Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 328
Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:13
“Rốt cuộc anh muốn nói gì?"
Liễu Linh cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên có thể nghe ra ẩn ý trong lời nói của anh.
“Anh chỉ muốn nói với em rằng, tình nghĩa có nhiều đến mấy cũng không chịu nổi sự tiêu hao, càng không có ai tình nguyện đi nhìn sắc mặt lạnh lùng của người khác cả."
Tốc độ đạp xe của An Tri Khánh không nhanh, Liễu Linh nghe đến đây liền không ngồi yên được nữa, trực tiếp nhảy từ trên xe xuống.
May mà cô ấy đứng vững được, nhưng cũng khiến An Tri Khánh giật mình một cái.
Anh xuống xe dắt xe quay lại:
“Em không cảm thấy mấy năm nay em thay đổi quá nhiều sao?
Sơ hở một chút là dỗi hờn, tất cả mọi người đều phải nịnh bợ em, nhường nhịn em mới được sao?
Nhưng người khác dựa vào cái gì mà phải nịnh bợ em, nhường nhịn em?"
Liễu Linh đỏ hoe mắt:
“Là em thay đổi sao?
Anh thì không thay đổi chắc?
An Tri Khánh, lúc anh nói em thay đổi thì anh có đi phản tỉnh lại chính mình không?
Rõ ràng ngày tháng của chúng ta đang yên đang lành, em cũng không biết người nhà anh rốt cuộc đã nói gì với anh mà khiến anh chỗ nào cũng phòng bị em.
Em sinh cho anh hai đứa con, Văn Thanh đều sắp đến tuổi lấy vợ rồi, anh cảm thấy như vậy có ý nghĩa gì không?"
“Cho nên suy cho cùng, vẫn là đồ đạc chia đến tay không được giao cho em quản lý, nên trong lòng em có cục tức, liền không phân biệt thị phi mà trút giận lên tất cả mọi người, đúng không?"
An Tri Khánh hỏi cô ấy:
“Anh đã nói với em vô số lần rồi, không phải anh muốn phòng bị em, mà là những thứ đó không đem ra ngoài mới là an toàn nhất, đem ra ngoài rồi em định để vào đâu?
Bình thường anh lại không có nhà, cái nhà đó của chúng ta bất kỳ tên trộm nào cũng có thể cạy cửa vào được, vạn nhất bị trộm mất thì em đi đâu mà tìm?"
“Vậy để ở bên ngoài thì an toàn sao?
An Tri Khánh, em không tin hai đứa em trai của anh cũng giống anh như vậy, phòng bị vợ mình đến thế.
Ít nhất lão Tứ sẽ không phòng bị Tô Dĩnh như vậy, sẽ không cái gì cũng không cho cô ấy biết."
“Vậy em cảm thấy em và Tô Dĩnh có thể giống nhau sao?
Người ta là truyền nhân của nhà họ Tô, tuy những năm đó có sa sút nhưng là cháu gái do chính tay ông cụ Tô dạy dỗ lớn lên, được bồi dưỡng theo kiểu người kế nghiệp.
Gia sản của bản thân người ta cũng không ít hơn lão Tứ đâu, xét về phương diện quản lý tài sản, lão Tứ cũng xa không bằng cô ấy.
Hơn nữa tính cách lão Tứ dễ bốc đồng, so sánh lại thì Tô Dĩnh ổn định hơn, cũng thích hợp để làm chủ gia đình hơn."
An Tri Khánh phân tích.
“Cho nên anh cũng cảm thấy em không bằng Tô Dĩnh, bố mẹ và bà nội đều nghĩ như vậy, đúng không?"
Liễu Linh không cam tâm, cô ấy là dâu trưởng trong nhà, ai có thể cam tâm chỗ nào cũng bị em dâu lấn lướt một đầu chứ?
“Liễu Linh, anh chưa bao giờ cảm thấy em không bằng ai cả, mỗi người mỗi khác, cũng không thể chỗ nào cũng đem ra so sánh với nhau được.
Tô Dĩnh cô ấy giỏi làm ăn, từ nhỏ đã học ngành này; em giỏi là dạy học.
Giống như những năm qua anh ở trong quân đội như cá gặp nước, còn cô út thiên sinh đã giỏi về phương diện kiếm tiền vậy.
Em bảo anh đi kiếm tiền, chưa chắc anh đã làm tốt được như nó, nhưng nếu em bảo nó đi quân đội, nó cũng tuyệt đối chịu không nổi.
Cái này căn bản là không có tính khả thi để so sánh, sao em cứ mãi không nghĩ thông điểm này vậy?"
An Tri Khánh kết hôn bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ cảm thấy trong việc chung sống vợ chồng lại khiến anh bất lực đến nhường này.
Từ sau khi ông nội chủ trì chia gia sản, anh vẫn luôn có thể cảm nhận được Liễu Linh tâm khí không thuận, cho nên anh đã chọn lựa một số trang sức phù hợp với phụ nữ đưa cho cô ấy, cũng không phải chỗ nào cũng phòng bị cô ấy, một chút cũng không chịu tiết lộ.
Lúc đầu thứ cân nhắc quả thật là vấn đề an toàn, cho nên mới không định động đến những thứ đó, nhưng thái độ của Liễu Linh khi đối diện với người nhà ngoại cũng khiến anh cảm thấy cô ấy quả thật thiếu chừng mực ở một số phương diện.
Hai chiếc trâm đó tạm thời không nhắc tới, Văn Thanh không chỉ một lần nói rằng cô ấy đem những món ăn vặt mà cô út làm cho Văn Thanh đem tặng cho cháu trai nhà ngoại, ngay cả khi Văn Thanh không tình nguyện.
Cho nên Văn Thanh rõ ràng là do Liễu Linh nuôi lớn, nhưng lại không hề thân thiết hơn với mấy anh em họ nhà họ Liễu, ngược lại thích ở cùng Thần Diệp hơn, lúc nhỏ càng thích sang chỗ Tri Hạ ở hơn, cái này cũng không phải là không có lý do.
“Anh không cần tìm lý do, em cũng không phải không có tự biết mình, em hiểu trong mắt các anh em chính là không bằng Tô Dĩnh, nhà ngoại cũng không sung túc bằng cô ấy, không thể mang theo nhiều của hồi môn như vậy."
Liễu Linh cũng không biết mình bị làm sao nữa, dù sao trong lòng cứ nghẹn một cục tức, lửng lơ khiến người ta khó chịu.
“Những gì cần nói anh đều đã nói rồi, nếu em cứ nhất quyết nghĩ như vậy thì anh cũng không còn cách nào khác."
Đây là lần anh nói nặng lời nhất với Liễu Linh, dù sao đã định là phải cãi nhau rồi, dứt khoát đem mọi chuyện nói cho rõ ràng:
“Nói trắng ra, em chính là không cam tâm người khác sống tốt hơn em, phóng khoáng hơn em.
Nhưng người khác sống tốt đó là năng lực của người ta, nhà mình sống cũng đâu có tệ phải không?
Tiền phụ cấp của anh đều đưa cho em, cũng chưa bao giờ hạn chế em tiêu tiền.
Em rõ ràng có thể thể hiện bản thân ở lĩnh vực mà mình giỏi giang, nhưng cứ nhất quyết đi so đo những chuyện vô nghĩa đó, như vậy chỉ khiến cuộc sống càng thêm một mớ hỗn độn mà thôi.
Lời đã nói đến nước này, nếu em nghĩ thông được thì ngày tháng sau này chúng ta sống cho tốt, người nhà cũng sẽ không so đo với em; nếu em thật sự nghĩ không thông thì sau này những buổi tụ họp gia đình như thế này em cũng không cần tham gia nữa, tránh làm cho mọi người trong lòng đều không vui."
Anh nói xong, liền leo lên xe đạp quay đầu nhìn cô ấy:
“Đi thôi, nửa đêm nửa hôm rồi, về nhà."
Liễu Linh im lặng rơi nước mắt, liếc mắt nhìn sang một bên.
An Tri Khánh tính khí cũng bốc lên, dứt khoát nhấn mạnh bàn đạp xe đạp rời đi.
Liễu Linh nhìn thấy cảnh này, tức giận khóc rống lên, nhưng khóc xong cô ấy vẫn đứng dậy đi, chỉ là lúc đến ngã tư đường thì rẽ sang một hướng khác.
An Tri Khánh từ chỗ tối ở ngã tư đường đi ra, đi theo sau cô ấy suốt quãng đường, thấy cô ấy vào nhà họ Liễu, lúc này mới quay về.
Có tức giận đến mấy thì nửa đêm nửa hôm anh cũng không thể bỏ mặc một người phụ nữ ở trên đường, lỡ xảy ra chuyện gì chẳng phải sẽ hối hận sao.
Nhưng thái độ của Liễu Linh cũng thật sự quá chọc người tức giận, không cho cô ấy một bài học thì cô ấy sắp bay bổng đến mức không biết đất ở đâu rồi.
Thiên hạ này nhiều người như vậy, cô ấy cứ nhất quyết phải đi so bì với người mà mình không so bì được, sao cô ấy không đi so bì với hai người chị dâu của mình xem?
Đúng là ngày tháng tốt lành quá nhiều rồi, làm mình làm mẩy!
Nửa đêm con gái quay về nhà ngoại, mắt còn đỏ hoe, ông Liễu và bà Liễu đương nhiên có thể nhận ra đây là có vấn đề.
Hai ông bà nhìn nhau một cái, ông Liễu quay người ra khỏi phòng, bà Liễu bảo cô ấy đi rửa mặt mũi rồi nằm lên giường, lúc này mới hỏi cô ấy:
“Cãi nhau với Tri Khánh à?
Có chuyện gì thế?
Nó khó khăn lắm mới về được một chuyến, mẹ nói hai đứa một năm cũng chỉ đoàn tụ được có bấy nhiêu lần, có chuyện gì không thể nói hẳn hoi được sao?"
“Mẹ!"
Liễu Linh ôm lấy mẹ mình, nghẹn ngào mở lời:
“Con cũng không biết có phải bản thân mình sai rồi không, nhưng con cứ cảm thấy cái ngày tháng này sống thật uất ức.
Rõ ràng trong nhà chia gia sản là chuyện tốt, nhưng sống còn không bằng lúc trước cái gì cũng không có nữa."
Liễu Linh thân thiết nhất với mẹ mình, bình thường có chuyện cũng chưa bao giờ giấu giếm bà, ngược lại sẽ nghe theo ý kiến từ chỗ bà, tìm kiếm phương pháp giải quyết.
Bà Liễu yên lặng nghe xong lời của con gái mình, thở dài bất lực nói:
“Vậy con cảm thấy, Tri Khánh nên không có gì giấu giếm với con, hay là nên giao tất cả mọi thứ cho con quản lý?"
“Con không yêu cầu nhất định phải đòi đồ về tay mình, nhưng chúng ta là vợ chồng phải thành thật với nhau, chẳng lẽ không phải là điều cơ bản nhất sao?"
Liễu Linh nói:
“Nếu ngay cả giữa vợ chồng thân thiết nhất cũng phải giở thủ đoạn, không làm được thành thật đối đãi thì hai người sống với nhau còn có ý nghĩa gì nữa?"
Suy nghĩ của Liễu Linh thật ra cũng không sai, nhưng phải nói là vẫn còn quá ngây thơ.
“Vậy nếu nó vẫn luôn kiên trì không nói cho con thì sao?
Con còn định sống tiếp với nó không?"
“Con..."
Liễu Linh im lặng, cô ấy chỉ cảm thấy trong lòng nghẹn khuất, chứ cũng chưa từng nghĩ đến việc ly hôn.
Bà Liễu vừa nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của cô ấy liền hiểu được suy nghĩ trong lòng cô ấy.
“Nếu ngày tháng vẫn còn phải sống tiếp, vậy những gì con đang tranh giành bây giờ đều là vô nghĩa.
Con làm mình làm mẩy mấy năm trời nó vẫn kiên trì không nói cho con, chứng minh sự ồn ào của con đối với nó không có tác dụng.
Trong chuyện này, người không nghĩ thông chỉ có một mình con, người đau khổ cũng chỉ có một mình con, ngược lại còn gây cho người ta một ấn tượng là ngang ngược vô lý."
Bà Liễu dù sao tuổi tác cũng lớn hơn một chút, nhìn nhận sự việc cũng thấu đáo hơn:
“Cái con người này ấy mà, ai mà chẳng có chút lòng riêng?
Bố mẹ chồng con thế còn gọi là thoáng rồi đấy, sớm đã chia nhà cho các con rồi.
Tri Khánh đối với con cũng không tệ rồi, lúc con trong lòng có chỗ không nghĩ thông thì hãy nghĩ đến chính gia đình mình xem.
Bà nội con sắp 90 rồi, chút tiền dưỡng già đó còn nắm c.h.ặ.t trong tay không nỡ buông kìa.
Con tưởng bố con đối với mẹ là móc hết tim phổi ra chắc?
Nhà mình còn là năm anh cả con bàn chuyện cưới xin, bố con mới nỡ giao sổ lương cho mẹ đấy, ngay sau đó là anh hai con rồi đến con, tiền đến tay mẹ còn chưa ấm chỗ đã lần lượt tuồn hết ra ngoài rồi..."
Thật ra mỗi người đều giống nhau cả, sống nửa đời người rồi quay đầu nhìn lại, toàn là chua xót.
Loại đàn ông tốt thập toàn thập mỹ đó, trên đời này có được mấy người!
Cho dù là có, cũng phải xem xem bản thân mình liệu có xứng đáng hay không.
Nồi nào úp vung nấy, lúc cảm thấy đối phương không tốt thì hãy quay đầu nhìn lại bản thân mình xem, liệu có thật sự rất tốt không?
Cái gì là có phúc khí hay không có phúc khí, người nghĩ thoáng được mới có phúc khí, nghĩ không thoáng được chính là đang làm khó bản thân.
Đứng ở góc độ của bà Liễu, so sánh với một đám người xung quanh này, ngày tháng của con gái tính ra là thảnh thơi nhất rồi.
Đàn ông biết kiếm tiền, trong nhà có gia sản, con cái đều lớn rồi, trong tay không thiếu tiền, còn mong cầu gì nữa chứ?
“Mẹ, bị mẹ nói như vậy, sao con còn cảm thấy là con ngang ngược vô lý thế nhỉ?"
Người ta thường nói lời trung thực thì nghịch nhĩ, cho nên sự thật mới là khó nghe nhất.
“Con gái à, nghe mẹ khuyên một câu, con người ta cả đời này chỉ cần ăn uống không lo chính là rất có phúc rồi.
Nếu có thể thêm nữa là không thiếu tiền tiêu, mua được thứ mình muốn, cha mẹ khỏe mạnh, con cái không gây họa cho con, người xung quanh không tính kế con, thì đó chính là ngày tháng thần tiên rồi.
Con thử nghĩ kỹ xem, có phải là đạo lý này không?"
Bà Liễu nói:
“Còn hai người chị dâu của con nữa, con đi lại gần gũi với họ thì mẹ nên mừng vì anh em con tình cảm tốt, nhưng con cũng không thể giống như một đứa thiếu đầu óc vậy được, đồ Tri Khánh đưa cho con sao con có thể tặng cho họ chứ?
Con nói xem con để Tri Khánh nghĩ thế nào?
Để bố mẹ chồng con nghĩ thế nào?"
“Đó chẳng phải là chị dâu cả với chị dâu hai khen cái trâm đó đẹp sao.
Lúc đó Tri Khánh chọn cho con một hộp trang sức, vòng tay hoa tai cộng lại mười mấy món lận, con liền thuận tay lấy hai món đưa cho họ."
Liễu Linh sau này cũng hối hận rồi, vì chị dâu cả chị dâu hai từ trong phòng cô ấy vấn tóc cài lên đi ra, mẹ chồng thì không có gì, chắc bà cũng chưa từng thấy nên không mấy nhận ra đi, nhưng bố chồng đổi sắc mặt là cô ấy nhìn thấy rồi.
An Tri Khánh gọi điện thoại chất vấn cô ấy chuyện này, cô ấy cũng cảm thấy mất mặt nên mới đốp chát lại anh một câu như vậy.
Sau đó cô ấy không bao giờ lấy những thứ đó đưa cho chị dâu nữa.
Còn về món ăn vặt mà Tri Hạ đưa, đó đều là tự nó làm, mấy đứa cháu trai cháu gái đều thích ăn, cô ấy tổng không đến mức ngay cả chút đồ này cũng không nỡ chứ?
