bàn tay đầy vết chai và sẹo, anh ấy cũng đã xót xa nhìn như vậy.
Khác biệt ở chỗ lúc này anh ấy rõ ràng vô cùng hài lòng, khóe môi nhếch lên cũng hơi cong lên.
“Anh tư, tay em khỏi từ lâu rồi."
Tri Hạ nói:
“Còn nữa, anh hỏi em một lúc nhiều câu thế này bắt em trả lời cái nào trước đây?"
“Vậy thì trả lời từng cái một, em gái à, ở đây thêm mấy ngày đi, anh tư dẫn em đi chơi, tuy bên này thời tiết lạnh nhưng cũng có nhiều chỗ chơi hay lắm, anh tư dẫn em đi trượt băng trên mặt hồ, mấy ngày nữa còn có hoạt động đục băng bắt cá đấy."
An Tri Ngang nghĩ anh ấy và Tri Hạ đi chơi để Bùi Cảnh chăm con, cũng vừa hay có thời gian để anh ấy khảo sát xem người em rể này có đạt yêu cầu không.
Khi biết mình có thêm một người em gái An Tri Ngang đã rất hưng phấn, nhưng khi biết mình có thêm một người em rể thì lòng có chút không thoải mái.
Đặc biệt là còn giấu anh ấy mà sinh con xong xuôi hết cả rồi.
“Anh ấy rất tốt, cũng đối xử với em rất tốt."
Tri Hạ thực lòng nói câu này:
“Cho nên anh tư à, anh đừng làm khó anh ấy nữa, anh ấy bấy lâu nay vẫn làm trưởng bối trước mặt các anh, đột nhiên bị hạ xuống một bậc đã không tự nhiên lắm rồi mà anh còn thế."
Nhìn Bùi Cảnh bị làm khó dễ Tri Hạ cũng thấy xót rồi.
Hơn nữa chuyện này vốn dĩ không phải lỗi ở anh mà là ở cô.
Lòng An Tri Ngang càng không thoải mái, bĩu môi:
“Đúng là con gái gả đi như bát nước đổ đi mà, em mới nghe anh nói có mấy câu thôi, anh ta chính là người rước đi mất cô em gái quý báu của anh đấy, em còn xót anh ta nữa chứ, sao em không xót anh tư của em đây này?"
“Tất nhiên là xót chứ, em thương anh tư nhất mà."
Tri Hạ vội vàng nói.
Mặc dù vấn đề của An Tri Ngang rất khó chiều nhưng Tri Hạ chẳng thấy phản cảm chút nào.
Anh ấy xót cô thì mới sợ cô chịu ủy khuất mà so đo tính toán như vậy.
“Hơn nữa đây vốn dĩ không phải lỗi của anh ấy, nếu cuộc hôn nhân này nhất định phải tìm ra một bên sai trái giữa hai chúng em thì đó cũng là lỗi của em, chỉ là anh ấy nể nang em là con gái nên mới chủ động nhận hết trách nhiệm trước mặt người lớn."
Đây là lần đầu tiên Tri Hạ giải thích chuyện này cho người khác vì An Tri Ngang là người thân thiết nhất trong cuộc đời cô, sự thân thiết này là Bùi Cảnh, thậm chí ngay cả con ruột của mình cũng không thể so bì được.
Trong những năm làm ma, anh ấy gần như là tất cả chỗ dựa tinh thần của cô.
An Tri Ngang cho cô biết hóa ra trên thế giới này vẫn còn có người nhớ mong cô, yêu thương cô, thậm chí vì thế mà oán trách bản thân đã không phát hiện ra sự thật này sớm hơn để đưa cô về nhà.
Nhưng cũng chính vì vậy mà mang lại cho Tri Hạ một loại ảo giác.
Cô từng tưởng rằng mọi người trong An gia đều sẽ thích cô vì cô mới là con ruột, họ chỉ là không biết đến sự tồn tại của cô, cũng là bị người khác lừa gạt thôi.
Cho nên khoảnh khắc trọng sinh, tất cả ý niệm của cô đều là muốn về nhà để vạch trần tất cả chuyện này.
Rất rõ ràng nhận thức của cô đã sai rồi.
Cho dù là con ruột thì cũng không phải tất cả mọi người đều sẽ thích mình, thậm chí họ có thể nghĩ rằng chính sự xuất hiện của cô đã phá vỡ cuộc sống bình yên của gia đình họ.
Dù sao tất cả bi kịch và thương đau của kiếp trước đều là trải nghiệm của một mình cô, trong thế giới của họ An Mỹ Vân là đứa con gái ngoan ngoãn của họ, cho dù thỉnh thoảng có phạm lỗi thì cũng không phải là không thể tha thứ.
Tri Hạ thỉnh thoảng cũng nghĩ tại sao An Mỹ Vân lại cảm thấy trong kiếp trước mà họ đều không trọng sinh đó cuộc sống của cô ta lại hạnh phúc nhỉ.
Thái độ của cha mẹ An gia đã cho cô nhận thức rõ ràng rằng giữa mình và An Mỹ Vân thì trong lòng họ vị trí quan trọng hơn chắc chắn là An Mỹ Vân.
Sau này An Mỹ Vân ch-ết t.h.ả.m không ai thèm đoái hoài thì chắc chắn là do cô ta đã hết lần này đến lần khác làm ra những chuyện không thể tha thứ để rồi tiêu hao hết những tình cảm đó.
Cuộc hôn nhân của An Mỹ Hà và Bùi Kiến Quốc do trưởng bối hai nhà thúc thành, kết hôn nhiều năm cũng chỉ có một đứa con, trong khi cơ thể đều không có vấn đề gì và kế hoạch hóa gia đình vẫn chưa cưỡng chế thì đây rõ ràng là điều không bình thường.
Mà về sau Bùi Kiến Quốc ngoại tình nhiều lần, ngày càng quá quắt dẫn đến hai vợ chồng ly thân trong thời gian dài, giai đoạn sau An Mỹ Hà còn đưa con trai đi xa ra nước ngoài, cho đến khi Bùi Kiến Quốc thừa kế tài sản hàng tỷ nhưng không có năng lực gánh vác thì con trai của An Mỹ Hà mới trở về tiếp quản công ty.
Tính toán kỹ lại thì An Mỹ Hà và An Mỹ Vân đều là những kẻ thất bại ở kiếp đó, không tồn tại chuyện ai tốt hơn ai.
Cái gọi là cuộc sống mỹ mãn mà An Mỹ Vân nhắc tới có lẽ cũng là về tiền bạc thôi.
“Em gái... em gái..."
An Tri Ngang nhìn Tri Hạ đang thẫn thờ, đưa tay quơ quơ trước mắt cô.
“Hả?"
Tri Hạ cuối cùng cũng hoàn hồn:
“Anh tư nói gì cơ?"
“Không có gì, anh tư định nói là chỉ cần anh ta đối xử tốt với em, chỉ cần em sống vui vẻ thì sau này anh sẽ không nhằm vào anh ta nữa."
An Tri Ngang có chú ý tới vẻ thất vọng trên mặt Tri Hạ, đột nhiên cảm thấy ai đúng ai sai đâu có quan trọng gì, chỉ cần em gái vui vẻ là được:
“Tri Hạ, anh tư vẫn là câu nói đó, nếu em cảm thấy không vui nhất định phải nói với anh tư, bây giờ em không phải một mình nữa đâu, anh tư sẽ luôn đứng sau lưng em."
Anh ấy cũng không biết tại sao mình lại thích cô em gái này đến vậy nhưng chỉ đơn giản là muốn bảo vệ cô.
Anh ba đã nói có những cặp song sinh sẽ có thần giao cách cảm, anh và Tri Hạ cũng chẳng có cảm ứng gì nhưng chỉ là muốn cô vui vẻ, hạnh phúc.
“Vâng, em nhớ rồi."
Tri Hạ gật đầu thật mạnh.
Bữa trưa là An Tri Ngang đi lấy ở căng tin về, ba người chen chúc trong một căn phòng nhỏ ăn cũng thấy ngon.
Bùi Cảnh có thể cảm nhận rõ ràng sau khi hai người ra ngoài một chuyến quay về thái độ của An Tri Ngang đối với mình đã tốt hơn rất nhiều.
Tri Hạ mang cho An Tri Ngang một gói đồ lớn, bên trong toàn là đồ ăn, có nước sốt thịt và thịt khô, còn có một ít mứt hoa quả.
Cường độ huấn luyện mỗi ngày của An Tri Ngang rất lớn, lượng ăn cũng tăng hơn nhiều so với trước đây, đặc biệt là thích ăn thịt.
Đối với vị chua ngọt của mứt hoa quả anh ấy ăn một hai miếng thì được, nhưng vì em gái đặc biệt mang cho nên anh ấy vẫn quyết định để dành ăn dần.
Anh ấy cũng không nhận ra đây là loại quả gì làm thành vì đều bị cắt thành miếng nhỏ rồi, nhìn giống quả mận nhưng lại không chua như mận, lại còn ngọt ngọt.
Món thịt bò khô đó anh ấy đặc biệt thích ăn, nhưng lần này hương vị so với năm ngoái rõ ràng là tay nghề của em gái đã tiến bộ hơn rất nhiều.
Hai nhóc tì đến giờ thức giấc, An Tri Ngang miệng thì nói chê phiền phức nhưng lại cứ bế không nỡ buông, ngay cả tã của Bùi Thần Diệp cũng là anh ấy thay.
Nhưng khi bế trẻ con anh ấy lại rõ ràng thiên vị bé Uyển Tình hơn, dường như là muốn tìm hình bóng lúc nhỏ của Tri Hạ trên người Uyển Tình.
Điều đáng tiếc là hai mẹ con không giống nhau, cặp song sinh trông giống hệt nhau và còn giống cha hơn.
Ba người lớn xoay quanh hai đứa nhỏ, thời gian cũng trôi qua rất nhanh, đợi đến khi trời tối An Tri Ngang có không nỡ đi cũng phải đi.
Xách đồ về ký túc xá, vì có mấy người cùng ở một phòng nên muốn tránh ánh mắt của người khác cũng không được.
Bất đắc dĩ anh ấy chỉ có thể lấy một phần nhỏ ra chia sẻ với mọi người, dù sao mọi người khi nhận được đặc sản gia đình gửi tới cũng đều làm như vậy.
Cũng may anh ấy chia ít, người bên cạnh nếm qua cũng chỉ thấy ngon thôi, nếu như ăn trong thời gian dài thì chắc chắn có thể phát hiện ra thịt và mứt này sẽ mang lại lợi ích nhất định cho cơ thể.
Điều này dẫn đến việc ai được ăn đồ của An Tri Ngang cũng chỉ có đúng một lần cơ hội đó thôi, sau này Tri Hạ còn đưa đồ gì cho anh ấy nữa thì anh ấy nhất định cất giấu thật kỹ, tuyệt đối không để ai phát hiện ra chút bất thường nào.
Vì phải chăm con nên cũng chẳng thể đi đâu được, cùng lắm là dạo quanh khu vực lân cận, cũng chẳng khác gì quân khu bên họ.
Bùi Cảnh đã đặt sẵn vé xe, buổi chiều An Tri Ngang đặc biệt đi tiễn họ, ngồi chiếc xe đi mua sắm của căng tin đưa họ ra ga.
An Tri Ngang nhất định phải nhìn thấy họ lên tàu mới chịu về, Tri Hạ nói thế nào anh ấy cũng không nghe nên đành để mặc anh ấy thôi.
“Anh tư, anh cũng thấy đấy, bây giờ có người nuôi em rồi, tiền sau này của anh thì anh cứ giữ lấy mà tiêu, đừng gửi cho em nữa."
Tri Hạ mới sực nhớ ra chuyện này.
An Tri Ngang cũng đột nhiên nhớ lại, thư của anh ấy đều gửi về Cẩm Thành cả, thư Tri Hạ nhận được chắc là từ phía Cẩm Thành lại chuyển đi một vòng nữa.
Anh hai anh ba cũng vậy, suốt hơn một năm trời chuyển đi chuyển lại thế mà không thấy phiền, hóa ra tất cả mọi người đều biết hết rồi, chỉ giấu mình anh ấy thôi đúng không?
An Tri Ngang lại bắt đầu dỗi hờn:
“Anh là anh tư của em, tiêu tiền cho em chẳng lẽ không phải là lẽ đương nhiên sao?
Hơn nữa bây giờ anh cũng chẳng có chỗ nào tiêu tiền cả, anh từ nhỏ đã không giữ được tiền trong tay, tự mình giữ chẳng biết đ.á.n.h rơi đâu mất rồi, đưa cho em thì em cứ cầm lấy, cứ coi như là bù thêm của hồi môn cho em đi."
